TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 505
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:50:35
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt thấy Khương Tuệ Quân sắp lôi , đúng lúc , một giọng lạnh lùng vang lên:
Buông cô !
Mọi đầu , lúc mới phát hiện Bạch Du đến từ lúc nào .
Hoa phượng nở đỏ rực cả cây, những đóa hoa vàng đỏ rực rỡ như lửa, tựa như từng chùm đuốc đang rực cháy. Bạch Du gốc cây, áo sơ mi trắng, quần dài đen, xinh đến mức khiến thể rời mắt, chỉ là khi chạm ánh mắt lạnh như băng giá của cô, ai nấy đều khỏi rùng .
Người nhà đẻ Khương Tuệ Quân thấy bộ dạng của cô thì khỏi chút chùn bước.
nhà họ Khương sợ cô, chứ đại đội trưởng họ Hà thì : Đồng chí Bạch, ồ, đúng, gọi cô một tiếng chủ nhiệm Bạch mới nhỉ. Tuy cái xưởng chạm khắc vỏ ốc chẳng lấy một đơn hàng, một xu tiền lương cũng phát nổi, nhưng lãnh đạo thì chẳng thiếu nha.
Bạch Du lạnh lùng ông .
Đại đội trưởng Hà thấy cô như thì càng phấn khích, tưởng chọc đúng chỗ hiểm của cô, liền tiếp tục mỉa mai: Khương Tuệ Quân là của đội sản xuất thôn Hà gia chúng , cha cô bây giờ đưa cô về, chủ nhiệm Bạch chắc định quản cả chuyện đấy chứ?
Bạch Du ông : Nếu cứ quản đấy thì ?
Đại đội trưởng Hà ngờ cô thật sự dám tiếp lời , nhưng như càng , ông để thấy bộ mặt xí của đàn bà : Tục ngữ câu, trời cao đất rộng cha là lớn nhất, chủ nhiệm Bạch xúi giục Khương Tuệ Quân ly hôn với chồng, giờ cô còn xúi giục cô lưng với nhà, chủ nhiệm Bạch ngoài chẳng lẽ sợ c.h.ử.i rủa lưng ?
Mẹ Khương thấy đại đội trưởng Hà mắng Bạch Du á khẩu, gan cũng lớn dần lên: thế! Vợ chồng đang sống yên , chỉ vì cô mà hại họ ly hôn, hại nhà họ Khương chúng trở thành trò cho cả làng. Người đang trời đang , cô sợ quả báo ?
Mắng Bạch Du xong, bà sang mắng con gái: Cái đồ ngu nhà chị! Bị bán còn giúp đếm tiền, chị đến đây việc nửa tháng trời chẳng xu nào mà còn tiếp. Sao sinh đứa con gái ngu xuẩn như chị cơ chứ? Giờ chị theo về nhà ngay, tìm cho chị một gia đình t.ử tế , cũng chê chị sinh con, chỉ cần chị qua đó đẻ cho đứa con trai, tha hồ mà hưởng phúc!
Khương Tuệ Quân tức đến mức run rẩy.
Cô còn tưởng nhà lo lắng cô xưởng lừa gạt nên mới ép cô về, ngờ hóa là bán cô một nữa!
Nói cái gì mà vì cho cô, một đàn bà qua một đời chồng con như cô, họ thể tìm gia đình t.ử tế nào? Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng , chắc chắn lão già khú đế thì cũng là hạng vũ phu đ.á.n.h vợ, loại đàn ông rác rưởi rượu chè cờ b.ạ.c đủ cả!
Cô thà c.h.ế.t cũng về để họ bán thêm nữa!
Nghĩ đến đây, cô về phía Bạch Du và chủ nhiệm Vương: Chủ nhiệm Bạch, chủ nhiệm Vương, cầu xin cứu với, về với họ , cầu xin gọi công an đến đây giúp !
