TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 497

Cập nhật lúc: 2025-12-18 18:01:49
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn tác phẩm Tiên T.ử Hoa Sen lấy cảm hứng từ truyện thần thoại, bất kể là bố cục thành phẩm khắc đều sống động như thật. Cô tin rằng dù là thẩm mỹ phương Tây trong nước thì cũng đều sẽ chinh phục.

Bác bảo vệ thấy những thứ cô lấy , đôi mắt ti hí như hạt đậu xanh bỗng sáng rực lên: Ôi, mấy thứ tầm thường nhé, khắc từ đá ?

Bạch Du tiếp tục phong cách khen ngợi lúc nãy: Ánh mắt bác đúng là độc đáo, bình thường thực sự đây là đồ điêu khắc ạ.

Bác bảo vệ vẻ mặt đắc ý: Đó là đương nhiên, bác tự khoe , lão Hồ lăn lộn Nam Bắc, muối bác ăn còn nhiều hơn gạo mấy đứa trẻ tụi cháu ăn đấy. thôi bác thật nhé, mấy thứ của cháu tuy khắc tinh xảo nhưng trung tâm Hữu Nghị ký hợp đồng với từ lâu , các cháu mà đến sớm một hai tháng thì mấy.

Cái mảng điêu khắc đá chính là do cháu trai bác ký kết, đồ khắc là voi, rùa, cú mèo, mấy ông sư nhỏ với hoa hòe nọ. Tuy những thứ đó trông tinh xảo bằng đồ của cô gái mang tới, màu sắc cũng phong phú bằng, nhưng đều là đồ điêu khắc, cháu trai bác chắc chắn sẽ ký thêm một đơn vị nữa . Nghe cháu bác loại vốn chẳng dễ bán, một tháng giỏi lắm mới bán một hai món, nó đang định hết hợp đồng là ký tiếp nữa, nên bác thấy cháu cơ hội .

Bạch Du : Thứ bác chắc là điêu khắc đá, dùng các loại đá nguyên liệu. món đồ tay cháu khắc từ đá, mà là khắc từ vỏ ốc, khác với đá nhiều lắm ạ.

Bác bảo vệ thì trợn mắt, khiến đôi mắt hạt đậu trông to đáng kể: Vỏ ốc? Cháu bảo mấy thứ đều từ vỏ ốc á?

Bác tuy ăn nhiều muối thật nhưng đúng là bao giờ thấy đồ điêu khắc từ vỏ ốc.

Bạch Du gật đầu: Vâng, bọn cháu từ đảo Quỳnh Châu đến, bên đó chẳng thiếu gì ngoài vỏ ốc cả. Bao nhiêu vỏ ốc bãi biển ai nhặt, cháu thấy lãng phí quá nên mới nghĩ nếu thành đồ thủ công mỹ nghệ thì thể tăng thêm thu nhập cho dân đảo Quỳnh Châu. Dân đảo nghèo lắm bác ạ, đến giờ vẫn ăn no.

Bình thường Bạch Du chuyện thì Mã Sái Nam bao giờ xen , nhưng lúc thấy thế, cô lập tức gật đầu như cuốc kêu: đúng, chỗ chúng cháu nghèo thật mà. Chẳng xa, như nhà em đây, và mấy đứa em gái mấy năm nay mua quần áo mới !

Lời bác bảo vệ thực sự tin. Nhìn bộ quần áo Mã Sái Nam giặt đến bạc phếch, chỗ khuỷu tay còn đắp miếng vá cùng màu, đây là ở công xã nghèo nhất mà bác từng gặp. Nghĩ , bác cô bằng ánh mắt đồng cảm hỏi: Thế còn bố cháu , thấy cháu nhắc đến, mất ?

Mã Sái Nam khựng một chút gật đầu: Vâng, ông c.h.ế.t .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-497.html.]

Bố cô tuy c.h.ế.t nhưng trong mắt mấy chị em, ông chẳng khác gì c.h.ế.t. Hoặc đúng hơn, ông c.h.ế.t còn hơn, ít họ vì ông đời c.h.ử.i là đồ bạc bẽo, lương tâm.

