Nghe thấy lời , cả ký túc xá đều sững sờ.
Trịnh Linh Linh: "Sư ? Sao thành sư ? Chẳng bảo là một đại mỹ nhân mới đến ?"
Bạch Du nhớ gương mặt đến mức khó phân biệt nam nữ của Tần Yến, cảm thấy nhận nhầm cũng là chuyện dễ hiểu: "Với nhan sắc của , là đại mỹ nhân cũng sai , nhưng đúng là con trai thật."
Nghe Bạch Du khẳng định, càng tò mò về sư "đại mỹ nhân" hơn, ai cũng xem tận mắt một cho .
Tôn Tiểu Nhu thương nặng, ngay tối hôm đó về ký túc xá. Sau đó cô mua hai phần quà bánh đến cảm ơn Bạch Du, Bạch Du cũng nhận lấy. Cô chẳng mấy khi trò chuyện với trong phòng, lâu thì xin đổi sang ký túc xá khác.
Nghe chồng cô là Vương Đại Cương vốn đưa cải tạo, nhưng cuối cùng Tôn Tiểu Nhu chấp nhận tha thứ, truy cứu nữa, nên chỉ giam hơn mười ngày thả.
Nhà trường cũng mở một cuộc họp trường về vụ việc của Tôn Tiểu Nhu để nhắc nhở những sinh viên lập gia đình xử lý các mối quan hệ hôn nhân. Về phần Tôn Tiểu Nhu, đó nhà trường cũng đưa những hình thức kỷ luật liên quan. Tất nhiên, đó đều là chuyện của .
Tập Hiểu Đông khi Ngô Hiếu Nghi tìm Bạch Du gây sự thì tối hậu thư cho nhà họ Ngô. Nhà họ Ngô ít thóp trong tay Tập Hiểu Đông, sợ dồn đường cùng sẽ khui hết nên đành áp giải Ngô Hiếu Nghi thủ tục ly hôn.
Ngô Hiếu Nghi lóc t.h.ả.m thiết ở cục dân chính, nhưng một cái lập tức đón Nha Nha về bên cạnh , còn đòi nhận Nha Nha con nuôi.
Lúc Tập mang hải sâm sang, nhắc đến chuyện mà tức đến đau cả ngực: " từng thấy ai hồ đồ như con dâu , cái con em vợ chẳng hạng lành gì , ngày nó lừa cho trắng mắt thì mới hối hận!"
Bạch Du hứng thú với chuyện nhà họ Tập, nhưng Tập mang đến một tin , bà giới thiệu cho cô một trường mầm non .
Số hải sâm Tập mang tới đều là hàng thượng hạng, là ngon. Bạch Du trạm thịt mua móng giò về món móng giò hầm hải sâm.
Cô hầm móng giò cho mềm, đó mới đặt hải sâm lên , thêm chút rượu nếp của khách gia để lửa nhỏ rim từ từ, chỉ cần mười phút là thể bắc .
Sản vật của núi rừng và hương vị của biển cả hòa quyện một. Móng giò mềm nhừ thấm vị, răng chạm dễ dàng xuyên qua, cảm giác dẻo quánh mềm mại đó khiến cưỡng . Còn hải sâm nước thịt thấm đẫm, c.ắ.n một miếng là thấy hương vị đậm đà tràn ngập khoang miệng, sảng khoái gì bằng.
Về ngôi trường mầm non Tập giới thiệu, Bạch Du khảo sát hai và phát hiện vấn đề gì. Trường sân chơi rộng, giáo viên trách nhiệm và kiên nhẫn với trẻ nhỏ, còn dạy thêm các kỹ năng đơn giản, hát múa cũng đủ, thực phẩm trong bếp tươi. Ngoại trừ học phí đắt thì thứ đều hảo.
Bạch Du cảm thấy mức phí gia đình cô vẫn lo , thế nên khi đưa Niệm Niệm đến xem và con bé gật đầu đồng ý học, cô liền đăng ký cho bé. Chẳng ngờ nhóc tỳ chị học cũng đòi theo cho bằng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-539.html.]
