TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 535
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:28:39
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu cô khuyết điểm gì, thì chắc là cao quá. Nghe cô cao ít nhất một mét tám, nhiều nam sinh còn cao đến vai cô ."
Trịnh Linh Linh kể những tin tức ngóng cho Bạch Du, vẻ mặt đầy hóng hớt.
Bạch Du: "Dáng cao ráo cũng chẳng tính là khuyết điểm gì. Con gái cao mặc váy , nhất là váy dài, trông sẽ sang lắm."
Sau khi cải cách mở cửa, các ngành nghề phát triển nhanh chóng, đến những năm tám mươi sẽ xuất hiện một thế hệ "mỹ nhân lịch treo tường", những cô gái đó hầu hết đều dáng cao ráo, gương mặt xinh , thế nên cao ráo chẳng gì là cả.
Trịnh Linh Linh: "Cậu lo lắng chút nào ? Mọi đều vị thủ khoa khối xã hội sẽ là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của đấy!"
Bạch Du dáng vẻ của cô bạn cho bật : "Tớ gì mà căng thẳng. Năm nào chẳng những cô gái mười tám tuổi, năm nào chẳng tân sinh viên. Người thông minh hơn tớ, hơn tớ đầy đó, chẳng lẽ năm nào tớ cũng vì chuyện mà phiền lòng, tức giận ?"
Trịnh Linh Linh nghĩ cũng thấy đúng: "Cậu lý, nhưng tớ vẫn thấy chắc chắn hơn vị thủ khoa !"
Bạch Du phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Cô thực sự để tâm đến những chuyện . Cô dự định khi thưa chuyện với chủ nhiệm khoa và lãnh đạo trường về hội chợ Quảng Châu, cô sẽ ghé qua tòa soạn báo một chuyến, để các tờ báo ở Quảng Thành đưa tin về xưởng chạm khắc vỏ ốc của họ.
Sở dĩ cô chọn tòa soạn báo ở đảo Quỳnh Châu là vì sức ảnh hưởng của báo chí bên đó hạn chế, hơn nữa hội chợ Quảng Châu tổ chức ngay tại đây, báo bên đưa tin thì ở đây cũng khó mà . Thế nên suốt kỳ nghỉ hè cô mới hành động gì.
Vừa trở trường, thầy cô các môn công bố điểm thi cuối học kỳ .
Là khóa sinh viên đại học đầu tiên khi khôi phục kỳ thi đại học, các giảng viên đều trình độ của đồng đều, nên để nản lòng sinh viên, đề thi cuối kỳ quá khó, nhưng ngờ kết quả vẫn tệ.
Khi cô giáo dạy môn biên dịch bước , cả lớp nín thở, ánh mắt đồng loạt đổ dồn mặt cô, từ nét mặt cô mà đoán chút manh mối.
Cô giáo biên dịch thấy thì giận buồn : "Các em gì? Nhìn mặt mà điểm của các em chắc?"
"Nhìn cái điểm các em thi , còn thấy đỏ mặt cho các em! Dịch cái kiểu gì thế , nhiều thứ dạy , nhưng chỉ cần đổi câu khác là các em tịt luôn? Thế thì còn học hành gì nữa?"
"Dù phần lớn các em bài , nhưng cũng những em xuất sắc. Lần , đầu khoa môn biên dịch là Bạch Du, một trăm điểm, em lên nhận bài."
Bạch Du đó còn lo thi , ngờ điểm tuyệt đối, cô bước lên nhận bài thi của .
Vừa đối mắt với cô, khuôn mặt đang hằm hằm của cô giáo lập tức giãn thành một nụ : "Cố gắng phát huy nhé."
Bạch Du gật đầu.
Các bạn học khác ngưỡng mộ, thầm cảm thán công phu lật mặt của cô giáo còn nhanh hơn cả diễn viên kịch .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-535.html.]
Ngoài cô giáo biên dịch, tình trạng tương tự cũng xảy ở các môn khác. Các giảng viên hôm nay còn dịu dàng như mà đều biến thành bão táp mưa sa.
