Nghe tin Giang Lâm mang về, Bạch Du lập tức nhớ những gì Hạ Hải Sinh với buổi trưa: Cháu của Âu Dương Văn Kiên với em, về đến nhà lúc một giờ sáng, mà báo cáo pháp y xác định Chúc Vệ Hâm hại hai giờ. Như thì Âu Dương Văn Kiên thể là g.i.ế.c Chúc Vệ Hâm .
Giang Lâm đón lấy cốc nước cô đưa, ngửa đầu uống cạn hơn nửa cốc mới gật đầu: Nếu lời khai của Hạ Hải Sinh là thật thì đúng là Âu Dương Văn Kiên g.i.ế.c . vấn đề hiện giờ là chủ động nhận tội, mà tối qua thực sự xuất hiện ở nhà họ Chúc, cộng thêm việc hai đ.á.n.h ở công xã, động cơ và nhân chứng đều đủ. Trừ khi hung thủ thực sự tự nhận tội, nếu vụ khó xoay chuyển.
Bạch Du khẽ nhướng mày: Anh nghĩ Tân Huệ Mị là g.i.ế.c?
Giang Lâm xoa nắn vùng cổ nhức mỏi, khẳng định chắc chắn: Không loại trừ khả năng đó.
Bạch Du bước tới xoa bóp vai cổ cho thở dài: Tối qua ngoài Âu Dương Văn Kiên thì thứ ba xuất hiện ở nhà họ Chúc. Cho đến khi hàng xóm phát hiện điểm bất thường, nhà họ cũng chỉ Chúc Vệ Hâm và Tân Huệ Mị. Chuyện gì xảy ở giữa, trừ khi Tân Huệ Mị nhớ , nếu khó rửa sạch nghi ngờ cho Âu Dương Văn Kiên.
Vả cô từng tiếp xúc với đàn bà tên Tân Huệ Mị nên rõ tính tình và nhân phẩm . Cô cũng dám chắc bà thực sự mất trí nhớ là đang giả vờ.
Giang Lâm đột ngột nắm lấy tay cô, dùng lực kéo một cái khiến cô gọn đùi : Bây giờ là giờ nghỉ , đừng lo chuyện của khác nữa, nếu sẽ...
Hai chữ ghen tuông tan biến giữa nụ hôn của hai .
Một đêm nồng nàn.
Sáng sớm hôm khi trời tờ mờ sáng, cửa phòng hai bà nội gõ dồn dập. Bạch Du vội vàng mặc quần áo mở cửa, thấy bà nội mặt mày hốt hoảng, cô vội đỡ lấy bà: Bà nội, thế ạ? Có chuyện gì bà?
Bà nội Bạch : Niệm Niệm sốt , và mặt còn nổi nhiều mụn nước đỏ, bà lo con bé thủy đậu.
Bạch Du thốt lên một tiếng, cơn ngái ngủ bay sạch sảnh sanh: Sao thế ? Bà đừng cuống, để con đồ đưa Niệm Niệm bệnh viện khám ngay.
Bà nội Bạch chút tự trách: Tối qua con bé kêu mệt sớm, vài nốt đỏ nhưng bà để ý, cứ tưởng là muỗi đốt. Phải chi bà phát hiện sớm hơn thì lẽ đến nỗi .
Bạch Du tìm quần áo an ủi: Bà nội, đây của bà, bà đừng lo quá. Bây giờ y học phát triển hơn nhiều , thủy đậu cũng bệnh gì quá lớn, sẽ ạ.
Giang Lâm cũng dậy, hai vệ sinh cá nhân nhanh chóng đưa Niệm Niệm đến bệnh viện. Sau một hồi kiểm tra, tin là xác định thủy đậu, tin là thể nhẹ. Bác sĩ triệu chứng của Niệm Niệm nghiêm trọng, biến chứng gì, kê cho một ít t.h.u.ố.c uống và t.h.u.ố.c bôi, đồng thời dặn kỹ để trẻ gãi để tránh nhiễm trùng và để sẹo.
