Oa...
Nha Nha giật tóc đau điếng, mắt đỏ hoe lên. Nghe Niệm Niệm dọa sẽ cắt tóc thành đầu trọc, con bé sợ quá gào t.h.ả.m thiết.
Cô giáo thấy cảnh thì đau hết cả đầu. Cái đứa trẻ Nha Nha hễ là dai dẳng dứt, trưa nay cô dỗ mấy tiếng đồng hồ mới xong, giờ nữa ?
Niệm Niệm nhanh chân lẻn khi cô giáo kịp tới nơi. Lần đầu việc , tim con bé đập thình thịch liên hồi. Thế nhưng, con bé vẫn dám tiếp! Ai bảo nó bắt nạt em gái cơ chứ!
Bà nội Bạch và dì Thái đến trường mẫu giáo đón mấy đứa nhỏ, thấy Nha Nha đến mức nước mắt nước mũi tèm lem thì khỏi chép miệng: Đứa nhỏ mà dữ , chắc ai bắt nạt đấy chứ?
Mặt Niệm Niệm rẹt một cái đỏ bừng lên, căng thẳng đến mức lòng bàn tay túa mồ hôi. Nhóc con thì bình thản, lắc lắc cái đầu nhỏ: Không , ai bắt nạt bạn cả, bạn là đồ mít ướt thôi, đúng chị?
Niệm Niệm khựng một chút, chột gật đầu: ạ!
Nói xong hai chị em , tay nhỏ nắm tay nhỏ đung đưa thật cao. Vì Tập Lục Thừa và Niệm Niệm đòi công bằng cho nên nhóc con cảm thấy bắt nạt. Cộng thêm việc Niệm Niệm giật tóc Nha Nha, hai chị em bàn quyết định kể chuyện cho .
Bạch Du vì chuyện hội chợ Quảng Châu bận rộn nên nhất thời cũng nhận điểm bất thường của hai đứa trẻ. Bà nội Bạch thấy cháu gái dạo chạy đôn chạy đáo, gầy trông thấy thì xót xa lắm. Bà đặc biệt mua một ít nhựa đào, tìm mua một con gà bộ, hầm với hồng táo, kỷ t.ử món gà hấp nhựa đào.
Nhựa đào là thứ cực để dưỡng nhan. Món gà khi hấp xong, nhựa đào dẻo quánh đầy chất keo, nước canh đậm đà tươi ngọt, húp một ngụm là thấy sảng khoái cả .
Ngô Hiếu Nghi thấy con gái đến mức mắt đỏ mọng như quả óc ch.ó thì đời nào tin lời cô giáo , cái gì mà mấy đứa trẻ trêu đùa , đ.á.n.h thương. Cô mắng giáo viên trường mẫu giáo vuốt mặt kịp, mắng đến khi hai cô giáo phát mới thôi.
Về đến nhà, cô vẫn cảm thấy chuyện đơn giản như thế, bèn mua kem, dưa hấu và chè đậu xanh về. Dùng đồ ăn ngon dỗ dành một hồi, cô mới bảo Nha Nha kể chuyện ở trường. Nha Nha vốn đang ấm ức nên kể thêm mắm dặm muối những chuyện xảy :
Mẹ ơi, trai bảo là đàn bà , còn bảo con là con của nữa. Anh cùng với Minh Thư bắt nạt con! Minh Thư bạn bảo mới là , còn bảo các bạn khác đừng chơi với con. Hu hu ơi con sợ lắm...
Rầm một tiếng! Ngô Hiếu Nghi tức giận đập mạnh cái bát xuống đất.
Chương 142: Sữa song bì
Nha Nha giật , mắt đỏ lên. Ngô Hiếu Nghi vội nén giận để dỗ dành, nhưng càng nghĩ về đứa con trai Tập Lục Thừa cô càng lộn ruột: Mình nên tội tình gì mà sinh đứa con nghịch t.ử như thế cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-555.html.]
Ai cũng bảo cô đối xử với Tập Lục Thừa, nhưng cứ những việc nó xem, nó dám bảo cô là đàn bà ! Nếu cô là thì nó thành cái gì, con trai của ?