Tổng kết tất cả các môn, Bạch Du một nữa nhất khoa. Cảnh Phỉ kém cô ba điểm, ngậm ngùi thứ hai. Cảnh Phỉ tức đến đỏ cả vành mắt.
Tuần đầu tiên trôi qua nhanh chóng.
Chiều hôm nay tiết, Bạch Du thu xếp đồ đạc định đến tòa soạn báo tìm đưa tin về xưởng vỏ ốc. Chẳng ngờ khỏi ký túc xá, cô thấy Tôn Tiểu Nhu cùng phòng đang giằng co với một đàn ông.
"Tiểu Nhu, cho em bao nhiêu là thư, tại một bức em cũng hồi âm?"
Tôn Tiểu Nhu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: " Vương Đại Cương, phiền cơ chứ. với bao nhiêu , bận, ngày nào cũng lên lớp, lấy thời gian mà thư hồi âm cho !"
"Được , Tiểu Nhu em đừng giận. Không thư cũng , nhưng chúng là vợ chồng, cứ sống mỗi một nơi thế mãi . Anh tính xin nghỉ việc thợ lò, lên Quảng Thành tìm việc , em thấy ?"
Vợ chồng?
Bạch Du từ xa thấy lời , chân mày khẽ nhướng lên. Vì Tôn Tiểu Nhu luôn rêu rao còn độc , đối tượng, càng kết hôn.
Còn Tôn Tiểu Nhu thấy thì biến sắc: "Không nghỉ việc! Cũng đến Quảng Thành! Anh tưởng việc dễ tìm lắm ? Anh tiếng Quảng ? Đến lúc tìm việc, chẳng lẽ định để nuôi ? Anh về quê ngay cho , sự cho phép của , cấm bước chân Quảng Thành nửa bước!"
Người đàn ông nãy giờ vẫn thấp giọng dỗ dành Tôn Tiểu Nhu, đến đây, đau khổ vò đầu bứt tai: "Tiểu Nhu, em thật cho , em chê là thợ lò ? Mọi đều em thành sinh viên đại học nên coi thường chồng thợ lò . Anh tin, Tiểu Nhu em , em loại đó đúng !"
Tôn Tiểu Nhu chỉ mím môi lời nào. Biểu cảm đó lên tất cả.
Người đàn ông như kích động mạnh, dùng lực nắm chặt vai Tôn Tiểu Nhu: "Em coi thường ! Tại em trở nên như ! Năm xưa nếu , em nhà bán cho lão già . Chính miệng em sẽ ở bên cả đời mà!"
Tôn Tiểu Nhu bóp đau điếng, sức giằng co nhưng thể thoát khỏi đàn ông đang phát điên: "Vương Đại Cương, buông ! Anh đau đấy! ơn giúp năm đó, nhưng hai chúng vốn dĩ cùng một thế giới. hứa với , kiếm tiền sẽ trả gấp bội cho , buông tha cho , chúng ly hôn."
Đôi mắt đàn ông đỏ ngầu, vẻ mặt thể tin nổi: "Em ly hôn với ? Em đòi ly hôn với ! Tôn Tiểu Nhu, cái loại đàn bà như em còn lương tâm hả!"
Nói đoạn, đàn ông đột nhiên rút từ trong túi một con dao—
Chương 137: Móng giò hầm hải sâm
Tôn Tiểu Nhu ngờ đàn ông mắt lấy mạng . Cô sợ hãi hét lên, đạp loạn xạ, vùng vẫy như một con cá tuyệt vọng, nhưng chẳng thể nào lay chuyển bàn tay đang giữ chặt của Vương Đại Cương. Cô chỉ thể trơ mắt lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng về phía bụng .
Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một viên đá bay tới, b.ắ.n trúng ngay cổ tay Vương Đại Cương.
Vương Đại Cương đau điếng, lưỡi d.a.o tay lệch , rạch một đường qua cánh tay Tôn Tiểu Nhu. Máu tươi tuôn như suối.