Bạch Du hề rằng vì chuyện của mà cả trường chia thành hai phe, một bên ủng hộ cách của cô, một bên yêu cầu nhà trường đưa hình thức kỷ luật, hai phe cãi đến mức loạn thành một đoàn.
Cô càng Tần Yến vì xin giúp mà chạy tìm và cha dượng.
ngay tối hôm đó, Cảnh Anh cầm tờ báo tìm đến tận cửa: "Khá khen cho cháu, thế mà thật!"
Hôm nay Bạch Du mua Nhật báo Tân Hoa, mãi đến khi thấy tờ báo Cảnh Anh mang tới, cô mới bài phóng sự về và xưởng sản xuất đăng tải.
Cô cầm tờ báo kỹ, xong, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó thành một cục: "Cháu cứ tưởng họ sẽ lấy ảnh cái xưởng hoặc đồ chạm vỏ ốc ảnh chính cơ, ngờ họ đặt ảnh cá nhân của cháu ở vị trí nổi bật nhất. Thế thì ai cũng thấy mặt cháu còn ."
Cảnh Anh gật đầu: "Không chỉ thấy , lãnh đạo trường cháu chắc chắn cũng xem , cháu chuẩn tinh thần giải trình với nhà trường thế nào ?"
Bạch Du gật đầu: "Cháu chuẩn xong , cháu cách thuyết phục họ."
Cảnh Anh thấy cô tự tin như thì nuốt lời định đề nghị giúp đỡ, bà đưa túi thịt và rau mang theo qua : "Đây là thịt bồ câu tặng cô, còn mớ lá là một loại thực vật hương thơm tên là lá lốt, bảo món cơm thố ngon lắm, cháu ?"
"Cháu bao giờ, nhưng để cháu thử xem ."
Bạch Du thì dở dở , bà đích mang nguyên liệu đến tận nhà thế thì cô cũng thành thôi.
Cảnh Anh hài lòng với câu trả lời , bà còn vô thức nuốt nước miếng một cái. Chắc ngoài chẳng ai dáng vẻ "tâm hồn ăn uống" của bà, vì nó khác xa với vẻ nghiêm nghị thường ngày.
Bạch Du đưa Cảnh Anh phòng khách để bà nội tiếp đãi, còn thì bếp.
Thịt bồ câu sạch, cô đem rửa vài với nước, đó cầm mớ lá lốt lên đưa sát mũi ngửi thử. Một mùi hương đặc trưng, khó mà diễn tả giống cái gì, nhưng nấu cùng cơm bồ câu chắc chắn vị tệ.
Bạch Du rửa sạch lá lốt thái sợi băm nhỏ, cho chảo khô rang đến khi ráo nước để sang một bên. Thịt bồ câu cô xào chín tám phần, tiếp đó đem gạo ngâm trộn đều với lá lốt và mỡ lợn. Cô đun lửa lớn trong năm phút, đó đổ tất cả thố đất cùng với thịt bồ câu, đun lửa nhỏ liu riu hai mươi phút. Tắt bếp xong cô vội mở nắp ngay mà để om thêm hai ba phút nữa.
Làm xong, cô dùng vải bọc quanh thố đất bưng phòng khách. Chưa kịp bước thấy tiếng rộn ràng bên trong.
"Dì Anh ơi, cháu giỏi ạ?"
"Ừ, bé Minh Thư là giỏi nhất, đây cho dì hôn một cái nào."
Tiếp đó là tiếng khúc khích của nhóc tỳ vì hôn đến nhột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-542.html.]
Bạch Du bước , thấy con bé đang nũng nịu trong lòng Cảnh Anh, hai trông vô cùng thiết. Nhóc tỳ nhà cô tuy là kiểu hướng ngoại, cái miệng nhỏ dẻo như bôi mật, thường xuyên dỗ dành lớn để xin đồ, nhưng con bé vốn thích khác ôm ấp, càng hiếm khi chủ động hôn ngoài. Ngay cả Tôn Tường Vi thèm ôm một cái cũng tùy tâm trạng của nó. Không ngờ con bé và Cảnh Anh duyên đến thế.
Dù trong lòng chút "ghen tị", nhưng thấy thêm yêu thương bé Minh Thư, cô vẫn vui lòng.
Cảnh Anh thấy Bạch Du bưng đồ , đôi mắt lập tức như dán keo, dính chặt cái thố đất. Bạch Du thấy nhịn , cô mở nắp thố . Một mùi hương lạ lùng đậm đà hòa quyện với mùi thịt bồ câu và hương thơm của gạo ngay lập tức lan tỏa khắp phòng khách.
Nhóc tỳ khịt khịt mũi, giọng sữa : "Mẹ ơi, thơm quá!"
Cảnh Anh một tay dắt nó, tay dắt Niệm Niệm: "Không cháu thơm , mà là món cơm bồ câu lá lốt thơm đấy."
Bạch Du xới cho mỗi một bát. Cảnh Anh nóng lòng cầm thìa múc một miếng cho miệng, hài lòng nheo mắt : "Nhớ hồi nhỏ ăn cơm nấu bằng loại lá , cứ thấy ngon mãi, nhưng chẳng ăn nữa. Hôm nay cuối cùng cũng ăn , thỏa mãn quá mất!"
Bạch Du thấy bà ăn ngon lành như cũng múc một miếng nếm thử. Hạt cơm tơi xốp, thịt bồ câu mềm ngọt, ăn một miếng là thấy vị mỡ thơm mướt mát cả khoang miệng, ngon tả xiết. là tuyệt.
Cảnh Anh bận rộn nhiều việc nên ăn xong là ngay, lúc bà quên nhắc mục đích đến đây: "Nếu giải quyết thỏa chuyện ở trường thì cứ tìm cô."
Bạch Du cảm động, nhưng cô tin thể tự lo .
Chẳng mấy chốc đến ngày hôm .
Ăn sáng xong, Bạch Du đến trường từ sớm. Vừa đến cổng, cô các bạn học quây kín, ai nấy đều tranh hỏi chuyện về xưởng sản xuất. kịp trả lời thì thông báo bảo cô lên văn phòng Bí thư. Mọi đành nhường đường cho cô .
Đến văn phòng Bí thư, đầu tiên cô chú ý Bí thư Trịnh, mà là một đại mỹ nhân đang phía ông. Nếu Tân Tuệ Mị là đóa hoa trắng nhỏ kiều diễm thì phụ nữ mắt như đóa mẫu đơn sang trọng, khí chất quyền quý bức .
Bạch Du cảm thấy phụ nữ trông quen mắt, nhưng nhất thời cô nhớ gặp ở . Cô chỉ lướt qua một cái thu hồi tầm mắt, chào Bí thư Trịnh: "Chào Bí thư Trịnh ạ, cháu là Bạch Du, bác gọi cháu lên."
Bí thư Trịnh chỉ tay chiếc ghế đối diện: " , xuống chuyện ."
Bạch Du xuống. Bí thư Trịnh lấy tờ Nhật báo Tân Hoa đặt mặt cô: "Chắc cháu hiểu rõ mục đích bác gọi cháu lên đây . Về chuyện , cháu gì giải thích ?"
Bạch Du liếc tờ báo: "Trước khi giải thích, cháu thể hỏi về cách xử lý của bác đối với chuyện của cháu ạ?"
Bí thư Trịnh cô sâu sắc: "Hôm qua chúng bác mở cuộc họp về việc . Phe ủng hộ bác khen thưởng cháu, còn phe phản đối bác thông báo phê bình."
là gừng càng già càng cay.