Dì Triệu Thu nghĩ lạc quan như : Tên hạng rộng lượng , Bạch Du, cháu cẩn thận.
Bạch Du gật đầu: Dì Triệu yên tâm, nước đến đất ngăn, binh đến tướng chặn, chúng cứ tùy cơ ứng biến thôi. Có điều dì và chú Ngũ cũng lưu ý, ngộ nhỡ đối phương đưa hợp đồng gì cho hai ký thì nhất định xem cho thật kỹ mới ký.
Dì Triệu Thu và chú Ngũ , đều thấy rõ vẻ lo lắng trong mắt đối phương.
Công xưởng bao trùm một bầu khí tĩnh lặng như cơn giông bão, tất cả đều căng thẳng thần kinh, chờ đợi trận cuồng phong ập đến.
Thư ký Lâm phụ kỳ vọng của về gã, đòn trả thù đến nhanh.
Ngày hôm , thư ký Lâm mang theo văn bản chữ ký tươi và con dấu của bí thư Tiêu đến công xưởng, yêu cầu đổi bộ thiết kế thành phẩm tham gia hội chợ Quảng Châu sang chủ đề hùng chiến tranh.
Bạch Du và vợ chồng chú Ngũ vốn bàn bạc sẽ tăng thêm các mẫu thiết kế dựa nguyên mẫu nhân vật trong Tây Du Ký, Hồng Lâu Mộng và các câu chuyện cổ tích phương Tây nền tảng các mẫu cũ. thư ký Lâm thuyết phục bí thư Tiêu thế nào mà ông bác bỏ bộ thiết kế của họ.
Thư ký Lâm mang bộ dạng tiểu nhân đắc chí nhóm Bạch Du: Bí thư Tiêu , thiết kế của các phù hợp với quốc tình nước . Thủ công mỹ nghệ truyền thống của nước tại dùng truyện cổ tích phương Tây? Nói nhẹ thì là các suy nghĩ chu đáo, nặng thì là lập trường vấn đề!
...
Vợ chồng chú Ngũ và dì Triệu Thu thấy , mặt mày lập tức cắt còn giọt máu.
Họ là những từng trải qua mười năm biến động , một câu lập trường vấn đề thể dồn chỗ c.h.ế.t. Trước đây họ tưởng chuyện qua, phê bình gì cũng mặc kệ, nhưng giờ con gái tìm về , còn cần họ chăm sóc, nếu họ chuyện gì thì ai lo cho con gái đây?
Thấy dáng vẻ sợ hãi của hai , thư ký Lâm tỏ đắc ý.
ngay đó, Bạch Du mỉa một tiếng: Theo như lời thư ký Lâm , chạm khắc nhân vật cổ tích phương Tây là lập trường vấn đề, hội chợ Quảng Châu ăn với thương nhân nước ngoài chẳng lẽ lập trường càng vấn đề hơn ? Theo ý thì nên ngăn chặn từ gốc, nhất là đừng hội chợ nữa! Còn nữa, chúng nên gửi đơn tố cáo lên , tố cáo cả cái hội chợ Quảng Châu đó luôn là nhất!
Thư ký Lâm nghẹn họng lời nào: ...
Chú Ngũ và dì Triệu Thu lúc mới hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-520.html.]
là quan tâm quá hóa loạn, bây giờ dù cũng còn là mười năm đó nữa, nhiều minh oan, kỳ thi đại học cũng khôi phục , vả hội chợ Quảng Châu mở bao nhiêu năm nay, thể chỉ vì một lời của thư ký Lâm mà định tội họ lập trường vấn đề .
Nghĩ việc gã dọa cho khiếp vía, hai thấy hổ thẹn, sống gần nửa đời mà nhận vấn đề chẳng minh mẫn bằng một trẻ như Bạch Du.
Thư ký Lâm chằm chằm Bạch Du, nghiến răng : Chủ nhiệm Bạch nhắc nhở lý, là lỡ lời. Tuy nhiên về hướng thiết kế, bí thư Tiêu đưa chỉ thị , các cứ theo lệnh bí thư mà , nếu phục thì tự mà tìm bí thư Tiêu!
