TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 549
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:55:39
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi đến khi con gái nổi cáu thì bà mới bừng tỉnh, bà mới nhận vô tình trở nên đáng ghét như thế, trở nên tham lam giống hệt chồng và chồng. Bà sai, nhưng bà nghĩ là bậc cha , thể hạ xin con cái, thế nên mối quan hệ cứ thế đóng băng.
Thế nhưng thì chẳng bao giờ cứng đầu với con cái, cuối cùng bà chọn cách cúi đầu xin .
"Mẹ xin , nên gọi con bằng cái tên đó, lúc cũng nên những lời như . Đồng chí Bạch là , ơn với nhà . Năm đó nếu cô và Đoàn trưởng Giang đưa bệnh viện giữa đêm khuya thì chẳng còn mạng . Mẹ thực sự , con hãy tha thứ cho nhé."
Vừa dứt lời, Phán Đệ từ trong phòng chạy , ôm chầm lấy Mã Tái Nam: "Chị ơi, em cũng , em dám nữa , chị tha thứ cho em và nhé!"
Trước đây mỗi chị cả về đều dạy cô bé nhận mặt chữ, dạy cả tiếng Anh, thỉnh thoảng còn mua đồ ăn cho hai chị em. từ đó, chị cả thèm cô bé lấy một , tất cả những gì đây đều biến mất. Cô bé thực sự , và cô bé sợ, sợ rằng từ nay về chị cả sẽ thèm quản nữa.
Mã Tái Nam , đứa em gái đang ôm chặt lấy , sống mũi cay cay, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị: "Chị thể tha thứ cho hai , nhưng chị mong thực tâm sai ở . Người khác giúp , ơn, tìm cách trả ơn. Người giúp thì đó là lẽ đương nhiên, vì thế mà ôm hận trong lòng. Chúng kẻ ăn xin mà cái gì cũng khác cho . Muốn thứ gì thì dùng chính đôi tay mà kiếm, mà bám trụ lấy. Đồ của khác cho, nếu cầm thì kiểu gì cũng thấp kém hơn một bậc!"
Điều may mắn nhất trong đời cô chính là gặp Bạch Du. Chính Bạch Du cho cô rằng, phận phụ nữ chỉ một con đường duy nhất là lấy chồng sinh con, mà thể giống như đàn ông, học tập, tiến bộ, dùng đôi tay tiền một cách chân chính để sống tôn nghiêm mà cần dựa dẫm bất kỳ ai!
Thời gian qua cô học nhiều điều. Một xuất sắc như Bạch Du mà mỗi ngày vẫn ngừng học tập, việc nỗ lực, thì cô quyền gì mà cố gắng? Cô đang tiến bộ, nên cô cũng mong nhà thể tiến bộ theo. Suốt thời gian qua cô cố ý lạnh nhạt với họ là để họ nhận thức sâu sắc sai lầm của , cũng là để họ thấy rõ thái độ của cô: Cô tuyệt đối cho phép trong nhà xuất hiện bất kỳ kẻ ăn cháo đá bát nào!
"Mẹ thực tâm ."
Mã Tú Lan con gái mắt, đột nhiên cảm thấy lạ lẫm, đồng thời một cảm giác từng chảy qua tim, cảm giác đó gọi là tự hào.
Phán Đệ cũng gật đầu lia lịa: "Chị ơi, em cũng thực tâm !"
Mã Tái Nam lúc mới hài lòng gật đầu, móc túi lấy hai đồng tiền đưa qua: "Con Quảng Thành mấy ngày, đây là tiền thức ăn cho mấy ngày tới, tiết kiệm mà dùng."
Mã Tú Lan nhận lấy tiền, một nữa nhận con gái thực sự khác .
Bạch Du những chuyện xảy ở công xã, lúc cô đang cùng chủ nhiệm khoa và cô Vương tiến hành vòng tuyển chọn thứ ba.
Vòng hội thoại tình huống thứ hai loại thêm năm mươi , hiện tại còn mười cạnh tranh cho bốn vị trí cuối cùng. Mười bất kể là đối đáp tiếng Anh cách ứng xử đều xuất sắc, tuyệt đối chuyện thấy khách ngoại quốc là lắp bắp, họ đều là những cá nhân tiêu biểu trong khóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-549.html.]