Niệm Niệm trông uể oải hơn hẳn ngày thường, nhưng con bé vốn ngoan, dù là khám tiêm đều hề quấy mà hợp tác, đến y tá cũng khen bé ngoan. Sau khi hạ sốt, hai cõng Niệm Niệm về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-516.html.]
Về đến nhà, Bạch Du kiểm tra kỹ cho nhóc tì còn , may mà thấy nốt đỏ nào. Vì thủy đậu tính lây nhiễm mạnh, sức đề kháng của trẻ nhỏ kém, để tránh nhóc tì lây, cô đành dắt bé theo .
Nhóc tì chị ốm liền mang hết kẹo sữa Thỏ Trắng giấu bấy lâu cống hiến, còn cách một cánh cửa dặn dò: Chị nghỉ ngơi cho nhé, xuống giường, thổi quạt, cũng ăn thịt . chị đừng lo, mấy ngày tới em sẽ ăn thịt bù phần của chị mà.
Bạch Du: ...
là cô em gái "hiếu thảo", thật cách quan tâm khác.
Niệm Niệm đáp: Cảm ơn em, em quá.
Được , một đứa dám , một đứa dám .
Sau khi gửi gắm Niệm Niệm cho bà nội, Bạch Du đưa nhóc tì đến công xã việc. Đây là đầu tiên bé theo nên phấn khích vô cùng. Bạch Du cài chiếc ghế trẻ em thanh ngang phía xe đạp, kiểm tra chắc chắn bế bé . Nhóc tì phấn khích khua chân múa tay, dọc đường tuôn một vạn câu hỏi vì :
Mẹ ơi, tại bầu trời màu xanh?
Mẹ ơi, tại chuồn chuồn bay?
Mẹ ơi, tại xe đạp chạy nhanh hơn bộ?
Mẹ ơi...
là "trẻ con là gánh nặng ngọt ngào", từ nhà đến công xã, cái miệng nhỏ của bé ngừng nghỉ lấy một giây, Bạch Du hận thể biến thành cuốn sách Mười vạn câu hỏi vì ngay lập tức. May mà đến công xã , sự chú ý của bé nhanh chóng những thứ khác thu hút.
Cái sinh vật nhỏ đúng là bậc thầy ngoại giao, chỉ loáng một cái quen hết với ở xưởng. Gặp trẻ thì gọi dì, lớn tuổi thì gọi bà, cái miệng dẻo quẹo như bôi mật. Chỉ một lát , hai cái túi áo của bé đầy ắp kẹo cho.
Nhà chủ nhiệm Vương chỉ năm đứa cháu trai, cháu gái, thấy nhóc tì thì thèm chịu nổi: Ôi trời, cứ tưởng chủ nhiệm Bạch đủ xinh , ngờ con gái cô còn xinh hơn. Nhìn cái mặt nhỏ xem, lớn lên chắc chắn là mỹ nhân sắc nước hương trời đây!
Con cảm ơn bà ạ.
Nhóc tì tít mắt, còn sấn đến hôn chủ nhiệm Vương một cái. Việc chủ nhiệm Vương sướng rơn, tim như tan chảy, lập tức chạy về nhà mang hết bánh kẹo mua cho mấy đứa cháu trai sang văn phòng cho bé. Được cả vòng vây quanh "tiếp tế", cái bụng của nhóc tì cũng tròn vo theo.
Bắt đầu việc, Bạch Du dám để bé kho vì trong đó nhiều bụi, hít cho phổi, mấy máy mài điện, ngộ nhỡ sơ ý thương thì chuyện chơi. lúc nhiều xã viên đang xách vỏ ốc đến, đây là đầu thu mua nên Mã Tái Nam và Hạ Hải Sinh nắm rõ tiêu chuẩn. Dì Triệu Thu thấy cô bận bịu quá liền chủ động dẫn nhóc tì về phòng việc của trông giúp.