Bạch Du vốn thấy con bé còn nhỏ quá, định để lớn thêm chút nữa mới gửi , nhưng cho là nó giả vờ, cuối cùng cô đành hỏi trường. Nhà trường nhận trẻ nhỏ, hơn nữa nhóc tỳ tự ăn uống, mặc quần áo và vệ sinh, cần đăng ký mà cái miệng nhỏ dẻo nhẹo khiến các cô giáo ai cũng yêu quý, Bạch Du thấy đành đăng ký cho cả hai đứa.
Tôn Tường Vi chuyện cũng vội vàng gửi hai con trai trường mầm non. Nhà tuy bảo mẫu nhưng hai thằng ranh con quậy quá, cô xót dì Thái nên chẳng nghĩ ngợi gì mà tống chúng học luôn.
Mấy ngày , bài về xưởng chạm vỏ ốc cuối cùng cũng đăng tải. Trên trang nhất của Nhật báo Tân Hoa, với dòng tiêu đề nổi bật nhất, bài báo ngay lập tức thu hút sự chú ý của . Tuy lượng phát hành bằng hai tờ báo lớn , nhưng nhiều cơ quan đơn vị đều đặt tờ .
Hôm đó Cảnh Phỉ từ trường về nhà dì, thấy tờ báo để bàn. Ban đầu cô chẳng quan tâm lắm, nhưng khi lướt qua, cô chợt thấy một bóng dáng quen thuộc. Cô vội lùi , kỹ :
"Bạch Du! Hóa là Bạch Du!"
"Bạch Du chủ nhiệm xưởng từ bao giờ thế ?!"
"Chưa nghiệp , cô cần bằng cấp nữa ?"
Cảnh Phỉ cầm tờ báo lên, nóng lòng sạch sành sanh. Đọc xong, trong đầu cô như hai phe đang giao chiến. Một phe bảo cô mau về trường báo cáo, phe bảo đừng chuyện tiểu nhân.
Tay Cảnh Phỉ siết chặt tờ báo đến trắng bệch cả đốt ngón tay. Cô thừa nhận, nhưng buộc nhớ đến câu của chị họ: "Bạch Du ưu tú hơn em, nếu em cứ mãi chỉ đố kỵ thì cả đời cũng đừng hòng vượt qua cô !"
Nghĩ đến đây, cô hậm hực ném tờ báo xuống bàn, về phòng cầm sách học. Cô sẽ thua Bạch Du ! Cô nỗ lực hết để dẫm Bạch Du chân! Và cả chị họ nữa, cô nhất định giành chị họ về!
Cùng lúc đó, ít lãnh đạo nhà trường cũng tờ báo.
Chương 138: Cơm bồ câu lá lốt
" Chủ nhiệm Lâm, ông xem, Bạch Du là Bạch Du của trường , cái em đại diện tân sinh viên cuối năm ngoái ?"
Tại một văn phòng khoa nọ, một thầy giáo giơ tờ báo lên, bài phóng sự nhưng vẫn dám tin mắt .
Chủ nhiệm Lâm ngẩng đầu khỏi bàn việc, đón lấy tờ báo lau kính nữa: "Tân sinh viên khoa Ngoại ngữ khóa 77 trường Trung Đại, thủ khoa đại học tỉnh Mân Bạch Du... , Bạch Du chính là Bạch Du trường chứ , ông xem tên trường còn ghi rành rành đây , mà nhầm ."
Thầy giáo nọ: "Thế Chủ nhiệm Lâm kỹ xem trong bài đó cái gì!"
Chủ nhiệm Lâm cầm tờ báo lên kỹ, xong kinh ngạc đến mức suýt rơi cả kính: "Chỉ trong một kỳ nghỉ hè mà lập một cái xưởng, còn đạt thỏa thuận hợp tác với thương xá Hữu Nghị, hơn nữa còn thông qua xét duyệt tham gia hội chợ Quảng Châu, ông xem tin thật ?"