Bác bảo vệ xong càng thêm mủi lòng, suy nghĩ một lát bảo: Được , để bác nhờ dẫn các cháu gặp cháu trai bác. nhé, thành bại là do các cháu, đừng tìm bác đấy!

Quản lý bán hàng tuy là cháu ruột bác nhưng chuyện ký hợp đồng với ai đến lượt bác quản. Chưa kể công việc bảo vệ cũng nhờ cháu trai tìm cho, bác mà dám can thiệp việc khác thì nó dám đuổi bác về quê luôn chứ.

Bạch Du lập tức tươi: Đó là lẽ đương nhiên ạ, bác giúp bọn cháu giới thiệu lắm , chuyện đó bọn cháu dám phiền bác nữa? Chuyện mà thành là nhờ công đức của bác, còn nếu thành là do trình độ bọn cháu hạn, bọn cháu cũng chẳng còn mặt mũi nào mà đến gặp bác nữa ạ!

Lời đúng là mát lòng mát . Bác bảo vệ còn chút do dự nào, ngoắc tay gọi một thanh niên cạnh quầy hàng đến, bảo dẫn Bạch Du và Mã Sái Nam lên văn phòng cháu trai . Bạch Du vội vàng cảm ơn, thầm quyết định dù thành công , lát nữa cũng sẽ mua ít bánh trái đến cảm ơn bác bảo vệ. Đây là một mối quan hệ , dù dùng đến thì lúc cần.

Cậu thanh niên dẫn đường trông tầm hơn hai mươi tuổi, thấy mặt Bạch Du là tai và cổ đỏ ửng lên. Cậu tự giới thiệu họ Dương, gọi là Tiểu Dương. Cậu cứ một câu lén Bạch Du một cái, mặt đỏ thêm một tầng, dáng vẻ hệt như trai mới yêu đầu. Dù điệu bộ hề thô lỗ gây khó chịu nhưng Bạch Du rước thêm hoa đào, liền vờ như vô tình với Mã Sái Nam: Trung tâm Hữu Nghị ở Quảng Châu to thật đấy, đưa con gái sang đây chơi một chuyến mới .

Mã Sái Nam nhận điều gì bất thường, gật đầu phụ họa: Công nhận là to thật, to gấp mấy cửa hàng cung ứng chỗ chứ. Lần chị mang Minh Thư theo, con bé vẻ giận đấy, lát nữa chị mua chút quà về dỗ dành con bé .

Bạch Du : Ý đấy.

Bên cạnh, Tiểu Dương cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai. Lần đầu tiên trong đời thấy một cô gái xinh thế , cũng là đầu rung động, ngờ kết hôn, còn cả con gái . Rắc một tiếng, đó là tiếng lòng tan nát thành từng mảnh.

Trung tâm Hữu Nghị từ tầng một đến tầng ba là khu bán hàng, văn phòng quản lý bán hàng ở tầng bốn. Hai theo Tiểu Dương lên tầng bốn, quản lý Hồ đang ở trong phòng việc nhưng vẻ bận. Sau khi Tiểu Dương báo cáo, ông bảo hai dãy ghế dài ngoài hành lang chờ, đợi ông bận xong tính.

Quản lý Hồ tầm ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, mặt tròn mắt nhỏ, giống bác bảo vệ đến năm sáu phần. Dáng tầm mét bảy, cao gầy, trông nhưng chẳng nét gì đặc biệt, thuộc kiểu ném đám đông là tìm thấy ngay. Quản lý Hồ bận, lúc thì mắng cấp , lúc chạy gặp khách hàng, lúc kho giải quyết mâu thuẫn.

Bạch Du và Mã Sái Nam đợi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ. Mã Sái Nam nhấp nhổm ghế, nhỏ giọng phàn nàn: Cái ông cháu của bác bảo vệ lẽ cố ý để chơi xơi nước thế ?

Loading...