Bạch Du thấy Âu Dương Văn Kiên đồng ý dứt khoát như , trong lòng cũng thấy dễ chịu: Cảm ơn bí thư ủng hộ, sẽ chốt hết những việc khi về Quảng Thành, chuyện gì cũng sẽ thông báo cho Mã Tái Nam.
Sau khi về Quảng Thành, cô quyết định bỏ một khoản tiền để lắp điện thoại tại nhà. Gửi thư thì quá chậm, tuy Quảng Thành và đảo Quỳnh Châu cách xa, nhưng một lá thư về về cũng mất gần nửa tháng, ngộ nhỡ chuyện gì gấp gáp thì gửi thư chắc chắn kịp.
Đánh điện tín tuy tốc độ nhanh hơn nhiều nhưng chi phí hề rẻ, tiền phí tính theo chữ mà chữ hạn chế, nhược điểm rõ ràng, là công cụ liên lạc nhất.
So sánh , điện thoại là tiện lợi nhất. Tất nhiên thời đại cá nhân lắp điện thoại chỉ qua xét duyệt nghiêm ngặt mà chi phí còn cực kỳ đắt đỏ, riêng tiền lắp đặt mất hai nghìn tệ, ngoài mỗi tháng còn trả bốn tệ tiền thuê bao.
Hai nghìn tệ ở thời tương đương với một khoản tiền khổng lồ, mấy gia đình thể gánh vác nổi chi phí như , mà dù tiền họ cũng chẳng tiêu việc , kể bốn tệ tiền thuê bao hằng tháng cũng là một con nhỏ.
Vì thế lúc hiếm gia đình cá nhân lắp điện thoại, thường chỉ các đơn vị hoặc nhà cán bộ nền tảng mới .
Âu Dương Văn Kiên gật đầu nữa: Những việc chủ nhiệm Bạch cứ tự quyết định là , nhưng một điểm cần lưu ý là gì cũng phạm quy, càng chuyện gì với đất nước và nhân dân.
Bạch Du đáp: Đó là điều chắc chắn , về điểm bí thư Âu Dương cứ yên tâm. Chồng là quân nhân, hiểu rõ hơn ai hết cái gì , cái gì chạm , nhất định sẽ chuyện phạm pháp.
Nghe , Âu Dương Văn Kiên cũng thấy yên tâm hẳn.
Bàn bạc xong chuyện hội chợ, hai ai nấy việc của . Đám ở xưởng cũng bận rộn đến tận khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời mới giục tắm rửa tan .
Mã Tái Nam xách một cân thịt lợn xưởng phát, cảm thấy tâm trạng vui sướng như bay lên, bước cũng kìm mà nhảy chân sáo.
Vừa về đến làng, mắt các bà thím trong thôn như cái đèn pha, lập tức chú ý đến miếng thịt lợn tay cô. Giống như ruồi đ.á.n.h thấy mùi thịt, mấy bà thím liền vây quanh, mắt chằm chằm miếng thịt.
Chiêu Đệ , xưởng các cô phát lương ? Mua nhiều thịt thế chắc lương ít nhỉ? Xưởng còn tuyển ? Để bảo con gái cùng cô, đều là trong làng cả, gì còn bảo ban .
Chắc chắn là phát lương , chỗ thịt qua cũng một cân chứ. Chiêu Đệ đúng là ngày càng tiền đồ, đây chẳng giới thiệu cháu trai cho cô , nó hiền lành thương vợ, là để sắp xếp cho hai đứa gặp nữa nhé?
Chiêu Đệ , bà thím đây cả nửa năm nay ngửi mùi thịt , miếng thịt cô thể cắt cho thím một mẩu , thím lấy nhiều , bằng nửa lòng bàn tay là đủ .
Mã Tái Nam : Thím Vương , xưởng phát lương , nhưng xưởng nhận đơn hàng nên phát cho mỗi một cân thịt lợn, giao hàng xong mới phát lương. Xưởng chúng cháu tạm thời tuyển , với con gái thím đây mắng cháu là đồ ăn cháo đá bát, còn bảo cháu là chổi, cháu tẩn cho là may , thể giới thiệu xưởng ?
