Tôn Tiểu Nhu la hét như lợn chọc tiết, tiếng thét chói tai suýt chút nữa đ.â.m thủng màng nhĩ .
“Câm mồm cho tao!”
Vương Đại Cương mím chặt môi thành một đường thẳng, túm lấy Tôn Tiểu Nhu, kề d.a.o cổ cô . Tôn Tiểu Nhu sợ đến mức cổ họng như nghẹn , thở nổi.
Vương Đại Cương đầu lườm Bạch Du - dùng đá ném , đôi mắt hung dữ như dã thú: “Nếu c.h.ế.t thì cút ngay cho tao!”
Bạch Du nhún vai: “ đương nhiên c.h.ế.t, cũng hy vọng c.h.ế.t.”
Vẻ mặt Vương Đại Cương thoáng qua tia nghi hoặc: “Tao quen mày, tao sống c.h.ế.t thì liên quan gì đến mày?”
Bạch Du liếc đang chậm rãi tiến gần Vương Đại Cương, mở miệng dối như thật: “ ông họ cũng giống , bỏ hai trăm tệ tiền sính lễ cưới một cô trí thức về vợ. cô trí thức đó khi đậu đại học thì cần nữa, tức quá dùng t.h.u.ố.c chuột đ.á.n.h bả c.h.ế.t cô .”
Vương Đại Cương nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: “Đáng đời!”
Loại đàn bà tham lam vô độ đều nên xử hết !
Năm đó Tôn Tiểu Nhu sắp nhà bán cho một lão già c.h.ế.t ba đời vợ, cô lóc cầu xin mặt , rằng thích , chỉ cần bằng lòng lấy cô thì cô nhất định sẽ cùng sống qua ngày, sinh con đẻ cái, phụng dưỡng cha . Thế là vay mượn hết lượt bạn bè, mang nợ chồng chất mới rước Tôn Tiểu Nhu về nhà.
Ban đầu vẫn , nhưng khi tin tức khôi phục kỳ thi đại học truyền đến, cô bắt đầu đổi, cả ngày việc mà chỉ sách, cũng cho gần gũi. Cô cầu xin là vì con cái , cô con họ trở thành thành phố. Anh tin lời ma quỷ đó, một nữa mủi lòng, nào ngờ đàn bà quá tàn nhẫn, cô lén lút phá bỏ đứa con của họ. Mẹ vì chuyện mà ngã bệnh viện, mà giờ đây cô ly hôn với .
Cô đừng hòng!
Anh thà cùng cô c.h.ế.t chung chứ để cô sống yên !
Bạch Du gật đầu: “ là đáng đời thật! họ đó thế nào ? Anh xử bắn, cha vì chuyện của mà đổ bệnh dậy nổi. Người và hàng xóm đều cho rằng họ nuôi dạy một đứa con g.i.ế.c nên đều tránh xa, cuối cùng hai ông bà c.h.ế.t trong phòng nửa tháng mới phát hiện . Thế nên thấy đáng ?”
Gân xanh tay cầm d.a.o của Vương Đại Cương nổi lên cuồn cuộn, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch, hận thù sôi sục trong huyết quản.
Bạch Du tiếp tục: “Vì một đàn bà yêu mà đ.á.n.h đổi mạng sống, còn hại gia đình sống trong đau khổ, thấy chẳng đáng chút nào.”
Vương Đại Cương , tuy trong mắt vẫn bừng bừng lửa giận nhưng thể thấy d.a.o động, bàn tay kề d.a.o cổ Tôn Tiểu Nhu cũng dần lỏng .
Ngay lúc , nam sinh phía hành động chớp nhoáng lao lên, một cú đá văng con d.a.o trong tay Vương Đại Cương, tiếp đó là một cú quật ngã, đè chặt Vương Đại Cương xuống đất thể động đậy.
Vương Đại Cương gào lên phẫn nộ: “Thả tao !”
“Câm miệng, ồn c.h.ế.t !”
