TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 552

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:59:24
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

tới, thấy ba cũng đang chuyện căng thẳng các thứ, cô nhịn mà thở phào một cái, xem chỉ cô thấy run.

Một lát , Bạch Du tới, phía còn một cô gái trẻ gầy đen và một thanh niên da dẻ càng đen hơn. Tay ba xách túi lớn túi nhỏ, bốn vội chạy giúp một tay.

Bạch Du đến : Trong tám bộ quần áo, đều may theo đo của , mỗi hai bộ. Trong thời gian diễn hội chợ Quảng Châu, sẽ mặc đồng phục của xưởng.

Mã Sài Nam liền vội vàng lấy quần áo , phát đồng phục cho họ theo kích cỡ của từng .

Bốn đây tuy Bạch Du nhắc đến chuyện đồng phục nhưng ai thấy bao giờ. Họ cứ ngỡ đồng phục do Bạch Du thiết kế chắc cũng giống xưởng khác, hoặc là bộ đồ màu xanh thẫm, hoặc là sơ mi trắng quần tây đen. Không mấy kiểu đó , nhưng xưởng nào cũng mặc như thế, nhiều quá đ.â.m chẳng thấy gì ấn tượng.

Thế nhưng nhanh đó, họ phát hiện lầm.

Họ lấy quần áo từ trong túi , mở xem lập tức hớp hồn.

Cảnh Phi mắt sáng rực lên: Đẹp quá mất!

Thứ cô đang cầm tay là một bộ váy, áo sơ mi trắng, bên trái in một logo tròn màu đen: Xưởng khảm trai Phi Ngư. Ở cổ thắt một chiếc nơ bướm ngắn màu đen, bên là một chiếc váy xếp ly đen dài quá đầu gối. Cô thể tưởng tượng mặc bộ sẽ xinh đến nhường nào! Nếu lát nữa còn việc , cô đợi đồ ngay lập tức.

Đồng phục của hai bạn nam thì đại đồng tiểu dị, điều họ mặc quần dài đen, chiếc nơ bướm bằng cà vạt đen. Hai cầm bộ đồ nâng niu rời tay, rõ ràng là cực kỳ yêu thích.

Bạch Du lướt qua giày của mấy : Lúc dặn chuẩn giày trắng, chuẩn xong ?

Theo thiết kế của bộ đồng phục , phối với giày trắng là nhất. thời đại nhà ai cũng điều kiện, mua một đôi giày giá hề rẻ, vì Bạch Du dặn họ chuẩn , khả năng thì mua, thì mượn, miễn là màu trắng là .

Bốn vội vàng gật đầu: Đã chuẩn xong ạ.

Trong bốn , ngoại trừ Giả Lan Hương thì ba còn gia cảnh đều khá giả, đặc biệt là Cảnh Phi, đừng một đôi giày trắng, mua mười đôi cũng chẳng thành vấn đề. Nhà Giả Lan Hương khó khăn nhất, nhưng mấy đồng hương khi cô cần giày trắng đều sẵn lòng cho cô mượn.

Bạch Du hài lòng gật đầu: Vậy bây giờ chúng cùng trang trí gian hàng.

Đới Lôi giơ tay hỏi: Những quần áo nên đem về ký túc xá cất ạ?

Quần áo tuy nặng nhưng lát nữa họ sắp xếp hội trường, áo là màu trắng, lo sẽ bẩn đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-552.html.]

Bạch Du lắc đầu: Chúng mặc quần áo gì đều cần đăng ký, vì mang đồ qua đó cho nhân viên xác nhận. Không chỉ quần áo, ngay cả tư cách nhân viên kinh doanh của cũng qua xét duyệt.

Mọi mới hóa việc tham gia hội chợ Quảng Châu kiểm tra nghiêm ngặt đến thế.

Lúc , khu triển lãm hội chợ ở đường Lưu Hoa. Bạch Du đây cũng tới đây bao giờ, nhưng vì sắp đến ngày khai mạc nên xung quanh nhiều biển chỉ dẫn, vì cần hỏi đường cũng thể tìm thấy.

