cũng đồng ý để họ , dựa cái gì mà họ rút thì rút, về thì về, coi xưởng là cái gì chứ?
cũng đồng ý...
cũng ...
Tiếng phản đối vang lên liên hồi, tưởng chừng như nổ tung cả bầu trời.
Cuối cùng vẫn là Bạch Du đưa tay hiệu cho yên lặng: Có đồng ý cho , đồng ý. Đã ý kiến khác như thì chúng biểu quyết theo đông . Những ai đồng ý cho những rút lui và đội sản xuất thôn Hà gia thì giơ tay.
Chỉ hai mươi rút lui đó và đại đội trưởng Hà là giơ tay.
Đại đội trưởng Hà trong lòng hối hận vô cùng, thế ông kéo cả thôn đến đây. Mà , nếu thì ông chẳng bày đặt cái tờ đơn tự nguyện rút lui gì!
Bạch Du chẳng cần đếm cũng lượng: Có hai mươi mốt đồng ý . Những ai đồng ý cho họ thì giơ tay.
Lời dứt, một loạt cánh tay đồng loạt giơ lên cao vút, ai nấy đều sợ giơ chậm một chút là tính.
Bạch Du đếm qua một lượt: Có tám mươi tám đồng ý. Thiểu phục tùng đa , vì đều các , nên cứ theo quy định cũ mà , việc tuyển thợ thu mua vỏ ốc, các thảy đều tham gia.
Hai mươi mà phục cho , chỉ thiếu một chút nữa thôi là họ . tiếng của họ lớn đến mấy cũng át hơn tám mươi tại hiện trường, kể trong đó còn ít thanh niên to cao lực lưỡng. Cãi , đ.á.n.h cũng xong, cuối cùng họ chỉ đành hậm hực bỏ .
Đại đội trưởng Hà Bạch Du, sắc mặt vô cùng phức tạp.
Nếu lúc nãy cô trực tiếp từ chối, sẽ vì thế mà oán hận cô. Bí thư Âu Dương dù cũng là đàn ông, chức vụ ở đó, dù bất mãn cũng dám gì, nhưng Bạch Du thì khác. Thứ nhất cô của công xã, thứ hai cô là một phụ nữ trẻ.
Dù dám gì trực tiếp, nhưng chỉ cần lời tiếng đồn thổi, đối với một phụ nữ mà sẽ là một đòn chí mạng. Chắc hẳn cô thấu điểm ngay từ đầu nên mới giả vờ đồng ý cho , đó dẫn dắt để họ tự nghĩ đến chuyện cạnh tranh lợi ích. Một khi đụng đến quyền lợi bản , chắc chắn sẽ phản đối, và việc từ chối những trở thành chuyện thuận nước đẩy thuyền.
Người đàn bà đơn giản, trong sự lặng lẽ đẩy hết oán hận ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-508.html.]
Lúc nãy ông còn nghĩ Bạch Du mặt mỏng tai mềm, vài câu đồng ý, ông còn định sẽ gạt cô khỏi xưởng để lên chức chủ nhiệm. Giờ xem , kẻ ngu ngốc từ đầu đến cuối chỉ ông .
Nghĩ đến đây, mặt đại đội trưởng Hà nóng bừng lên như lửa đốt.
Bạch Du quan tâm ông đang nghĩ gì, cô bàn bạc với Âu Dương Văn Kiên, quyết định trích một phần nhỏ từ sáu trăm tệ tiền đặt cọc để mua thịt lợn phát cho mỗi trong xưởng một cân.
Thời một cân thịt lợn giá 0.78 tệ, cả xưởng và văn phòng ba mươi , ba mươi cân thịt là 23.4 tệ. Mọi thấy phát thịt thì mừng rỡ hơn cả ăn Tết.
