Tình hình của Ngũ Hiểu Đường khá hơn một chút, thậm chí còn nhận Bạch Du, còn hỏi cô Niệm Niệm cùng qua chơi. Gia đình bác Ngũ vô cùng cảm kích giúp chuyển nhà, giữ dùng cơm nhưng ai cũng cảnh nhà bác nên đều khéo léo từ chối, xong việc là lượt về.
Cứ thế trôi qua hai ngày, tiền vay giải ngân, nhà kho dùng nơi việc cũng dọn dẹp xong, vạn sự hanh thông, chỉ chờ dụng cụ mài về tới là thể khai công. Thế nhưng Giang Lâm vẫn bặt vô tín thư.
Hôm nay Bạch Du từ nhà bác Ngũ về, từ đằng xa thấy Mao Minh. Anh vẫn giống hệt , hễ thấy cô là đầu chạy biến. Bạch Du chẳng chẳng rằng đuổi theo, cuối cùng cũng chặn Mao Minh ở cuối một con ngõ nhỏ.
Mao Minh chạy đến thở , thực sự ngờ Bạch Du chạy khỏe thế, suýt thì đứt mà c.h.ế.t. Bạch Du chặn đầu ngõ Mao Minh, còn thì cứ dán mắt xuống đất, từ đầu đến cuối dám đối diện với cô. Nếu đến lúc mà cô còn nhận điều gì bất thường thì đúng là quá chậm chạp .
"Đồng chí Mao, xin hãy cho , ... Giang Lâm xảy chuyện gì ?"
Bạch Du siết chặt dây quai túi chéo, các khớp ngón tay đều trắng bệch . Mao Minh gục đầu xuống, cằm gần như chạm ngực: "Không... chuyện gì ."
Bạch Du chằm chằm : "Nếu chuyện gì, tại dám ? Tại thấy là đầu chạy?"
Mao Minh: "..."
Anh chính vì đối mặt với Bạch Du thế nào nên mới bỏ chạy, chỉ là ngờ cô nhạy cảm đến thế, thế chạy cho xong.
Không khí im lặng đến đáng sợ. Mao Minh càng im lặng, lòng Bạch Du càng như rơi xuống vực thẳm. Giang Lâm chắc chắn gặp chuyện . Ý nghĩ đó ùa tâm trí khiến mạch m.á.u ở thái dương cô giật liên hồi, lồng n.g.ự.c đau nhói, hệt như buổi trưa hôm đó, cơn đau ập đến vô cớ khiến cô suýt vững.
"Anh cũng , ép . Bây giờ tìm Chính ủy Tôn ngay!"
Nghe thấy thế, Mao Minh giật , lập tức ngẩng đầu lên: "Đừng , cô cũng gặp Chính ủy !"
Bạch Du cau mày: "Tại ? Tại mà cũng gặp ? Nói chứ!"
Tiếng quát bất ngờ của Bạch Du Mao Minh giật . Anh cứ ngỡ Bạch Du là dịu dàng yếu đuối, ngờ lúc nổi giận đáng sợ thế . chuyện đến nước , cũng , lỡ Bạch Du xông thẳng văn phòng Chính ủy thì còn tệ hơn.
"Phó đoàn trưởng Giang... mất tích ..." Mao Minh ngập ngừng sự thật.
Bạch Du: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-488.html.]
Rõ ràng trời gió, nhưng Bạch Du thấy bộ xương cốt như gió thổi đau nhức nhối. Cô đưa tay bám bức tường bên cạnh, móng tay bấu chặt tường đá.
Giang Lâm mất tích ! Sống c.h.ế.t rõ! Tăm tích ! Sao thể như ? Sao thành thế ?
Cô chợt nhớ đến giấc mơ đêm đó, lòng lập tức chùng xuống tận đáy. Một luồng khí lạnh như dòng điện chạy dọc khắp cơ thể khiến cô kìm mà run rẩy bần bật.
"Đồng chí... đồng chí Bạch, cô thế? Cô ? Để đưa cô bệnh viện nhé?"
Mao Minh một nữa bộ dạng của Bạch Du dọa sợ. Sắc mặt cô quá tệ, m.á.u mặt dường như rút cạn trong tích tắc, ánh mắt trống rỗng, cảm giác như giây tiếp theo cô sẽ đổ gục xuống ngay.
Bạch Du mím môi thật chặt, một lời. Mao Minh sắp đến nơi: "Đồng chí Bạch cô đừng nghĩ quẩn, Phó đoàn trưởng Giang là quý nhân phù trợ, chắc chắn sẽ . Bây giờ chuyện vẫn kết luận cuối cùng, nếu cô cứ tự dọa đến đổ bệnh, lúc Phó đoàn trưởng về ăn thế nào với ?"
Nói xong, chính kìm mà bật . Mao Minh thực chất cũng chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi, trải đời nhiều. Những chuyện xảy mấy ngày qua đẩy đến giới hạn sụp đổ. Giờ thấy Bạch Du vì lời của mà nông nỗi , thấy nếu cô mệnh hệ gì thì chẳng còn mặt mũi nào Giang Lâm, cũng chẳng đối diện với Chính ủy Tôn .
Tiếng của Mao Minh kéo Bạch Du thoát khỏi vực thẳm tuyệt vọng. Mãi lâu cô mới tìm giọng của : " , cảm ơn , đồng chí Mao."
Bạch Du về nhà bằng cách nào. Rõ ràng đang là những ngày hè oi bức nhất nhưng cô vã mồ hôi lạnh khắp , lạnh đến mức hai hàm răng va lập cập.
Cô từng nghĩ đến việc tìm Chính ủy Tôn xem hỏi thêm tin tức gì về Giang Lâm , nhưng chút lý trí sót bảo cô rằng lúc thể phiền ông . Trong tình hình nguy cấp , đừng là Chính ủy thời gian tiếp cô, mà cho dù thì chuyện liên quan đến bí mật quân sự, ông chắc chắn cũng thể tiết lộ thêm. Hơn nữa, cứu Giang Lâm thì chỉ thể dựa hải quân, dựa quốc gia.
Vì cô thể . Việc cô thể lúc là im lặng chờ đợi, tin tưởng đất nước, tin tưởng quân đội, tin tưởng rằng họ nhất định sẽ đưa Giang Lâm trở về. cô thể bình tâm . Tim cô như hàng ngàn con kiến đang c.ắ.n xé, đau đến nghẹt thở.
Rồi cô nghĩ đến Tạ Húc Đông. Đêm đó cô tìm , lúc cô dọa cho giật . Giờ nghĩ , hẳn là lúc đó tin Giang Lâm gặp chuyện. Nghĩ đến đây, cô chuyển hướng bước chân về phía nhà họ Tạ.
đến nơi, từ xa thấy tiếng của Tôn Thược Dược. Tim cô thắt một nữa, chẳng lẽ ngay cả Tạ Húc Đông cũng xảy chuyện ? Bạch Du ngẩn đó hồi lâu, nhúc nhích. Cô nên là lưng bỏ .
Thế nhưng giây tiếp theo, Tôn Thược Dược từ trong nhà bước . Mắt cô đến đỏ hoe, mí mắt sưng mọng như hạt đào. Thấy Bạch Du, cô cũng sững , nhưng sắc mặt Bạch Du, cô nhanh chóng hiểu vấn đề. Hai hồi lâu, ai câu nào.
Cuối cùng, Tôn Thược Dược nhịn mà lên tiếng : "Cậu... hết đúng ?"
Bạch Du gật đầu, mắt xoáy cô , gặng hỏi từng chữ một: "Cậu từ bao giờ? Tại cho ?"