TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 491

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:55:56
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du mím chặt môi thành một đường thẳng, bàn tay gầm bàn nắm chặt thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức: Không chuyện gì , Giang Lâm , bà nội cần lo lắng...

Bạch lão thái: Giang Lâm nếu chuyện gì, tối qua nấu cơm cháu quên cho muối? Tắm xong mặc ngược quần áo cũng , sáng sớm nay dậy luộc trứng nữa, cháu tưởng bà già lẩm cẩm đến mức ?

...

Đôi môi Bạch Du khống chế mà run rẩy, đối diện với ánh mắt quan tâm lo lắng của bà, phòng tuyến trong lòng cô sụp đổ.

Bạch lão thái thực chuẩn tâm lý, nhưng khi chính miệng Bạch Du , bà vẫn giữ một tia hy vọng cuối cùng. Chỉ là dáng vẻ của cháu gái, bà còn gì mà hiểu nữa?

Trong lòng bà dâng lên nỗi bi thương vô hạn, cháu gái đáng thương của bà, mệnh khổ cực thế ? Cô còn trẻ như , Minh Thư thì còn quá nhỏ, những ngày tháng ?

Bà nhớ những ngày ông cụ mới mất, đúng là sống bằng năm bằng tháng. Bà hiểu rõ tình cảm giữa cháu gái và Giang Lâm, , e là cũng mang theo nửa cái mạng của cô .

lúc , bà thể ngã xuống, cháu gái vẫn cần bà chống đỡ.

Bạch lão thái dậy đến bên cạnh Bạch Du, ôm chặt lấy cô, tay vỗ nhẹ lên lưng như ngày cô còn nhỏ: Khóc , thì cứ , bà ở đây .

Bạch Du nhịn nữa, ôm lấy eo bà nội, vùi mặt bụng bà như một đứa trẻ chịu uất ức tìm .

Ngay lúc hai hàng nước mắt chực trào , Tôn Sương Vi thở hổn hển xông : Thắng, thắng ! Chúng đ.á.n.h thắng !

Hai bà cháu Tôn Sương Vi cho giật , nhất là Bạch Du, nước mắt vẫn còn treo mặt. cô phản ứng nhanh, lập tức dậy lao tới nắm c.h.ặ.t t.a.y Tôn Sương Vi, giọng run rẩy vì kích động: Cậu gì? Nói đ.á.n.h thắng ? Vậy còn Giang Lâm, ...

Những lời đó cô đủ can đảm để hỏi tiếp.

Tôn Sương Vi dĩ nhiên hiểu ý cô, mặt nở nụ rạng rỡ: Còn sống! Đều còn sống! Những bắt đều còn sống cả!

Ngư dân còn sống, quân nhân còn sống, Giang Lâm còn sống, cả tên khốn Tạ Húc Đông cũng còn sống!

Thật là quá !

Trước đó cô cứ ngỡ ghét cay ghét đắng tên khốn Tạ Húc Đông , chê đủ trai, đủ dịu dàng chu đáo, còn chê hôi chân. Tóm là cô cũng thấy mắt, nhưng Tạ Húc Đông chủ động xin nhiệm vụ, còn từ biệt, lúc tin cô cảm thấy tim như ai khoét một mảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-491.html.]

Cô tức giận bắt tên khốn đó về đ.á.n.h cho một trận, cào nát mặt để xem còn dám bỏ mặc ba con cô nữa . Hôm qua cô thậm chí giận đến mức cả ngày ăn cơm, tối cũng chẳng ngủ . Cô cứ mơ thấy Tạ Húc Đông gặp chuyện, giật tỉnh dậy là trừng mắt dám ngủ tiếp vì sợ c.h.ế.t trong mơ, chẳng thế mà giờ mắt cô thâm quầng như gấu trúc, tất cả đều tại tên khốn đó hại!

Thế nhưng khi quân đội đ.á.n.h thắng và tất cả đều bình an, cô vui mừng đến bật . Điều tưởng hơn là cô phát hiện thấy nhớ cái gã hôi chân !

Bạch Du bao giờ rằng hai chữ còn sống đến thế, đến mức khiến cô rơi lệ.

Tốt quá , quá hu hu...

Sự lo lắng, sợ hãi, hoang mang từ hôm qua đến giờ, tất cả cảm xúc trong khoảnh khắc đều hóa thành những giọt nước mắt hạnh phúc.

Tôn Sương Vi lây cảm xúc cũng mừng phát , ôm lấy Bạch Du cùng nức nở. Hai cứ thế khiến nhóc và Niệm Niệm ngẩn vì sợ hãi.

Cũng may Bạch lão thái là từng trải, bà thoát khỏi cú sốc ban đầu, vui sướng gạt nước mắt nhanh chóng đưa hai đứa nhỏ ngoài, để mặc Bạch Du và Tôn Sương Vi một trận cho thỏa.

Cậu nhóc tuy ngoan ngoãn để bà cố dắt nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, rõ ràng lo cho : Bà cố ơi, ? Sao ạ?

Bạch lão thái nghĩ mãi lý do nào hợp lý, đành : Mẹ cháu thấy khỏe trong thôi.

Vốn chỉ là một cái cớ đại, ai ngờ nhóc ghi lòng tạc : Mẹ ốm ạ? Thế tiêm với uống t.h.u.ố.c !

Bạch lão thái ngẩn : Chỉ là mệt một chút thôi, đến mức tiêm t.h.u.ố.c , ngủ một giấc là khỏe thôi mà.

nhóc bướng bỉnh: Không , nhất định tiêm với uống thuốc!

Lần nhóc ốm, đưa bệnh viện tiêm, mũi tiêm châm m.ô.n.g đau ơi là đau. Lại còn t.h.u.ố.c đắng lắm, uống xong ăn một viên kẹo sữa thỏ trắng thì miệng mới hết đắng . Nghĩ đến đây, nhóc thoát khỏi tay bà cố, chạy ngược phòng khách, nhất định đòi kéo tiêm, thấy dì Tôn Sương Vi cũng đang .

Khóc bằng khỏe, bằng ốm, bằng tiêm và uống thuốc. Thế là chẳng mấy chốc Tôn Sương Vi cũng lôi kéo tiêm thuốc, khiến cả hai dở dở .

Biết Giang Lâm , Bạch Du thả lỏng. Người thả lỏng là cơn buồn ngủ ập đến ngay, cô đó xem sách ngáp liên tục.

Bạch lão thái thấy liền bảo cô lên lầu ngủ bù, con nhỏ cứ để bà trông. Bạch Du ban đầu định cố thêm chút nữa nhưng cuối cùng trụ vững, lên tầng hai ngủ một giấc.

Đến khi tỉnh gần hoàng hôn. Cô vội vàng xuống bếp giành việc nấu cơm để bà nội nghỉ ngơi. Hai hôm thợ phụ Ngũ tặng một túi củ cải trắng vẫn ăn, mang món củ cải hầm tôm nõn.

Cô gọt vỏ củ cải cắt thành miếng nhỏ, cho dầu và gừng sợi chảo, bỏ đầu tôm và vỏ tôm chiên. Sau khi chiên dầu tôm thì thêm nước sôi đun hai ba phút, vớt hết bã , cho củ cải nồi đất, đổ nước dùng tôm đun , thêm vài miếng sò điệp khô, nêm muối và chút hạt tiêu cho miệng.

Loading...