TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 490

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:54:37
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu , các tàu quét lôi cũng đến, nhanh chóng gia nhập đội hình chiến đấu. Trận chiến thể nổ bất cứ lúc nào.

Lần quân đội Nam Việt kéo đến, trong đó một tàu trục khuất phục lượng giãn nước hơn 3000 tấn, hỏa lực tàu cực mạnh, chỉ tính riêng trọng pháo 127mm tới 60 khẩu. Thấy hải quân chỉ vài tàu nhỏ vài trăm tấn, quân Nam Việt càng thêm kiêu ngạo coi ai gì, thế là chúng nóng lòng tay .

Chỉ huy địch lệnh cho tàu trục khuất phục 5 đ.â.m thẳng tàu và nổ súng. Thế nhưng lệnh ban xuống mà tàu 5 vẫn im lìm chút phản ứng. Viên sĩ quan chỉ huy Nam Việt tức điên , sai lập tức sang tàu 5 xem chuyện gì xảy .

dứt lời thì tàu 5 bắt đầu chuyển động. Quân Nam Việt reo hò phấn khích, nhưng ngay giây tiếp theo, chúng c.h.ế.t lặng khi thấy tàu 5 lao thẳng chính tàu chiến của quân , nổ s.ú.n.g điên cuồng đội hình biên đội địch.

"Cái quái gì thế ?!"

Cái thao tác chỉ khiến chỉ huy Nam Việt suýt vỡ mạch m.á.u não mà ngay cả quân cũng ngơ ngác hiểu chuyện gì.

lúc đó, một chiến sĩ đang quan sát bằng ống nhòm bỗng kêu to: "Nhìn kìa! Trên tàu trục khuất phục là Phó đoàn trưởng Giang và Phó đội trưởng Vương, còn cả các chiến sĩ khác nữa! Nhìn kìa!"

Nghe thấy thế, chấn động gấp vạn lúc nãy. Diệp Sâm, chỉ huy chiến dịch , vội vã giật lấy ống nhòm. Quả nhiên, ông thấy bóng dáng Giang Lâm và Vương phó đội xuất hiện boong tàu. Râu ông run bần bật vì xúc động: "Tốt! Tốt! Tốt lắm!"

Ông liên tiếp thốt lên ba chữ !

Thực tế bọn họ chuẩn sẵn tâm lý rằng Giang Lâm, Vương phó đội và mười mấy ngư dân bắt gặp dữ nhiều lành ít. Thậm chí nếu còn sống, một khi chiến tranh nổ , họ thể là những đầu tiên đưa vật tế thần. Vậy mà ông ngờ Giang Lâm và đồng đội những chờ c.h.ế.t mà còn chiếm cả con tàu trục khuất phục 5 lớn nhất của địch!

Thật là quá tuyệt vời!

Tất cả đều đỏ hoe mắt vì xúc động cảnh tượng . Đặc biệt là khi thấy lá quốc kỳ của từ từ kéo lên đỉnh tàu trục khuất phục, cảm giác kiêu hãnh và tự hào đạt tới đỉnh điểm.

Diệp Sâm nén cảm xúc, lập tức lệnh: "Các hạm đội lệnh, tốc xông thẳng trận địa địch!"

Tàu 5 của địch lượng giãn nước hơn 3000 tấn, tàu hộ tống nhỏ nhất cũng 650 tấn, trong khi tàu quét lôi của chỉ 570 tấn, tàu săn ngầm thậm chí chỉ 260 tấn. Chênh lệch lực lượng quá lớn, địch mạnh yếu, vốn dĩ đây là một trận đ.á.n.h cực kỳ gian nan. ngờ bước ngoặt bất ngờ , Giang Lâm và Vương phó đội mở một đường sống ngay trong lòng địch, lúc xông lên thì còn đợi đến bao giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-490.html.]

Mệnh lệnh ban , tất cả hạm đội dốc lực tiến về phía , nhanh chóng tiếp cận vùng mù hỏa lực của pháo địch để ném b.o.m oanh tạc. Mọi loại vũ khí đều sử dụng, từ l.ự.u đ.ạ.n đến s.ú.n.g tiểu liên, đ.á.n.h cho quân Nam Việt như chuột chạy qua đường, nháo nhào boong tàu mà lấy một chút sức phản kháng.

