TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 540
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:46:42
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thầy giáo nọ đẩy gọng kính sống mũi: "Chắc là thật , Nhật báo Tân Hoa là tòa soạn lớn, chẳng lẽ ăn , tùy tiện thêu dệt sự thật."
Chủ nhiệm Lâm: "Vậy thì em học sinh Bạch thế nào mà như ?"
Một kỳ nghỉ hè vẻn vẹn hai tháng trời, cô thể tất cả những việc ?
"Cái đó thì rõ ."
Những cuộc đối thoại tương tự cũng diễn ở các khoa khác.
Lãnh đạo khoa Ngoại ngữ ban đầu bài Nhật báo Tân Hoa, nhưng nhanh họ chuyện, vì lãnh đạo và giảng viên các khoa khác cứ liên tục sang hỏi xem rốt cuộc là thế nào.
Cả Chủ nhiệm khoa lẫn Bí thư khoa Ngoại ngữ đều vô cùng chấn động.
Chỉ cô Vương là tỏ bình thản: "Em Bạch Du vốn luôn là một sinh viên lý tưởng và năng lực. Trước đây cũng em nhắc qua một câu, chỉ là ngờ khả năng hành động của em mạnh mẽ đến thế, chỉ trong một kỳ nghỉ hè thành tích như . nghĩ nhà trường nên ghi nhận và biểu dương, đồng thời khuyến khích các em sinh viên khác cũng hành động theo."
Thực tế thì trong lòng cô Vương chẳng bình thản chút nào. Trước đây cô đưa Bạch Du gặp bạn Cảnh Anh, vốn xem Bạch Du thể trở thành trợ lý của Cảnh Anh , tiến thêm bước nữa t.ử chân truyền thì tương lai sẽ lo nghĩ gì.
lúc đó Bạch Du từ chối, còn quảng bá văn hóa truyền thống của nước nhà quốc. Khi cô thấy đứa trẻ tham vọng nhỏ, chính kiến, chỉ là cô mấy lạc quan.
Dù là xét về môi trường hiện tại những mối quan hệ cá nhân, cô nghĩ Bạch Du hiện thực hóa giấc mơ của ít nhất cũng mất bảy tám năm, sớm nhất cũng chờ đến khi nghiệp. Nào ngờ Bạch Du thành lập một xưởng sản xuất chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, còn sắp tham dự hội chợ Quảng Châu!
Nếu khác ở đây, cô Vương lúc chắc chắn gọi điện cho bạn để khoe khoang một trận, đây chính là học trò mà cô trúng mà.
Trái ngược với vẻ tự hào của cô Vương, một giáo viên cái khác.
"Em Bạch Du năng lực thì phủ nhận, nhưng liệu em thể đảm bảo việc học ? Là sinh viên, điều quan trọng nhất là kiếm tiền, cũng chẳng thực tế, mà là học kiến thức trong sách vở, nếu thì đến trường gì?"
" tán thành ý kiến của thầy Văn. Sinh viên thì dáng sinh viên, nếu ai cũng ngoài lập xưởng như em Bạch thì họ còn tâm trí mà học nữa? Trường học của chúng sẽ thành cái gì?"
" , nên thấy những biểu dương em Bạch, mà còn thông báo phê bình, đồng thời lệnh cho em dừng ngay những việc đó !"
Cô Vương thấy những ý kiến phản đối thì nhíu mày, trong lòng khỏi lo lắng cho Bạch Du.
Cô cho rằng thực tế sớm là chuyện , nhưng ai cũng chung quan điểm như cô, nhiều lãnh đạo trường vẫn tư tưởng thiên về bảo thủ.
Cũng giống như những ý kiến phản đối , họ cảm thấy hành vi chỉ ảnh hưởng đến thành tích mà còn gương cho sinh viên khác, là một hành vi vượt rào.
Ngay cả cô cũng thừa nhận, sinh viên nào cũng năng lực như Bạch Du để cân bằng giữa học tập và công việc. Nếu các sinh viên khác cũng bắt chước, khả năng cao là họ sẽ bỏ bê học hành, thậm chí là cả hai bên đều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-540.html.]
Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy hối hận vì những lời .
Lãnh đạo khoa Ngoại ngữ coi trọng chuyện , ngay lập tức tổ chức cuộc họp để thảo luận, nhưng ý kiến của thống nhất, phe ủng hộ và phe phản đối chia hai nửa, và lý lẽ bên nào cũng cái đúng nhất định.
Cô Vương lên tiếng: "Bí thư Trịnh, nghĩ khi đưa kết luận cuối cùng, nhất là nên xem suy nghĩ của chính em Bạch Du ."
Bí thư Trịnh suy nghĩ một chút: "Được, thì ngày mai ý kiến của em Bạch Du xong hãy quyết định."
Vì gần đến giờ tan sở, mà chiều nay Bạch Du tiết ở ký túc xá, nên Bí thư Trịnh quyết định ngày mai mới cho báo Bạch Du lên văn phòng một chuyến.
chuyện là bí mật, ngoài các lãnh đạo thì sinh viên cũng nhanh chóng tin. Từng tờ Nhật báo Tân Hoa truyền tay chớp nhoáng giữa các phòng ký túc xá, đợi nổi còn chạy mua báo về xem.
"Các xem tờ Nhật báo Tân Hoa hôm nay ?"
"Cậu định về chuyện của Bạch Du khoa Ngoại ngữ đúng ?"
" đúng, tớ thấy Bạch Du giỏi thật đấy, hai tháng mà lập xưởng, còn sắp dự hội chợ Quảng Châu nữa. Nghe ở đó khách ngoại quốc từ khắp thế giới đến, tớ cũng xem thử quá."
"Bạch Du đúng là đáng nể, chỉ nhất khoa mà còn chủ nhiệm xưởng. Thương xá Hữu Nghị tớ đến giờ còn bước chân , mà ký hợp đồng với họ , thật sự là phục !"
Tương tự, những tiếng khen ngợi thì cũng những giọng điệu mấy thiện cảm.
"Mọi cứ bảo Bạch Du lợi hại, tớ thì thấy cũng thường thôi. Các báo , cái xưởng đó mỗi hơn hai mươi , nhỏ xíu xiu hà. Tớ thấy cái xưởng nào mà ít thế cả, đơn vị của bố tớ đến cả vạn kìa!"
"Xưởng nhỏ thì , nhưng tớ thấy cô vội vàng quá. Khó khăn lắm mới đỗ đại học, lo mà học hành t.ử tế , cứ mấy cái thứ . Nếu lập xưởng thì thôi đừng học nữa cho xong!"
"Tớ cũng thấy thế, thực tớ vốn chẳng thích Bạch Du, cứ thấy cô cứ tỏ vẻ thanh cao, lúc nào cũng kiểu bề . Lần chắc chơi trội để thu hút sự chú ý của thôi."
Tần Yến kẹp tờ báo trong những ngón tay thon dài, thấy lời thì ngẩng đầu lên, lạnh một tiếng: " là ăn thì bảo nho xanh. Một thằng đàn ông con trai mà cái miệng còn lẻo mép hơn cả mấy bà tám, cần thích chắc? Cứ như là cái thá gì bằng!"
"Tần Yến, bảo ai đấy?"
Nam sinh hạ thấp Bạch Du thấy thế thì khuôn mặt đầy mụn đỏ bừng lên vì tức, khiến mấy cái mụn đang mưng mủ trông càng thêm ghê mắt.
Tần Yến thong thả gấp tờ báo , nở nụ khinh miệt: " bảo mấy bà tám mà, ồ , gọi là mấy ông tám mới đúng."
"..."
Thằng cha mặt mụn tức đến mức mấy cái mụn mặt suýt thì nổ tung. Hắn cãi , nhưng cái miệng của Tần Yến cực kỳ độc địa, còn kiểu bất cần đời, cãi thì câu gì cũng dám , những ai từng cãi với từng ai thắng nổi.