Cô để lửa nhỏ hầm cho đến khi củ cải mềm và thấm vị, đó trút tôm nõn nồi nấu thêm nửa phút. Cuối cùng, cô rưới nước bột năng để tạo độ sánh, khuấy nhẹ vài cái là thể tắt bếp.
Bạch Du dùng đũa gắp một miếng củ cải thổi nhẹ cho miệng. Củ cải mềm mướt, tan ngay đầu lưỡi, thấm đẫm vị ngọt thơm của nước dùng tôm, cảm giác như đang lơ lửng mây. Đây cũng là đầu tiên cô nấu tôm tươi với củ cải trắng, ngờ ngon đến . Cô thầm nghĩ đợi Giang Lâm về nhất định món một nữa.
Vì ban ngày ngủ quá nhiều nên đêm đó Bạch Du mất ngủ. so với tâm trạng giày vò hôm qua thì đêm nay cô như đang ở thiên đường, một cảm giác nhẹ nhõm như tìm báu vật mất. Cô nôn nóng gặp Giang Lâm ngay lập tức. Từ vùng biển Tây Sa trở về nhanh nhất cũng mất 45 tiếng, nghĩa là đến chiều mai, thậm chí ngày cô mới thể thấy . Lần đầu tiên cô cảm nhận khi nhớ nhung một , thời gian trôi chậm đến thế. Cuối cùng, chính Bạch Du cũng từ lúc nào.
Ngày hôm , tin tức vốn giữ kín bấy lâu cuối cùng cũng công bố. Các mặt báo đăng tin chiến thắng của quân đội ngay trong đêm. Theo báo cáo từ tiền tuyến, trận chiến thu giữ một tàu trục xuất của địch, b.ắ.n chìm hai tàu hộ tống, thương hơn 100 tên địch. Về phía quân , một tàu hư hại nhẹ, bảy tám thương nhẹ, bộ ngư dân giải cứu an .
Báo chí còn tập trung miêu tả việc Giang Lâm và đội phó Vương đối mặt với khó khăn , thế nào để xoay chuyển tình thế trong cảnh hiểm nghèo, chiếm lấy tàu của đối phương, tạo tiền đề quan trọng cho thắng lợi của quân . Trận đ.á.n.h chỉ dập tắt sự kiêu ngạo của quân đội Nam Việt mà còn giành thắng lợi diện về cả chính trị lẫn quân sự. Đây là một chiến dịch thực tiễn vô cùng thành công!
Mọi khi báo đều sục sôi nhiệt huyết. Hóa trong lúc họ , chuyện nghiêm trọng xảy như . Quan trọng hơn hết, những lính bộ đội cụ Hồ đáng yêu của họ một nữa bảo vệ bờ cõi, giữ vững an cho nhân dân.
Thế là khi Giang Lâm còn về đến nơi, nhà cô chất đầy đồ đạc đem tặng. Nào là trứng gà, rau tươi, cả gà vịt còn sống. Dù Bạch Du liên tục khẳng định nhận nhưng nhiều cứ vứt đồ chạy biến, chẳng ai với ai. Ngoài nhà Bạch Du, nhà đội phó Vương và các quân nhân khác cũng gặp tình cảnh tương tự.
Bạch Du thể giữ hết đồ , cô suy nghĩ một lát dồn tất cả thùng, đem đến nhà ăn giao cho bếp trưởng Diêu: Đợi hạm đội khải trở về, phiền bác Diêu chế biến chỗ thành món ngon để chiêu đãi nhé!
Ý đấy! Bếp trưởng Diêu vui vẻ đồng ý ngay.
Tôn Sương Vi chuyện cũng ôm hết đồ tặng sang nhà ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-492.html.]
Trong sự mong đợi mòn mỏi của , cuối cùng hạm đội cũng trở về đảo Quỳnh Châu lúc hoàng hôn. Người dân xếp thành hàng dài nồng nhiệt chào đón họ. Bạch Du chen giữa đám đông, liếc mắt một cái thấy bóng dáng Giang Lâm. Anh ở đầu hàng, bước giữa ánh chiều tà nhuộm sắc cam rực rỡ.
