TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 526

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:18:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Gân xanh trán thư ký Lâm giật nảy liên hồi, gã suýt thì nổ tung vì giận.

chực ở cửa lâu như , sớm thu hút sự chú ý của hàng xóm xung quanh. Lúc thấy cuộc đối thoại của hai , một đàn bà vốn nay mấy ưa Bạch Du liền nhướng mày hỏi:

Này , lúc nãy xưởng gì cơ? Còn gọi chủ nhiệm gì nữa, nhớ đồng chí Bạch chẳng nghỉ việc ở tòa soạn ?

Thư ký Lâm thấy Bạch Du chịu theo về, liền dứt khoát liều: tất nhiên chủ nhiệm tòa soạn, mà là xưởng chạm khắc vỏ ốc của công xã Phi Ngư. Cái xưởng là do một tay Bạch Du đây gây dựng nên đấy, chẳng lẽ cô gì với hàng xóm láng giềng các ?

Lời thốt lập tức gây nên một trận xôn xao.

Cái gì? Bạch Du lập xưởng á?

Này ơi, Bạch Du lập xưởng gì thế?

chẳng thấy phong thanh gì cả. Chị Lôi, chị với Bạch Du như thế, cô cũng với chị ?

Thư ký Lâm trưng bộ mặt đắc thắng hèn hạ: Là xưởng chạm khắc vỏ ốc. Cô tự chủ nhiệm xưởng, còn mời chú Ngũ với vợ chú qua thiết kế, mỗi tháng mỗi lương năm mươi tệ, đấy là còn tính tiền trợ cấp . Ngoài chú Ngũ , còn cô gái bây giờ tên Mã Tái Nam, gọi là Phùng Chiêu Đệ , cũng gọi qua trợ lý.

Năm mươi tệ!

Con đưa , đồng loạt hít một lạnh, ánh mắt Bạch Du cũng bắt đầu trở nên mấy thiện cảm.

Bạch Du , cô gả đến đảo Quỳnh Châu cũng một hai năm , chúng hàng xóm bao lâu nay, chuyện thế một tiếng với ?

đấy, bảo bán em xa mua láng giềng gần. Bình thường cô Quảng Thành học, chúng gì ngon đều gửi một phần cho trung đoàn trưởng Giang. Chúng cũng chẳng đòi báo đáp gì, chỉ là cô thế thật sự là coi gì cả.

Phải đấy, với chúng thì thôi, đến chị Lôi cũng . Xem bình thường thiết đều là giả cả, thật sự lợi lộc gì là giấu như mèo giấu cứt, chắc sợ hưởng sái chút hào quang của cô đây mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-526.html.]

Thấy oán trách Bạch Du, thư ký Lâm cuối cùng cũng trút một ngụm ác khí. Không cho gã sống yên chứ gì, thì cô cũng đừng hòng yên !

Mấy lời đồn thổi tất nhiên chẳng thể Bạch Du, nhưng danh tiếng của cô trong đám vợ con quân nhân sẽ mất sạch. Nếu xa hơn một chút, chừng còn ảnh hưởng đến việc thăng tiến của chồng cô nữa. Tóm , cứ cho Bạch Du thấy nghẹn họng là gã vui !

Bạch Du thể mục đích của thư ký Lâm. Những khác cô quá quan tâm, nhưng chị Lôi đúng là giúp đỡ cô nhiều, cô chị Lôi hiểu lầm .

Thế nhưng, chẳng đợi cô lên tiếng, thấy chị Lôi quát lớn bằng cái giọng oang oang: Các cô oán thì oán, đừng lôi bia đỡ đạn. Bạch Du đúng là với , nhưng trong lòng hiểu rõ lắm. Lúc nãy cái mặt nhọn như chuột xưởng gì mà vỏ ốc, chẳng vỏ ốc là cái gì, nhưng chắc là liên quan đến điêu khắc. Các cô tay , các cô thấy nổi việc điêu khắc ?