Nói xong, gã ba một cái đầy lạnh lẽo nghênh ngang bỏ .
Trong văn phòng im phăng phắc đến mức rõ tiếng kim rơi.
Dì Triệu Thu thở dài, phá tan sự im lặng: Bạch Du, giờ chúng thế nào? Mọi đều theo cháu.
Dì thư ký Lâm gì với bí thư Tiêu, cũng ông nghĩ gì, nhưng lấy chủ đề hùng chiến tranh chắc chắn là . Chiến tranh tất nhiên là đáng ca ngợi, các hùng thì đất nước ngày nay. tưởng niệm hùng và kinh doanh là hai chuyện khác . Giống như loạt bài Anh hùng bình dân mà Bạch Du cho tòa soạn đây, nhằm mục đích tuyên truyền giáo d.ụ.c và xóa mù chữ thì dùng hình tượng hùng là nhất.
ăn thì khác, đặc biệt là đối mặt với thị trường nước ngoài. Thương nhân nước ngoài hiểu rõ về các hùng trong nước, mà dù hiểu thì chắc chắn cũng thấy hấp dẫn bằng các câu chuyện thần thoại danh tác. Hơn nữa chiến tranh là một chủ đề nặng nề, gạt bỏ yếu tố quốc gia lập trường sang một bên thì bình thường chẳng ai nhắc đến, trừ khi là để kỷ niệm, nếu sẽ chẳng ai chọn mua vỏ ốc chạm khắc chủ đề chiến tranh cả.
Nói cách khác, nếu họ thực sự tác phẩm chủ đề hùng chiến tranh mang hội chợ, e là kết quả sẽ mấy khả quan.
Những gì dì Triệu Thu nghĩ tới, Bạch Du đương nhiên cũng nghĩ : Hiện giờ cháu cũng nghĩ cách nào hơn. Nếu bí thư Tiêu chỉ thị thì chúng cứ theo, những thiết kế cũ tạm dừng , tiếp theo chú dì cứ một hai mẫu hùng chiến tranh để nộp cho xong chuyện là .
Bất kể thư ký Lâm thuyết phục bí thư Tiêu thế nào, một khi văn bản ban xuống, nếu họ phản kháng lúc chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, lợi lộc gì. Vả cô cũng định đối đầu trực diện với bí thư Tiêu. Không phía Hạ Hải Sinh tìm đến , cô đang nóng lòng gặp Tân Huệ Mị một .
Vợ chồng chú Ngũ , trong lòng đều thở dài, chỉ đành bất lực đáp: Được .
Hai ngày tiếp theo, bầu khí ở xưởng càng thêm nặng nề. Trước đây đều mong đến giờ vì chỉ học nhiều thứ mà còn thi đua, đốc thúc tiến bộ, lúc tan thì vui vẻ, khiến công việc trở nên thú vị.
Còn bây giờ, thư ký Lâm còn đáng ghét hơn ruồi trong hố xí, ngày nào cũng vác cái mặt nhọn hoắt so soi xét, ai cũng mắt, ngày nào xưởng cũng gã mắng đến phát . Mọi càng thêm nhớ bí thư Âu Dương.
đòn trả thù của thư ký Lâm dừng ở đó.
Đến ngày thứ năm, thư ký Lâm dẫn theo hai đến. Gã chỉ một đàn ông lùn béo, lỗ mũi hếch lên trời, : Vị là em vợ của bí thư Tiêu, đồng chí Tiêu Anh Hùng. Đồng chí Tiêu Anh Hùng nghiệp đại học Công Nông Binh, năng khiếu về thiết kế và hội họa. Vì bí thư Tiêu để sang đây phụ trách thiết kế cho hội chợ . Chú Ngũ, dì Triệu, đồng chí Tiêu Anh Hùng chính là cấp của hai , bản vẽ thiết kế đều qua đồng chí Tiêu Anh Hùng kiểm duyệt, rõ ?