Vết thương khá sâu, Đại Nha mất nhiều m.á.u nên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt còn giọt máu, trông đáng thương vô cùng. may mắn là bác sĩ thương tổn đến xương các cơ quan khác, chỉ cần cầm máu, bồi bổ cẩn thận là sẽ .
Khi bác sĩ trạm xá ngoài, Khương Tuệ Quân ôm con gái lặng lẽ rơi lệ. Bạch Du cô hỏi: Chị Khương, tiếp theo chị dự tính gì ?
Khương Tuệ Quân thì sững hồi lâu. Ngay khi Bạch Du tưởng rằng cô sẽ chọn cách tha thứ, thì thấy cô ngẩng đầu lên, Bạch Du và từng chữ một: Chị Bạch, nếu ly hôn, chị và công xã giúp đỡ con ?
Bạch Du cô, khóe môi nhếch lên: Có!
Vừa cô cứ ngỡ Khương Tuệ Quân cũng giống như những phụ nữ khác thời , dù đ.á.n.h đến mất nửa cái mạng, thà uống t.h.u.ố.c trừ sâu nhảy sông chứ chịu ly hôn. Thật may là Khương Tuệ Quân cô thất vọng.
Khương Tuệ Quân hít một thật sâu, như thể hạ quyết tâm lớn: Được, sẽ ly hôn với cái gã súc sinh đó!
Vì Khương Tuệ Quân kiên quyết xin xỏ cho Trình Đại Phúc, cuối cùng bắt và đưa cải tạo tại nông trường. Không chỉ , cô còn kiên trì đòi ly hôn. Nhà ngoại của Khương Tuệ Quân chuyện liền kéo sang mắng nhiếc, bảo cô nhục mặt mũi gia đình. Nhất là bố cô, nếu cản thì ông chắc chắn đ.á.n.h c.h.ế.t cô . Cuối cùng, ông buông lời đe dọa rằng nếu cô dám ly hôn thì ông sẽ từ mặt con gái. Khương Tuệ Quân sắt đá quyết tâm.
Bạch Du vốn định đợi ở xưởng đào tạo xong một tháng mới Quảng Châu tìm mối mua. hiện tại xem thể đợi thêm nữa, nếu kết quả thì lòng sẽ yên. Vì , khi giải quyết xong việc của Khương Tuệ Quân, Bạch Du bảo Mã Sái Nam thu xếp vài bộ quần áo cùng xuất phát Quảng Châu tìm khách hàng.
Gió biển mang theo vị mặn chát phả mặt. Đối với con đường qua giữa Quảng Châu và đảo Quỳnh Châu , Bạch Du chẳng còn xa lạ gì. với Mã Sái Nam, đây là đầu tiên cô đến Quảng Châu, đúng hơn là đầu tiên cô rời khỏi đảo.
Cô vịnh tay lan can tàu, ngó nghiêng khắp nơi, phấn khích đến mức mặt đỏ bừng, cảm giác đôi mắt xuể: Rõ ràng đều là tàu biển, nhưng cảm giác khác hẳn!
Lúc đ.á.n.h cá thường xuất phát tầm một hai giờ sáng, khi đó trời tối om, ngoài chỉ thấy một màu đen kịt. Biển đêm những mà còn mang một vẻ đáng sợ khó tả, nào cô cũng lo rơi xuống. Hơn nữa lúc đ.á.n.h cá cũng chẳng tâm trí mà ngắm cảnh. Bây giờ thì khác , bầu trời xanh ngắt, nước biển cũng xanh rì, chân trời và mặt biển như dính chặt , thật đấy.
Đến Quảng Châu, mắt Mã Sái Nam càng kịp : Chẳng trách ai cũng đến Quảng Châu, đảo Quỳnh Châu mà so với nơi thì đúng là vùng quê hẻo lánh. Nhà cửa ở đây cao quá, phố xá đường xi măng, sợ trời mưa là bùn đất bết giày, thích thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-495.html.]
Đến khi Bạch Du dẫn cô về nhà, miệng cô há hốc đến mức thể nhét một quả trứng gà: Bạch Du, đây là nhà chị thuê ở Quảng Châu ? Nó to quá, tiền thuê chắc đắt lắm nhỉ?
Trời ạ, cô lớn từng mà thấy ngôi nhà nào thế . Căn nhà kiểu Tây ba tầng mới bề thế, tầng hai còn một ban công lớn, trong vườn trồng đầy hoa lá như chốn bồng lai tiên cảnh. Ngôi nhà thế cô mơ cũng dám nghĩ tới.
Bạch Du lắc đầu: Không thuê , mua đấy.
Mã Sái Nam sửng sốt: Mua !!! Hết bao nhiêu tiền chị?!
Cô Giang và Bạch Du đều là cán bộ từ Bắc Kinh đến, gia thế của họ là điều cô bao giờ với tới , nhưng ngờ họ giàu đến mức ! là thêm một ngày ngưỡng mộ .
Bạch Du cô dặn dò: khi về chị đừng kể với ai nhé. Nếu hỏi, chị cứ bảo thuê một phòng trọ nhỏ ở Quảng Châu là .
Thực cô thể dối là mượn nhà của bạn Giang Lâm cho an , nhưng cô thế. Một là vì cô bồi dưỡng Mã Sái Nam thành trợ thủ của , chuyện sớm muộn gì cũng giấu . Hai là coi như một thử thách, nếu ngay cả chuyện nhỏ cô cũng giữ kín thì những việc cần tính tới nữa.
Mã Sái Nam vội vàng gật đầu như cuốc kêu: Chị yên tâm, em chắc chắn sẽ , ngay cả nhà em cũng !
Mẹ cô tuy thích khoe khoang nhưng tính tình nhu nhược, ai hỏi dồn là bà sẽ khai hết, nên giờ nhiều chuyện cô cũng chẳng dám kể với . Còn ba đứa em gái cô càng dám , sợ chúng còn nhỏ giữ mồm miệng.
Bạch Du mở cổng sắt, hai chú ch.ó Thổ Đậu Bính và Kim Nguyên Bảo lao tới, tranh chồm lên cô, miệng phát tiếng ư ử nhỏ, đuôi ngoáy tít như chân vịt. Vì trong nhà còn giấu nhiều trang sức và vàng, thêm việc mang ch.ó về đảo tiện nên Bạch Du để chúng Quảng Châu, chỉ đục một lỗ ch.ó bí mật tường để chúng cùng Tuyết Cao sang nhà họ Nguy ăn cơm. Cô định trả tiền nhờ nhà họ Nguy chăm sóc nhưng vợ chồng Nguy Hán Nghị nhất quyết nhận, nên về cô mang theo nhiều hải sản để đem sang cảm ơn.
Thổ Đậu Bính và Kim Nguyên Bảo bao lâu gặp chủ nhân nên phấn khích tủi , để ý Mã Sái Nam bên cạnh đang sợ đến mức dám thở mạnh.
Ngôi nhà lâu ở nên bụi bặm bám đầy. Bạch Du và Mã Sái Nam cùng dọn dẹp phòng khách, nhà bếp và hai phòng ngủ. Vì tìm khách mua xong là về đảo ngay nên những chỗ khác họ dọn.
Dọn dẹp xong thì trời sẩm tối, Bạch Du đem đặc sản sang nhà họ Nguy dẫn Mã Sái Nam ăn ở tiệm cơm quốc doanh. Cô gọi vài món đặc sắc của Quảng Châu như gà luộc, cơm niêu và một bát canh hầm kiểu Quảng.