Bạch Du và chủ nhiệm Vương còn kịp gì, đại đội trưởng Hà chen với giọng điệu đê tiện: Báo án cũng vô ích thôi, họ sinh chị, nuôi nấng chị, giờ còn giới thiệu chỗ cho chị, công an đến chẳng lẽ bắt cha chị chắc?
Khương Tuệ Quân , trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng.
lúc , Bạch Du mỉm : Đại đội trưởng Hà đúng, báo án đúng là tác dụng gì mấy. đây kể một chuyện, một đồng chí nữ nhà ép gả hai, cô đồng ý, thế là một đêm, thừa lúc cả nhà đang ngủ say, cô cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t sạch cả nhà luôn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-505.html.]
Người nhà Khương Tuệ Quân: ...
Bạch Du: còn một chuyện khác nữa, cũng đồng chí nữ gia đình ép gả, cô cũng chịu. cô sức yếu, bình thường đến g.i.ế.c gà còn dám chi g.i.ế.c , thế là khi nấu cơm cô bỏ t.h.u.ố.c trừ sâu thức ăn, thế là đầu độc c.h.ế.t cả gia đình luôn.
Người nhà Khương Tuệ Quân: ...
Đôi mắt tuyệt vọng của Khương Tuệ Quân đột nhiên sáng bừng lên: Sao nghĩ cách như nhỉ. Các gả nữa chứ gì, , theo các về nhà!
Không để sống yên chứ gì, thì tất cả cùng xuống địa ngục !
Người nhà Khương Tuệ Quân: ...
Không , bây giờ họ đưa cô về nhà nữa .
Nếu mà về thật, cái mạng nhỏ của họ còn giữ đây?
Người nhà Khương Tuệ Quân như chạm dịch hạch, nhanh chóng buông tay cô đầu chạy biến, chớp mắt mất hút còn tăm .
...
Đại đội trưởng Hà cảm thấy như tát thẳng mặt, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
ông đảo mắt một cái, hai cánh môi mấp máy: Chủ nhiệm Bạch, tờ giấy tự nguyện rút lui mà cô yêu cầu mang tới đây . Tất cả trong đội sản xuất của chúng , trừ những đứa bé tự quyết định , còn kể cả những liệt giường mấy năm nay cũng đều điểm chỉ vân tay hết . Cả đội sản xuất chúng tự nguyện rút khỏi việc xây dựng xưởng của công xã, như nếu xưởng phá sản, khoản vay ngân hàng cũng liên quan gì đến chúng đúng ?
Nói xong, ông rút từ trong túi mấy tờ giấy, để cho rõ, ông còn cố ý trải rộng tờ giấy .
Chỉ thấy đó chi chít những cái tên và dấu vân tay đỏ chót. Xem ông dối, với ngần cái tên và dấu vân tay, thôn Hà gia đúng là thôn nhất trí rút lui.
như ý đồ của đại đội trưởng Hà, khi thấy tờ giấy rút lui thì bắt đầu d.a.o động.
Không ít xì xào bàn tán:
Cả đội sản xuất thôn Hà gia rút hết , chúng nên rút theo ?
cũng đang nghĩ chuyện đó đây, bà xem xưởng mở nửa tháng mà chẳng phát lấy một xu lương, một mua cũng , thấy cái xưởng chắc chắn trụ nổi !
, ngộ nhỡ như lời đại đội trưởng Hà , xưởng mà sập tiệm thì khoản tiền vay ngân hàng bắt xã viên chúng trả cùng ?
Bí thư một ông trả, nhưng nhiều tiền thế ông trả nổi? Cuối cùng chẳng vẫn ép chúng trả chung .
Nghe bàn tán, mặt đại đội trưởng Hà càng đắc ý hơn: Không lời gở, nhưng cũng thấy mấy ngày nay đấy, đơn hàng , lương cũng , đến cả một mua ghé xem sản phẩm cũng chẳng thấy bóng dáng, các còn bán đồ á, đúng là mơ ban ngày. khuyên nhất nên mau chóng rút lui , kẻo hối hận kịp!