Đôi mắt cô thể rời khỏi dù chỉ một giây. Anh gầy , trông cũng tiều tụy hơn, nhưng trở về nguyên vẹn, tay chân lành lặn. Thế là đủ . Giang Lâm cũng nhận Bạch Du ngay lập tức, ánh mắt khóa chặt cô, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ dần hiện lên ý cùng sự dịu dàng và thâm tình hề che giấu.
Tôn Sương Vi chen qua đám đông đến bên cạnh Bạch Du, ánh mắt hai như dính keo thì cảm thấy nhồi một miệng cơm chó, lòng thầm chua xót. Uổng công cô đến đây xếp chỗ từ sớm, cái tên khốn Tạ Húc Đông chẳng thèm liếc về phía lấy một cái, còn như thằng ngốc . Tức c.h.ế.t ! Vốn dĩ cô định tối nay đích xuống bếp một bàn thức ăn ngon cho , giờ cô đổi ý , cho mà ăn gió tây bắc! Hừ!
Cuối cùng Tôn Sương Vi thực sự nấu cơm mà cả nhà kéo sang nhà Bạch Du ăn chực. Bạch Du dĩ nhiên để tâm, chỉ riêng việc Tạ Húc Đông chút do dự chủ động xin nhiệm vụ, đừng là một bàn thức ăn, nhiều hơn nữa cô cũng sẵn lòng.
Bữa tối hôm đó vô cùng phong phú, móng giò kho tàu, sườn hấp khoai môn, cá nấu dưa chua, dưa chuột bóp thấu, ớt sừng nhồi thịt và một nồi canh gà hầm sâm nấu vài tiếng đồng hồ. Tạ Húc Đông ăn đến mức bụng căng tròn, xoa bụng khen sướng.
Sau khi về, Bạch lão thái dỗ dành nhóc sang phòng ngủ, dành gian riêng cho Bạch Du và Giang Lâm. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Giang Lâm tiến gần, gần đến mức Bạch Du thể cảm nhận nóng từ cơ thể , một ấm vô cùng quen thuộc.
Anh cụp mắt: Xin , để em lo lắng .
Lúc mặc quân phục dài tay dài ống, Bạch Du cứ ngỡ thương, giờ thấy những vết thương lớn nhỏ , mắt cô kìm mà đỏ lên: Báo tự tháo khớp cánh tay , giờ còn đau ?
Giang Lâm trả lời câu hỏi đó mà nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn lên làn môi cô. Môi cô mềm, vị ngọt như loại rượu vang thượng hạng khiến say đắm. Anh nụ hôn thêm sâu. Cơ thể Bạch Du run rẩy, đôi chân mềm nhũn, theo bản năng cô vòng tay ôm lấy cổ , dán chặt hơn. Một đêm quấn quýt nồng nàn.
Phía Tôn Sương Vi cũng cùng Tạ Húc Đông một cuộc vận động kịch liệt, nhưng Tạ Húc Đông đặt lưng xuống giường đầy năm giây ngủ say như c.h.ế.t. Ngủ mất . Tôn Sương Vi tức đến mức mũi bốc khói, ném cả hai thằng con Cẩu Đán và Dương Đán lên giường Tạ Húc Đông, để ba cha con họ tự sinh tự diệt.
Sáng hôm tỉnh dậy, Tạ Húc Đông thấy đang ngậm một cái chân hôi xì trong miệng, tức đến mức suýt thì c.ắ.n đứt chân con trai. Anh phát cho Cẩu Đán hai cái mông, rút cái chân khỏi miệng lồm cồm bò dậy đ.á.n.h răng rửa mặt ngay lập tức. Ai ngờ đ.á.n.h răng xong bước phòng, một bàn tay túm chặt lấy cổ áo . Anh định thần , hóa là Tôn Sương Vi đang đằng đằng sát khí.