Thím Vương nghẹn họng: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-512.html.]
Thím Lâm, cháu trai thím mà thương vợ thì vợ cũ của nó đ.á.n.h c.h.ế.t! Với cả ông cũng gần năm mươi tuổi , hiền lành cháu , nhưng cháu thấy ông già lắm đấy.
Thím Lâm cứng họng: ...
Còn cả thím Thái, nhà thím tuần chẳng ăn chân giò lợn đó ? Sao bảo ngửi mùi thịt, là con trai thím hiếu thảo với thím ?
Thím Thái sững sờ: ...
Mã Tái Nam tung một tràng công kích khiến đám bà thím câm nín lời nào. Cô ngày hôm nay, các bà chắc chắn sẽ rêu rao cô chẳng gì, nhưng cô quan tâm. Cô cuối cùng cũng năng lực nuôi gia đình , từ hôm nay trở , cô bao giờ sắc mặt khác mà sống nữa!
Mặc kệ sắc mặt mấy bà thím đen như đ.í.t nồi, Mã Tái Nam xách thịt lợn về nhà.
Ba đứa em gái thấy thịt cũng vây quanh, còn vui hơn cả đón Tết.
Chị ơi, thịt lợn! Em ăn thịt lợn! Chị ơi, tối nay nấu hết chỗ thịt !
Người câu là bé Lai Đệ nhỏ tuổi nhất, lúc bé đang miếng thịt tay chị mà nuốt nước miếng ừng ực. Bé là đứa suy dinh dưỡng nhất trong mấy chị em, ngoài việc ăn uống đủ chất thì quan trọng nhất vẫn là mầm bệnh mang theo từ trong bụng .
Mã Tái Nam khuôn mặt gầy gò chỉ còn da bọc xương của em, đưa tay xoa mái tóc vàng hoe thưa thớt, sống mũi cay cay : Được, lát nữa chị nấu hết thịt luôn, nấu xong cho em ăn thật nhiều!
Lai Đệ , đôi mắt vốn lờ đờ đầu tiên ánh lên tia sáng, vui sướng vỗ đôi bàn tay nhỏ: Hay quá, ăn thịt !
Hai đứa Phán Đệ và Tưởng Đệ cũng hớn hở đến tận mang tai.
Mã Tú Lan lau nước mắt nơi khóe mắt: Đưa thịt đây cho , con cả ngày nghỉ ngơi một chút .
Mã Tái Nam ôm lấy vai : Mẹ ơi, cuối tháng con lương , con mười lăm tệ! Đợi phát lương xong, con sẽ mua sữa mạch nha bồi bổ cho và các em!
Mã Tú Lan , trong lòng mừng an lòng, nhưng lắc đầu: Không cần mua sữa mạch nha , sức khỏe lắm, cần bồi bổ. Tiền lương về con cứ cầm lấy mà may vài bộ quần áo . Sau con việc cạnh đồng chí Bạch, cứ mặc rách rưới mãi sẽ coi thường đấy.
Bà tuy hiểu những đạo lý lớn lao kiểu như vì lụa, nhưng nhỏ bé cũng sự tinh khôn của nhỏ bé. Sức khỏe thì thể từ từ, bây giờ quan trọng nhất là để con gái vững gót chân bên cạnh Bạch Du, chỉ cần vững thì bao giờ lo c.h.ế.t đói nữa.
Mã Tái Nam còn kịp trả lời thì Phán Đệ bất chợt bĩu môi: Chị cả, em bảo chị Bạch Du nhà giàu lắm, còn nhiều quần áo . Chị chẳng bảo chị đối xử với chị ? Vậy chị mua quần áo mới cho chị, hoặc cho chị quần áo của chị mặc, mà để chị mặc rách rưới thế , còn chị thì diện thế. Theo em thấy, chị cũng chẳng với chị lắm !