Bạch Du nhận đồ của cô , chỉ nhướng mày: "Đã định hối lộ tớ thì việc gì tặng quà? Chẳng lẽ... từng điều gì với tớ ?"
Lời thốt , mặt Cảnh Phỉ lập tức đỏ bừng: "Tớ... gì !"
Câu đầy rẫy sự chột . Ở nhà cô thường xuyên Bạch Du, mặt chị họ cũng bao nhiêu . Tất nhiên khi ở trường, cô giữ kẽ, cũng thừa nhận mặt khác là Bạch Du giỏi hơn , nên từng lời nào ở đây. cô lo chị họ sẽ kể những lời đó với Bạch Du, nên sợ rằng trong đợt tuyển chọn Bạch Du sẽ trả thù . Nếu đặt cô vị trí đó, chắc chắn cô sẽ !
Bạch Du nhún vai: "Nhìn cái bộ dạng của thì giống như lời . Không tin cứ soi gương mà xem, mặt đỏ lựng như m.ô.n.g khỉ kìa."
"............"
Cậu mới là m.ô.n.g khỉ !
Cảnh Phỉ tức tối mắng trong lòng: "Được , tớ thừa nhận là tớ mặt chị họ, chuyện là tớ sai, thế nào mới chịu tha thứ cho tớ?"
Bạch Du đảo mắt một vòng, từ trong túi dã chiến lấy bản giới thiệu bằng tiếng Trung về xưởng và sản phẩm vỏ ốc xong, đưa qua: "Muốn tớ tha thứ cũng , dịch hai bài sang tiếng Anh ."
Cảnh Phỉ ngẩn , rõ ràng ngờ cô đưa yêu cầu , nhưng vẫn nhận lấy hai tờ giấy. Cô lướt qua một lượt, đôi mày nhíu : "Nếu tớ dịch xong, sẽ tha thứ cho tớ chứ?"
Bạch Du gật đầu: " thế, nhưng tớ , việc chỉ coi như chuộc vì tớ thôi, liên quan gì đến chuyện tuyển chọn . Đến lúc đó nếu thể hiện đạt thì vẫn loại như thường, còn nếu thì tớ cũng tiểu nhân đến mức cản đường ."
Cảnh Phỉ suy nghĩ một lát gật đầu: "Thành giao! giữ lời, lúc tuyển chọn đối xử công bằng với tớ và các bạn khác!"
Bạch Du tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Biết , , tớ sẽ công bằng."
Nói xong cô nghênh ngang bỏ , nhưng ngay khoảnh khắc , khóe miệng cô kìm mà nhếch lên. Nhân lực miễn phí tự tìm đến cửa, tội gì dùng.
Dịch thuật: Đã xong!
Tòa soạn báo Tân Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-545.html.]
Hoa Nhung Nhung mặt đỏ bừng chạy văn phòng của bố, kích động vạn phần: "Bố ơi, tăng ! Lượng tiêu thụ báo hôm qua tăng thêm một phần ba so với bình thường!"
Chủ nhiệm Hoa ngẩng đầu lên, thấy con gái chạy đến mồ hôi nhễ nhại thì vội lấy khăn tay trong ngăn kéo đưa cho: "Mau lau mồ hôi , lớn tướng mà lúc nào cũng sồn sồn lên thế!"
Hoa Nhung Nhung nhận khăn lau qua quýt: "Bố đừng vội cằn nhằn con, bố con gì ? Lượng báo bán tăng một phần ba đấy! Chắc chắn là nhờ bài phóng sự về Bạch Du . Con nhiều sinh viên chạy mua báo, còn chỉ đích danh là lấy bài của Bạch Du cơ!"
Bài báo là do cô phỏng vấn mà đấy! Tòa soạn Tân Hoa bao lâu nay luôn Nhật báo Tỉnh Thành và Nhật báo Nhân Dân lấn lướt, nghĩ đủ cách mà ăn thua, ngờ nhờ một bài mà doanh tăng vọt. Trong tình cảnh , cô giữ bình tĩnh cho , cổng đốt pháo ăn mừng là kìm chế lắm !
Chủ nhiệm Hoa lắc đầu khổ: "Nghe , bố tin từ chiều . Lần con đúng là mèo mù vớ cá rán, tự dưng lập công. mà vì thế mà kiêu ngạo..."
Hoa Nhung Nhung mất kiên nhẫn ngắt lời bố: "Mèo mù vớ cá rán cái gì, bố chuyện khó quá. Khó khăn lắm con mới việc, bố khen con một câu thì c.h.ế.t ai ? Sao lúc nào cũng lời khó lọt tai thế?"
Cô chẳng hiểu nổi, rõ ràng cô nỗ lực mới đạt kết quả , bố khen thì thôi cứ mấy lời mất hứng. Không chỉ , từ nhỏ đến lớn đều thế, hễ ai khen cô là bố dìm cô xuống một trận, cứ như mới là khiêm tốn. Lẽ nào thể đường hoàng mà cảm ơn lời khen của khác ? Cứ hạ thấp cô mãi cô chẳng còn chút tự tin nào!
Chủ nhiệm Hoa thấy con gái phát hỏa thì vội xoa dịu: "Được , là bố lỡ lời. con đừng chủ quan, bố khi đến chỗ , đồng chí Bạch đến Nhật báo Tỉnh Thành nhưng từ chối. Giờ bên đó chuyện chắc chắn sẽ tìm cô , con để cơ hội rơi tay kẻ khác, ?"
Hoa Nhung Nhung trợn tròn mắt: "Lại chuyện đó ? Đã từ chối mà giờ còn mặt dày tìm á? con tin Bạch Du sẽ thèm tiếp bọn họ !"
Chủ nhiệm Hoa: "Đừng quan tâm khác gì, con giữ mối quan hệ thật với đồng chí Bạch. Trong thời gian diễn hội chợ Quảng Châu, báo sẽ thực hiện một chuỗi bài đưa tin hàng ngày về xưởng của họ."
Hoa Nhung Nhung: "Đưa tin hàng ngày?"
Chủ nhiệm Hoa gật đầu: ", xưởng vỏ ốc vì đăng ký muộn, là xưởng nhỏ và sản phẩm mới nên vị trí gian hàng tệ, xếp xó xỉnh hẻo lánh nhất. Con nghĩ đồng chí Bạch chịu cam chịu phận ?"
Hoa Nhung Nhung lắc đầu ngay lập tức: "Con nghĩ là ."
Chủ nhiệm Hoa gật đầu: "Bố cũng nghĩ . Một thể lập xưởng trong hai tháng, ký hợp đồng với thương xá Hữu Nghị và đưa xưởng hội chợ, chắc chắn cô chiêu . Con thử nghĩ xem, nếu cô biến một gian hàng tệ nhất thành nơi thu hút nhất, hoặc dùng cách nào đó để đạt thành tích xuất sắc, thì bài phóng sự như thu hút độc giả ?"
Hoa Nhung Nhung tưởng tượng cảnh đó, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Có chứ ạ! Chẳng xa, ngay cả con bây giờ cũng Bạch Du sẽ gì tiếp theo, xưởng của họ gặt hái gì đây!"
Trong mắt Chủ nhiệm Hoa lóe lên tia sáng lão luyện: "Thế là đúng . Chúng sẽ một chuỗi phóng sự theo chân họ, trong kỳ hội chợ cứ thông tin nào giá trị là đưa tin ngay. Bố tin chắc loạt bài sẽ khiến chú ý."