Nói đoạn, chị giơ đôi bàn tay to thô của lên: , một là việc điêu khắc, hai là thể thiết kế như chú Ngũ. Đừng thiết kế là cái gì chẳng hiểu, cứ cho là bảo vẽ con gà con cũng vẽ thành con sâu thôi. Điểm cuối cùng là, chúng đều là theo chồng đến đây quân ngũ, ngày nào đó chồng điều chắc chắn theo, giống địa phương ở đây. Thế nên Bạch Du mời địa phương thì vấn đề gì ?

Mọi chị Lôi xong thì im bặt.

Lúc nãy Bạch Du ngay cả Phùng Chiêu Đệ cũng mời trợ lý mà chẳng mảy may nhắc với lời nào, trong lòng họ thấy khó chịu. Giờ chị Lôi nhắc nhở mới sực tỉnh, đúng là họ chẳng gì thật. Và cũng giống như chị Lôi , một khi chồng điều , họ chắc chắn dọn theo, vạn nhất chồng giải ngũ, họ cũng sẽ ưu tiên chọn về quê cha đất tổ. Dù quê hương cũng họ hàng cha , ở đây họ mãi mãi vẫn là xa xứ.

Nghĩ đến đây, mặt đều lộ vẻ hổ thẹn.

Bạch Du chị Lôi với ánh mắt cảm kích: Cái gọi là chạm khắc vỏ ốc, chính là dùng vỏ sò vỏ ốc để điêu khắc thành tác phẩm. Để một thành phẩm cần nhiều công đoạn: thiết kế bản vẽ, cắt gọt, mài dũa và dán... mỗi công đoạn đều yêu cầu kỹ thuật tay nghề cao và năng khiếu hội họa. Từ lúc tuyển đến nay gần một tháng, những xưởng vẫn công nhân chính thức, chỉ thể gọi là học việc. Học việc thì lương, học thành nghề mới dựa bản lĩnh để định mức lương.

Chuyện với , một là vì công việc khó , hai là cũng như chị Lôi , vì cân nhắc đến tính chất đặc thù của . Bình thường đối với và gia đình đều quan tâm giúp đỡ, nhất là khi mặt ở đảo Quỳnh Châu, đa phần nhờ chăm sóc cho Giang Lâm. Ở đây, chân thành gửi lời cảm ơn đến tất cả .

Nói đoạn, cô cúi chào một góc chín mươi độ.

Mọi thấy , lòng càng thêm áy náy. Lúc nãy miệng họ thì hùng hồn lắm, chứ thực bình thường họ cũng chẳng chăm sóc gì cho Giang Lâm. Bạch Du Quảng Thành, Giang Lâm đều ăn uống ở nhà bếp đơn vị, thời gian còn đều ở trong quân doanh, chẳng cần phiền đến ai. Tất nhiên nhà chị Lôi là ngoại lệ, gì khác, khi Bạch Du về đảo, vì Giang Lâm nhiệm vụ nên chị Lôi chẳng chẳng rằng chủ động sang quét dọn phòng ốc giúp. Vậy mà chị Lôi chẳng nửa lời oán trách, trái là họ cứ oán thán đủ điều.

Hơn nữa học việc cả tháng trời chẳng xu lương nào, đối với cái gọi là công việc ngay cả chút tơ tưởng cuối cùng cũng chẳng còn. Ai nấy càng nghĩ càng thấy muối mặt.

một là ngoại lệ, chính là phụ nữ vốn đối đầu với Bạch Du . Chỉ thấy bà bĩu môi : Nói thì thế, đồng chí Bạch dù cũng nên hỏi chúng một tiếng chứ. Không hỏi chúng điêu khắc với thiết kế? Hơn nữa, Phùng Chiêu Đệ cũng điêu khắc thiết kế, xưởng?

Lời dứt, chị Lôi xông đến mặt bà : Đã thế thì bây giờ hỏi cô đây, cô điêu khắc thiết kế? Hay là cô định ở già c.h.ế.t mục xương cái đảo Quỳnh Châu luôn?

Loading...