Đến bên ngoài sảnh triển lãm, Bạch Du vội ngay mà dẫn vòng quanh một lượt. Bạch Du giải thích: dẫn một vòng quanh các con đường , để ngoài việc khác cũng sợ lạc đường.

Lời thực chất là chủ yếu cho Mã Sài Nam và Hạ Hải Sinh . Nhóm bốn Cảnh Phi dù cũng đang học ở Quảng Thành, lạ lẫm gì chỗ , hơn nữa trong thời gian triển lãm họ cơ bản đều ở trong sảnh. Còn Mã Sài Nam và Hạ Hải Sinh ngoài ở gian hàng , còn giữa kho hàng nữa.

Cả hai họ đều căng thẳng tột độ khi đến đây, đặc biệt là Hạ Hải Sinh, run đến mức lóng ngóng cả tay chân. Mã Sài Nam khá hơn một chút vì theo Bạch Du đến Quảng Thành mấy , nhưng dáng vẻ cũng đầy vẻ lo âu.

Âu Dương Văn Khiên vốn định cùng, nhưng ngoài là xưởng trưởng, còn là bí thư công xã, xưởng và công xã đều thể thiếu , nên cuối cùng quyết định cử Mã Sài Nam và Hạ Hải Sinh .

Nghe Bạch Du , Hạ Hải Sinh và Mã Sài Nam vội vàng gật đầu, cố gắng ghi nhớ những tòa nhà xung quanh.

Sau khi quen đường xá, nhóm Bạch Du mới về phía sảnh triển lãm. Chỉ thấy mặt chính của khu triển lãm một dòng chữ: Hội chợ giao dịch hàng hóa xuất khẩu Trung Quốc. Nghe dòng chữ là do nhà thư pháp Quách Mạt Nhược đề tặng khi đến thị sát năm 1963. Khu triển lãm ở đường Lưu Hoa thuộc di dời thứ ba, tổng diện tích lên tới 110.000 mét vuông, lớn hơn nhiều so với diện tích 18.000 mét vuông ban đầu.

Nhóm Bạch Du tới, nhân viên tiếp đón nhận cô ngay lập tức: Cô là Bạch Du của xưởng khảm trai! Chính là cô sinh viên Bạch Du đỗ thủ khoa tỉnh Mân đúng ?

Bạch Du ngẩn , cô cũng ngờ tác dụng tuyên truyền của báo chí đến thế, ngay cả nhân viên ở đây cũng nhận . Cô mỉm gật đầu: Chào , là Bạch Du, chúng đến để sắp xếp gian hàng.

Nụ suýt chút nữa nhân viên bủn rủn cả chân tay. Sao xinh đến mức cơ chứ?

Ảnh đăng báo tuy ngũ quan cân đối thanh tú, nhưng dù cũng là ảnh đen trắng, in ấn rõ nét, nên thể gây chấn động và kinh ngạc như khi tận mắt .

Cũng may nhân viên quên nhiệm vụ của , nhanh chóng lấy tinh thần: Đồng chí Bạch, qua đây đăng ký thông tin. Còn nữa, khi sắp xếp xong gian hàng, đến nhà khách quân khu để cắt tóc và cắt móng tay.

Câu , chỉ nhóm Cảnh Phi mà ngay cả Bạch Du cũng sững sờ: Cắt tóc ? Tất cả chúng đều cắt ạ?

Nhân viên vội vàng lắc đầu giải thích: Đồng chí nữ thì cần, chỉ cần cắt tỉa móng tay và là phẳng quần áo thôi. Đồng chí nam thì cần cắt tóc, đặc biệt là đồng chí , tóc dài quá .

Anh nhân viên chỉ Đới Lôi đang lưng Bạch Du, mặt ngay lập tức đỏ bừng lên tận mang tai.

Bạch Du việc xét duyệt nhân viên kinh doanh tham gia triển lãm nghiêm khắc, nhưng ngờ khắt khe đến mức , ngay cả những chi tiết nhỏ như cũng đưa quy chuẩn. Theo cô thấy, tóc Đới Lôi thật sự tính là dài, tóc mái còn chạm tới lông mày nữa, ngờ như thế vẫn coi là đạt yêu cầu.

Loading...