Ngón tay thon dài của nam sinh túm lấy cổ áo Vương Đại Cương, dùng lực siết một cái khiến nghẹt thở gì nữa.
Đám mây như kẹo bông bầu trời dịch chuyển, ánh sáng chiếu rọi xuống, nam sinh đột nhiên nghiêng đầu Bạch Du, nở một nụ như như —
“Mấy lời về họ gì đó, là chị tự bịa đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-536.html.]
Ánh nắng ban mai chiếu lên sống mũi cao thanh tú của nam sinh, tóc cắt ngắn, đồng t.ử đen nhánh, khi khác mí mắt nhếch lên, vẻ mặt chút lơ đãng.
Cộng với làn da trắng đến mức quá đáng, thể phủ nhận nam sinh mặt cực kỳ xinh .
“...”
Bạch Du cảm thấy chút cạn lời.
Mấy lời đúng là cô tiện miệng bịa , nhưng mà thấu mà mới là lịch sự chứ?
nhanh nhân viên bảo vệ đến. Trước đó thấy Vương Đại Cương kích động như , cô lo sẽ xảy sự cố nên bí mật nhờ sinh viên ngang qua báo bảo vệ, chỉ là đợi bảo vệ đến thì Vương Đại Cương tay.
Cũng may nam sinh kịp thời can thiệp, nếu cô cũng chắc thuyết phục Vương Đại Cương.
Thấy bảo vệ đến và Tôn Tiểu Nhu gặp vấn đề gì lớn, Bạch Du bỏ .
Cô và Tôn Tiểu Nhu tuy cùng ký túc xá nhưng khác chuyên ngành, cô thường ở ký túc nên đôi bên thiết lắm.
Về chuyện của cô và Vương Đại Cương, cô can thiệp. Theo cô thấy, cả hai đều hạng lành gì.
Vương Đại Cương lẽ thảm, nhưng dù t.h.ả.m đến cũng lý do để cầm d.a.o g.i.ế.c . Còn Tôn Tiểu Nhu lợi dụng , giờ đậu đại học chê bản lĩnh, đá một phát, khi những chuyện cô nên nghĩ đến sẽ ngày hôm nay.
Cô phê phán Tôn Tiểu Nhu, nhưng cô cũng sẽ bạn với hạng đó.
Đi vài bước, phía bỗng vang lên một giọng —
“Này, tên Tần Yến, tân sinh viên khoa Tiếng Anh, chị tên gì?”
Sư khoa Ngoại ngữ ?
khoa Ngoại ngữ từ bao giờ một sư trai thế mà cô từng ai nhắc đến nhỉ?
Bạch Du tò mò nhưng , giả vờ thấy mà thẳng.
Chuyển hai chặng xe, mất gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng Bạch Du cũng đến đích.
Nhìn tòa nhà mắt, cô khỏi cảm thán, đúng là tòa soạn báo lớn nhất Quảng Thành khác, chỉ riêng chỗ việc chiếm tới ba tầng lầu.
Cô chỉnh đốn đầu tóc quần áo, đưa giấy giới thiệu cho bác bảo vệ.
Bác bảo vệ kiểm tra kỹ giấy giới thiệu, ghi tên cô sổ khách đến thăm mới cho cô .
Hồi hè ở đảo Quỳnh Châu, cô bái kiến bí thư Chương của tòa soạn báo bên đó. Bí thư Chương trong nghề báo nhiều năm nên quan hệ rộng, Bạch Du lên Quảng Thành tìm đưa tin về đồ chạm vỏ ốc nên cho cô thông tin liên lạc của vài phóng viên.
Mấy phóng viên đến từ các tòa báo khác . Sau khi nghiên cứu, Bạch Du quyết định đầu tiên tìm đến là Chu Ninh Sinh của Nhật báo Tỉnh Thành.
Vì Nhật báo Tỉnh Thành nơi Chu Ninh Sinh việc là tờ báo lượng phát hành lớn nhất Quảng Thành, cũng uy tín nhất, hơn chín mươi phần trăm các đơn vị ở Quảng Thành đều đặt tờ báo .