Quân Nam Việt mơ cũng ngờ chuyện xảy . Đám tàu 5 cái quái gì thế? Đầu óc để cảnh ? Bảo bọn chúng dụ hàng xong thì thôi, còn để đối phương chiếm luôn cả con tàu!

Mạch m.á.u ở thái dương chỉ huy Nam Việt giật liên hồi, suýt thì tức c.h.ế.t tại chỗ. Thấy hạm đội đ.á.n.h cho còn manh giáp, gã lập tức lệnh rút lui, vội vàng đầu bỏ chạy. Chỉ cần kéo giãn cách, chúng thể phát huy ưu thế hỏa lực. các chiến sĩ thể để chúng chạy thoát dễ dàng như . Họ càng đ.á.n.h càng hăng, đồng loạt nã pháo, đè bẹp hỏa lực địch xuống mặt biển, dùng xương m.á.u nên một trang huyền thoại trong lịch sử hải chiến!

Quân Nam Việt giờ như chim sợ cành cong, lực lượng tiếp ứng phía tin tiền tuyến t.h.ả.m bại cũng nhanh chóng rút chạy. Trận , quân những bảo vệ vẹn lãnh thổ mà tổn thất một binh một chốt nào, còn thu một tàu trục khuất phục hơn 3000 tấn, đúng là thắng lợi trọn vẹn.

Diệp Sâm cuối cùng cũng gặp Giang Lâm và Vương phó đội ở cự ly gần. Cả hai đều phờ phạc, mắt trũng sâu, râu ria lởm chởm. Những vết lằn của dây thừng hằn sâu da thịt ở chân tay vô cùng xót xa, đủ thấy hai ngày qua họ chịu đựng những gì.

Diệp Sâm nắm c.h.ặ.t t.a.y hai : "Hai đồng chí, vất vả cho !"

Giang Lâm về phía bờ, gió biển thổi tung những sợi tóc trán, đăm đăm về hướng : "Không vất vả ạ, nhưng bây giờ cháu về nhà ngay lập tức."

Anh nhớ cô . Anh mất liên lạc hai ngày đêm, Bạch Du tin . Nếu thì , ít nhất cô sẽ lo sợ, còn nếu , dám tưởng tượng cô vượt qua hai ngày thế nào. Lúc , lòng như lửa đốt, chỉ về nhà ngay.

Bạch Du ngủ dậy thấy mắt sưng húp như hạt đào. Để bà nội thấy mà lo lắng, cô vội bếp luộc hai quả trứng gà, dùng khăn bọc lăn qua lăn mí mắt, mãi lâu vết sưng mới dịu bớt.

Mắt thì thể giảm sưng, nhưng nỗi lo trong lòng thì chẳng cách nào xua . Cô còn cố giấu kín, để nhà phát hiện. Bạch Du bao giờ thấy thời gian trôi chậm chạp và khổ sở đến thế. Cứ mỗi phút trôi qua, lòng cô chìm xuống một chút.

Vẫn tin gì của Giang Lâm. Cô ép nghĩ đến kết quả nhất, nhưng càng ép thì đầu óc càng tự chủ mà vẽ đủ thứ chuyện, cô thấy sắp phát điên đến nơi . Cô cố bàn sách nhưng cuốn sách mở mặt cả buổi mà vẫn lật nổi một trang.

Cô cứ ngỡ che giấu giỏi, nhưng biểu hiện đều lọt qua mắt bà nội Bạch. Bà nội đuổi hai đứa nhỏ sân chơi xuống chiếc ghế đối diện cô, thẳng mắt cô hỏi: "Cháu định khi nào mới chịu thật với bà?"

Đối diện với ánh mắt sắc sảo của bà nội, Bạch Du hoảng: "Bà nội, bà gì thế? Cháu hiểu."

Bà nội Bạch dễ dàng bỏ qua như : "Cháu thật , ... Giang Lâm gặp chuyện ?"

Loading...