Cũng may là bà nội và Giang Lâm hết lòng ủng hộ cô, đặc biệt là bà nội, nếu bà giúp chăm sóc nhóc tì thì cô thật sự chẳng thể nào yên tâm ngoài việc như .
Trời dần về chiều, ráng chiều phủ kín cả bầu trời. Mọi thu dọn đồ đạc, chuẩn tan sớm một chút. Triệu Ký Thu thấy Bạch Du cứ chằm chằm đống thành phẩm vỏ ốc hồi lâu nhúc nhích, liền tới bên cạnh hỏi: Có chuyện gì thế? Có chỗ nào ?
Bạch Du lắc đầu: Không gì cả, chỉ là em cảm thấy vẫn thể thả lỏng . Chừng nào hàng còn xuất xưởng thì chừng đó vẫn thể xảy biến cố bất cứ lúc nào.
Triệu Ký Thu cũng là từng trải qua sóng gió, lập tức hiểu ngay ý tứ trong lời của cô: Em lo nhắm hàng ?
Bạch Du gật đầu: Cũng thể do em quá nhạy cảm, nhưng em nghĩ cẩn thận vẫn hơn. Thế nên em định lát nữa về sẽ mượn mấy con ch.ó săn, gọi hai ba đêm nay canh gác kho. Ngộ nhỡ chuyện gì, chúng cũng thể giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất ngay lập tức.
Nghe thấy lời , chú Ngũ chút do dự: Nếu thì tính chú một suất, đêm nay chú về, ở đây trông kho với mấy đứa.
Lời dứt Hạ Hải Sinh phản đối: Chú Ngũ thời gian qua vất vả , tối nay chú cứ về nghỉ ngơi ạ, việc trông kho cứ để thanh niên bọn cháu lo.
Bạch Du cũng đồng tình với Hạ Hải Sinh: Cơn ho của chú Ngũ vẫn khỏi hẳn, tối nay chú cứ về nghỉ ngơi cho khỏe. Sáng nay lúc ngang qua căn cứ, em xin ít lá tì bà và lá dâu tươi, lát nữa về hai rửa sạch, thêm một nắm tiền hồ sắc nước uống, trị ho khan do nhiệt hiệu quả.
Nói đoạn, cô văn phòng lấy túi giấy đựng lá tì bà và lá dâu mang qua. Chú Ngũ và Triệu Ký Thu đều vô cùng cảm kích. Chú Ngũ dù cũng tuổi, thời gian qua vì để kịp tiến độ hàng mà thường xuyên thức đêm, sức khỏe cũng giảm sút hẳn. Nghe Hạ Hải Sinh và hai thanh niên khác tự nguyện ở trực đêm, chú cũng khăng khăng đòi ở nữa.
Mã Tái Nam Bạch Du mượn chó, liền xung phong nhận việc . Cô mua mấy cân thịt lợn về làng, cứ mỗi hộ nửa cân để thuê một con ch.ó trong một đêm. Một đêm đổi nửa cân thịt lợn, kèo thơm như thế ai chẳng , chẳng cần Mã Tái Nam từng nhà, dân làng tự dắt ch.ó đến nhà cô.
Mã Tái Nam mượn tổng cộng năm con chó. Bạch Du lúc về vẫn thấy yên tâm, liền bảo Hạ Hải Sinh và mấy khiêng mấy cái chum lớn trong bếp kho, đổ đầy nước đó. Cô còn dặn mỗi tìm một gậy gỗ thật chắc chắn, chuẩn xong xuôi cô mới đạp xe về.
Trời tối dần, khi tia nắng cuối cùng biến mất nơi chân trời, xung quanh trở nên tối đen như mực. Hạ Hải Sinh bật đèn kho lên, ba mỗi tìm một góc nghỉ. Tiếng côn trùng kêu râm ran càng cho gian bên ngoài thêm phần tĩnh mịch.
Lúc đầu cả ba đều cảnh giác, tai dựng lên, hễ tiếng động gì là bật dậy ngay, tay lăm lăm gậy gỗ như sẵn sàng quyết tử. mấy tiếng động vang lên chỉ là chuột chạy hoặc tiếng gió thổi, dần dần cả bọn cũng lơi lỏng cảnh giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-530.html.]
"Nửa đêm , chắc chẳng ai đến , là ngủ một lát ?" " cũng thấy chắc chẳng ai dám mò đến, chủ nhiệm Bạch cẩn thận quá ."
Hạ Hải Sinh gì, nhưng cũng nghĩ chắc chẳng ai, thế nên một hồi cố gắng, cả ba đều cưỡng cơn buồn ngủ mà .
Chẳng ngủ bao lâu, bỗng nhiên đám ch.ó bên ngoài sủa điên cuồng, lũ ch.ó trong nhà cũng sủa theo dữ dội. Hạ Hải Sinh là tỉnh dậy đầu tiên, mở mắt giật b.ắ.n khi thấy đám cỏ phía kho bốc cháy từ lúc nào.
Dạo trời lâu ngày mưa, thời tiết oi bức, nếu đám lửa lan thì cả kho hàng lẫn văn phòng đều tong hết. Hạ Hải Sinh vội gọi hai dậy, ba cầm gậy và đèn pin lao ngoài.
Vừa tới nơi, họ thấy ngay một đàn ông bịt mặt bằng vải đen đang một con ch.ó đen c.ắ.n c.h.ặ.t c.h.â.n trái. Thấy chạy , gã đàn ông liền giơ gậy gỗ định đập thẳng đầu con chó. Nếu cú đó trúng đích, chắc chắn con ch.ó đen sẽ mất mạng. Hạ Hải Sinh chẳng kịp nghĩ nhiều, ném mạnh cây gậy trong tay về phía gã đàn ông.
Cũng nhờ hồi nhỏ dùng đá ném chim nên tầm ngắm chuẩn, cây gậy bay trúng ngay sóng mũi gã . Gã đàn ông kêu oái một tiếng, tay vô thức buông gậy gỗ . Cả ba lao lên đè nghiến gã xuống, Hạ Hải Sinh giật phăng mảnh vải đen mặt đối phương:
Thư ký Lâm, là ?!
Thư ký Lâm chảy hai hàng m.á.u mũi ròng ròng, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của ba , gã đảo mắt liên tục: Mấy đồng chí , chỉ cần các thả và coi như đêm nay chuyện gì xảy , sẽ đưa mỗi một tờ mười tệ, thấy ?
Thấy ư? Thấy chẳng cả!
Hạ Hải Sinh tìm sợi dây thừng chuẩn từ , lôi trói thư ký Lâm như trói giò. Gã vẫn còn cố vùng vẫy: Một tờ mười tệ đủ thì đưa hai tờ, ba tờ... năm tờ... ư ư...
Hạ Hải Sinh gã lảm nhảm nữa, lột ngay chiếc tất thối của nhét tọt miệng gã.
Thư ký Lâm: ...
Cảm giác đó như kiểu nhét một con cá mặn c.h.ế.t cả năm trời mồm, gã tởm đến mức nôn cả sữa từ thời tám hoánh nào . Mẹ kiếp, cái chân kiểu gì mà thối thế, chân của dân đ.á.n.h cá cũng chẳng thối đến mức ! Mãi nhiều năm về thư ký Lâm mới , cái đó gọi là bệnh nấm chân tổ đỉa.
Sau khi trói chặt thư ký Lâm, ba vội vàng xách nước dập lửa. Cũng may lửa lớn, và cũng may Bạch Du tầm xa trông rộng, bảo họ khiêng sẵn chum nước từ .