Cảm ơn chủ nhiệm Bạch! Sau nhất định sẽ chăm chỉ học chạm khắc, tạo nhiều giá trị hơn cho xưởng chúng !
cũng , đúng là nhờ chủ nhiệm Bạch, nếu cô thì gì xưởng vỏ ốc, gì thịt mà ăn!
Gia đình cứ phản đối đến xưởng học, còn bảo là đồ ngốc bán còn đếm tiền hộ. Lát nữa về sẽ quẳng miếng thịt mặt họ, xem họ còn dám bảo ngốc nữa !
Những suy nghĩ như là ít. Đa những đến đây học đều chịu áp lực lớn, hơn nửa tháng trời thấy đơn hàng, thấy mua, lương chẳng một xu. Nhiều thực định bỏ cuộc, may mà họ kiên trì ở .
Chủ nhiệm Vương chủ động nhận việc mua thịt. Thời buổi đông thịt hiếm, dù tiền phiếu cũng chắc mua , huống hồ là mua một lúc ba mươi cân. chủ nhiệm Vương quan hệ, cô thợ mổ ở trạm thịt, qua đó mua chỉ giá ưu đãi nhất mà còn chọn phần thịt ngon nhất con lợn.
Sau khi chủ nhiệm Vương , Bạch Du tiếp tục thảo luận với Âu Dương Văn Kiên về chuyện của xưởng.
Đầu tiên định mức lương cho . Âu Dương Văn Kiên vốn để Bạch Du hưởng mức lương cao nhất xưởng, nhưng cô từ chối: thấy xứng đáng nhận lương cao nhất chỉ chú Ngũ và dì Triệu Thu thôi. Trình độ của hai họ đạt cấp bậc thợ kỹ thuật bậc một, kể hiện tại họ đang gánh vác nhiều nhiệm vụ, từ thiết kế đến chạm khắc, từ chọn nguyên liệu đến đào tạo công nhân đều do họ phụ trách. Họ chỉ công lớn mà còn vất vả, vì thế trong xưởng tư cách nhận mức lương đó nhất chỉ hai vợ chồng họ.
Sự vất vả của chú Ngũ và dì Triệu cô đều thấu, cũng nhanh chóng đào tạo để giảm bớt gánh nặng cho họ, nhưng xưởng mới khởi nghiệp, trăm thứ bộn bề, vội cũng . Đặc biệt là nghề chạm khắc , một hai là học ngay. Đã tạm thời giảm khối lượng công việc thì chỉ thể bù đắp bằng chế độ đãi ngộ.
Âu Dương Văn Kiên , suy nghĩ một lát gật đầu: Vậy , mức lương cao nhất sẽ dành cho chú Ngũ và dì Triệu, mỗi nhận lương cơ bản năm mươi tệ một tháng, phụ cấp tính riêng.
Anh đề nghị Bạch Du nhận lương cao nhất là vì dự án do cô khởi xướng, tiền mua máy móc sản phẩm cũng là của cô, việc Quảng Thành tìm mua cũng là cô, ngay cả Hội chợ Quảng Châu cũng là cô kiến nghị xin tham gia. Nói cách khác, xưởng thể thiếu bất kỳ ai nhưng thể thiếu Bạch Du.
sự từ chối của Bạch Du càng khiến khâm phục. Quả là một đồng chí khí tiết cao !
Bạch Du tiếp: thấy mỗi sản phẩm thiết kế thành công cũng nên chia hoa hồng cho họ. So với chạm khắc, phần thiết kế mới là phần tốn trí não nhất. và chú Ngũ đây từng chung ở tòa soạn, khi chỉ để thiết kế một cảnh trong truyện tranh mà chúng nghĩ cả ngày trời chẳng gì. Họ thiết kế chạm khắc vỏ ốc còn khó khăn hơn nhiều, nên cho họ hưởng hoa hồng. Sau xưởng đào tạo nhà thiết kế mới, nếu sản phẩm bán cũng sẽ tính hoa hồng tương tự, như mới khuyến khích nỗ lực học tập và việc.