Tại Nha Nha là con ruột của cô chứ? Nếu Nha Nha là con cô thì chẳng bao nhiêu phiền não và rắc rối thế . Nghĩ đến đây, Ngô Hiếu Nghi ôm chặt lấy Nha Nha. Để giữ Nha Nha bên cạnh, mỗi tháng cô đưa cho em gái mười lăm tệ, còn thuê nhà và nuôi bản cùng Nha Nha, giờ tiền lương mỗi tháng gần như đủ tiêu.
Tất nhiên, lúc ly hôn bố giúp cô rỉa một miếng mồi lớn từ chỗ Tập Hiểu Đông, tiền đó đủ để cô cả đời cũng chẳng .
lúc , Ngô Hiếu Ngọc trở về. Thấy một lớn một nhỏ đều đỏ hoe mắt, cô hỏi xảy chuyện gì. Sau khi chuyện, cô đảo mắt một vòng : Chị ơi, lẽ nào chuyện chị định cứ thế cho qua ?
Ngô Hiếu Nghi: Chứ thì còn gì nữa? Tập Hiểu Đông và đều gặp , đến cũng chẳng bước qua nổi cửa nhà họ!
Cô thật sự lầm đàn ông Tập Hiểu Đông , trở mặt vô tình, màng đến tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm qua. Trong lòng cô vẫn đinh ninh Tập Hiểu Đông đàn bà khác, chỉ là cô bằng chứng. Còn về Bạch Du, cô cũng đến gây sự lắm, nhưng cứ nghĩ đến cái đà hung hãn khi cô cưỡi xe đạp đ.â.m thẳng là cô thấy rợn .
Ngô Hiếu Ngọc trợn mắt: Chị , chị luôn miệng thương yêu Nha Nha nên em mới giao con bé cho chị chăm sóc, lẽ nào chị chăm sóc nó thế đây? Giờ lũ trẻ ở trường mẫu giáo đều nghĩ nó là con của , chị bảo nó còn mặt mũi nào nữa?
Ngô Hiếu Nghi đến mức lúng túng chân tay: Chị... chị...
Ngô Hiếu Ngọc ngắt lời: Chị đừng gì nữa. Nếu chị bảo vệ Nha Nha thì giờ em mang nó , đỡ để nó chịu tổn thương thêm nữa!
Nói đoạn, cô xông lên định kéo Nha Nha . Nha Nha sợ quá rống lên, tay ôm chặt lấy cổ Ngô Hiếu Nghi buông. Ngô Hiếu Nghi cũng dùng sức ôm chặt lấy con bé: Hiếu Ngọc, coi như chị cầu xin em, em gì cũng , nhưng xin em đừng cướp Nha Nha khỏi chị!
Cô chẳng còn gì cả, cô chỉ đứa con gái thôi, cô thật sự dám tưởng tượng nếu mất Nha Nha thì sống còn ý nghĩa gì nữa!
Ngô Hiếu Ngọc vẫn buông tay: Chị, chị em từ nhỏ lớn lên ở Quảng Thành, giờ học đại học ở đây, khả năng cao cũng sẽ việc ở đây. Thế nên em mua một căn nhà, nhà mới cảm giác thuộc về nơi .
Ngô Hiếu Nghi nhíu mày, đáp . Cô ngốc, em gái đang đào tiền từ túi , nhưng tiền đó là vốn liếng để cô phòng , thể tùy tiện mang dùng .
Ngô Hiếu Ngọc thấy , ánh mắt dừng Nha Nha: Em nghĩ kỹ , đến lúc đó căn nhà sẽ tên Nha Nha, coi như là của hồi môn chị chuẩn cho con bé. Mua nhà xong, chị và Nha Nha cũng thể dọn ở cùng, cần thuê nhà nữa.
Nghe , lông mi Ngô Hiếu Nghi khẽ rung động: Nếu nhà tên Nha Nha thì em ở ?
Ngô Hiếu Ngọc thu hết biểu cảm của chị mắt: Em nghiệp sẽ lương, ba của Nha Nha cũng lương. Chờ khi nào để dành đủ tiền, tụi em thể mua căn nhà khác, tuyệt đối động của hồi môn của Nha Nha.