Lời thốt , ngẩn , lặng , cuối cùng là phẫn nộ.
Họ đồng loạt kéo đến nhà đại đội trưởng Hà hỏi cho lẽ. Đại đội trưởng Hà định giả bệnh, nhưng chẳng thèm quan tâm ông bệnh thật giả, cứ thế xông thẳng phòng, bắt ông trả lời dứt khoát.
Đại đội trưởng Hà thể dối, đành gật đầu thừa nhận: Phía công xã thế đấy. cũng cố đấu tranh cho , chỉ là bí thư bảo quy định là quy định, cũng hết cách...
Đại đội trưởng Hà cứ nghĩ dù cũng là đại đội trưởng của đội sản xuất, dù khó chịu trong lòng cũng chẳng dám gì . ông đ.á.n.h giá thấp sức mạnh của đồng tiền. Trước lợi ích, ai còn thèm quan tâm ông là đại đội trưởng là họ hàng thích nữa.
Các đội viên giận dữ quát: Đều là của đại đội trưởng Hà. Nếu ông cổ động rút lui thì giờ chúng xưởng bỏ rơi thế !
thế, chính là của đại đội trưởng Hà!
Chặn đường sống của chẳng khác nào g.i.ế.c cha . Đại đội trưởng Hà chặn đường giàu của bao nhiêu , bộ sợ quả báo vận con cháu !
Đồ khốn, nguyền rủa cháu trai đại đội trưởng Hà sinh hậu môn!
...
Tiếng c.h.ử.i bới mỗi lúc một khó , đại đội trưởng Hà tức đến mức huyết quản nổ tung. Chửi bới thôi đành, mấy nóng tính còn chạy ngay hố xí múc mấy xô phân tạt thẳng cửa nhà ông .
...
Đại đội trưởng Hà tức đến mấy phen suýt thì gặp tổ tiên. Sau , sự tố cáo của , ông cách chức đại đội trưởng đội sản xuất. đó là chuyện .
Xưởng chạm khắc sự duy trì chung của Bạch Du và vợ chồng chú Ngũ vẫn diễn bài bản. phía Âu Dương Văn Kiên mãi vẫn tin tức, và Tân Huệ Mị cũng .
Bạch Du tìm cơ hội gặp Tân Huệ Mị một , nhưng vì vụ án kết thúc, Tân Huệ Mị hồi phục trí nhớ nên phía công an cho ngoài tiếp xúc.
Tuy nhiên hôm nay, Hạ Hải Sinh hớt hải từ đồn công an chạy về, rằng họ phép thăm Âu Dương Văn Kiên. Bạch Du bàn giao công việc cho khác cùng Hạ Hải Sinh đến đồn.
Trong đồn, cuối cùng cô cũng gặp Âu Dương Văn Kiên hơn một tuần giam giữ. Anh trông gầy nhiều, hai má hóp , sắc mặt tiều tụy, trông già đến mấy tuổi.
Bạch Du xuống chiếc ghế đối diện, câu đầu tiên là: Bí thư Âu Dương, do g.i.ế.c đúng ?
Lông mi Âu Dương Văn Kiên khẽ run rẩy, ngẩng đầu Bạch Du, giọng đầy vẻ tang thương: Chủ nhiệm Bạch, cô kêu oan cho , nhưng tiếc, là do g.i.ế.c.
Cậu! Cậu tỉnh ! Cậu cho đàn bà đó còn đủ nhiều ? Năm xưa vì bà mà lấy vợ, bây giờ còn định vì bà mà đến mạng cũng cần nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-518.html.]
Hạ Hải Sinh kích động đến đỏ cả mắt, khớp xương ngón tay bấu chặt mặt bàn đến trắng bệch.
Âu Dương Văn Kiên : Hải Sinh, cháu còn là trẻ con nữa, nên nhiều lời bừa. Cậu kết hôn liên quan đến cô , nhận tội cũng liên quan đến cô . Một một chịu, là do g.i.ế.c, trừng phạt cũng là lẽ đương nhiên.
là một kẻ si tình!
Bạch Du thế , chẳng nên tức giận nên : Bí thư Âu Dương, nghĩ là vĩ đại lắm ? Anh thừa một khi nhận tội, khả năng xử bắn. Anh thế bao giờ nghĩ đến từng dùng m.á.u nuôi sống sót ? Anh bao giờ nghĩ đến cái xưởng mà vất vả lắm mới tạo dựng lên ?
Âu Dương Văn Kiên đưa đôi tay đang mang còng găm tóc, gương mặt hiện lên vẻ đấu tranh đau đớn. Trong phòng lấy lời khai chìm một gian c.h.ế.t chóc.
Không bao lâu , Âu Dương Văn Kiên mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu, Bạch Du và thốt ba chữ: Xin cô!
Nói xong ba chữ đó, dậy, chủ động yêu cầu quản ngục đưa về buồng giam.
Cậu! Cậu đừng ! Cậu thể cứ thế mà !
Hạ Hải Sinh kích động bật dậy định đuổi theo nhưng đồng chí công an bên cạnh giữ chặt cánh tay, cuối cùng chỉ thể trơ mắt bóng lưng Âu Dương Văn Kiên biến mất khỏi tầm mắt mà một đầu.
Bạch Du tức đến mức lời nào. Nếu sớm Âu Dương Văn Kiên là một kẻ dại dột gánh nợ tình thế , cô tuyệt đối sẽ chọn hợp tác với !
Hạ Hải Sinh bước khỏi đồn công an, nhịn nữa, sụp xuống ven đường ôm đầu nức nở. Bạch Du cũng an ủi, đợi xong mới : Nếu còn cứu thì hãy nghĩ cách để gặp Tân Huệ Mị một !
Muốn giải quyết bế tắc , chỉ thể dựa việc Tân Huệ Mị nhớ chuyện xảy đêm đó. Tất nhiên, tiền đề là bà thực sự mất trí nhớ.
Hạ Hải Sinh ngẩng đầu cô, lau sạch nước mắt gật đầu thật mạnh: Được, nhất định sẽ tìm đàn bà đó!
Chuyện ở xưởng Bạch Du đau đầu nhức óc, may mà bệnh thủy đậu của Niệm Niệm trở nặng. Niệm Niệm cũng ngoan, dù da dẻ ngứa đến mấy cũng nhịn gãi. Chính vì con bé quá ngoan nên bà nội Bạch mà xót xa thôi.
Bạch Du cho Niệm Niệm thoải mái hơn một chút nên mỗi ngày đều đổi món ngon cho con bé ăn, mua thêm mấy cuốn truyện tranh cho bé giải khuây.
Nhóc tì còn cũng thương chị, ở xưởng học vẽ bao nhiêu tranh, tự tay dán mấy cái vỏ ốc hình thù kỳ dị, đều coi như bảo bối mang về tặng chị. Niệm Niệm trân trọng quà của em, cất hết hộp kho báu của .
Bạch Du lo lắng Âu Dương Văn Kiên xảy chuyện thế , cấp sẽ cử khác đến tiếp quản công xã và xưởng. đúng là ghét của nào trời trao của nấy.
Sáng hôm nay, đến công xã cô thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đàn ông đó đang giữa bãi đất trống, lớn tiếng quát tháo vợ chồng chú Ngũ.
Nghe thấy tiếng động phía , gã đầu , để lộ hàm răng vàng khè với Bạch Du, :
Đồng chí Bạch, chúng gặp .