Vòng tuyển chọn cuối cùng diễn vô cùng gay gắt. Những bạn loại vây quanh ngoài phòng học, cũng xem xem bốn nào sẽ giành chiến thắng cuối cùng, và họ cũng tò mò Bạch Du sẽ đưa câu hỏi như thế nào.
Người đầu tiên bước lên là lớp trưởng lớp Một, một cô gái tóc ngắn đeo kính, trông tự tin.
Bạch Du hỏi: "Một sản phẩm chạm vỏ ốc định giá ba mươi đồng. Nếu một khách ngoại quốc thấy quá đắt, liên tục nài nỉ , rằng chỉ cần đồng ý giảm giá là ông sẽ đặt mua một trăm cái. Lúc đó sẽ thế nào?"
Lớp trưởng lớp Một suy nghĩ một lát đáp: "Trước tiên tớ sẽ xin ý kiến giảm giá từ phía ."
Bạch Du: "Nếu tớ từ chối, và lúc khách ngoại quốc tăng đơn hàng lên hai trăm cái, nhưng yêu cầu giá giảm xuống còn hai mươi đồng một cái, sẽ gì?"
Lớp trưởng lớp Một khựng , Bạch Du hỏi ngược : "Đồng chí Bạch, nghĩ mục đích lớn nhất của việc xưởng tham gia hội chợ Quảng Châu là gì?"
Bạch Du đẩy quả bóng về phía đối phương: "Cậu thấy ?"
Lớp trưởng lớp Một tự tin : "Tớ nghĩ mục đích lớn nhất là mang về càng nhiều ngoại tệ cho đất nước càng . Còn mức giá của sản phẩm tớ nghiên cứu , những sản phẩm xưởng bán cho thương xá Hữu Nghị đây giá cao nhất là hai mươi đồng một cái. Đã thể bán cho thương xá với giá đó thì tại thể bán cho khách ngoại quốc? Nếu bán thì tạo ngoại tệ? Làm đưa nghề chạm vỏ ốc vươn thế giới ?"
Bạch Du nhướng mày: "Vậy là nghĩ chúng nên chịu thiệt về giá?"
Chẳng trách tự tin thế, đến cả bảng giá bán cho thương xá Hữu Nghị cũng mò .
Lớp trưởng lớp Một gật đầu: " thế, lấy lượng lãi. Thậm chí tớ nghĩ lãi cũng thể , vì đây là đầu tham gia hội chợ, mục tiêu là mở rộng thị trường, để nhiều đến nghề chạm vỏ ốc hơn."
Bạch Du: "Cậu , nhưng loại."
Lời dứt, hiện trường im phăng phắc.
Lớp trưởng lớp Một nửa câu đầu còn đang mừng thầm, ngờ bẻ lái bất ngờ như . Cô bạn sững sờ hồi lâu mới phục : "Tại chứ? Đồng chí Bạch, bảo tớ , tại còn loại tớ?"
Bạch Du: "Tư duy của thể là sai , nhưng đặt thực tế thì khả thi. Tại bán cho thương xá Hữu Nghị chỉ hai mươi đồng mà đến hội chợ ba mươi đồng? Không chúng tớ kiếm tiền đến phát điên, mà là vì tính các loại chi phí đó. Lần tham gia hội chợ , chúng tớ áp phích, tờ rơi quảng cáo, danh , còn may đồng phục xưởng. Ngoài , vận chuyển hàng từ đảo Quỳnh Châu lên Quảng Thành là một khoản phí, thuê kho bãi lưu trữ là một khoản nữa. Thêm nữa, đồ chạm vỏ ốc là hàng dễ vỡ, bên trong dùng màng xốp bọc , bên ngoài dùng thùng giấy dày, tất cả đều là chi phí. Trước đây bán cho thương xá Hữu Nghị, bao bì cần chúng tớ lo, vận chuyển cũng việc của xưởng, nên giá hai mươi đồng là thể bán. ở hội chợ thì , lấy lượng lãi thì , chứ thể ăn thua lỗ, nếu thì lấy tiền trả lương cho công nhân?"