Cô lấy từ trong tủ một nắm ngọc trúc, một nắm hạt sen khô, một nắm bách hợp, thêm hai ba nắm hoa bá vương cho nước sạch ngâm hai mươi phút. Tiếp đó, cô bắt nồi nước lên bếp, cho xương ống lợn rửa sạch cùng vài lát gừng chần qua. Sau khi hớt hết bọt, cô vớt xương cho nồi đất, đổ hoa bá vương cùng các loại đồ khô hầm nhỏ lửa.
Đợi cháo nội tạng nấu xong, Bạch Du húp liền hai bát. Cháo nội tạng tươi ngon, mềm mượt, hề chút mùi tanh nào, càng ăn càng thấy miệng.
Ăn xong bữa sáng, cô buộc mấy chiếc thùng gỗ lên xe đạp, chuẩn bưu điện gửi hàng. Đang định dắt xe cửa thì nhóc tỳ ôm chặt lấy đùi cô đòi theo.
Bà nội Bạch liền vội vàng dỗ dành: "Ớt hổ bì ngoài vườn chín hết , hôm qua cháu chẳng bảo là giúp bà hái ớt ?"
Cậu nhóc vẻ phân vân lắm, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít , nhưng cuối cùng vẫn chọn ở giúp bà nội hái ớt. Vì từng dạy rằng, lời thì bằng , nếu sẽ rụng hết răng. Cậu sún răng , bà nội của thằng Đậu Đậu cũng rụng hết răng, đến kẹo cũng chẳng ăn nổi.
Nếu Bạch Du mà ý nghĩ của nhóc chắc sẽ nhịn mà bật mất. Trong tiếng Quảng, "mất răng" ( răng) còn nghĩa là giữ chữ tín, ngờ nhóc hiểu theo nghĩa đen là lời giữ lấy lời thì sẽ rụng răng thật.
Đến bưu điện, cô giao những thùng hàng cần gửi cho nhân viên. Phí gửi bốn thùng hàng hết tổng cộng một tệ hai hào ba xu. So với phí bưu điện đời , giá cước thời đúng là rẻ thật sự.
Trên đường về, cô tạt qua báo với bác Ngũ một tiếng rằng Âu Dương Văn Khiên đồng ý tìm nhà cho họ ở công xã, chắc là trong một hai ngày tới sẽ tin, bảo họ cứ đóng gói đồ đạc , lúc đó cô sẽ qua phụ một tay. Vợ chồng bác Ngũ và dì Triệu vô cùng xúc động, còn lấy thêm ít củ cải trắng cho Bạch Du mang về.
Rời nhà bác Ngũ, Bạch Du định về thẳng nhà nhưng giữa đường bắt gặp Mao Minh. Hồi cô lặn lội từ kinh thành tới đây tìm Giang Lâm, ngoài Giang Lâm thì Mao Minh là đầu tiên cô quen đảo, cũng chính là lo cơm nước cho cô. Tuy ít tiếp xúc nhưng cũng coi như là quen.
Bạch Du đang định mở lời chào thì ngờ Mao Minh thấy cô như thấy ma, sợ đến mức suýt nhảy dựng lên. Vẻ mặt vô cùng hoảng hốt, đó chẳng chẳng rằng, lập tức đầu chạy biến.
"???" Bạch Du đầy dấu hỏi chấm trong đầu, chẳng hiểu Mao Minh nữa. Tại thấy cô đầu chạy mất dép thế ? Lẽ nào trông cô đáng sợ đến thế ? vì Mao Minh chạy xa nên Bạch Du nghĩ một lát cũng đuổi theo hỏi cho lẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-487.html.]
Về đến nhà, nồi canh xương hoa bá vương đang sôi sùng sục nắp vung. Bạch Du cầm muôi nếm thử, nước canh thanh mát, vị ngọt hậu tự nhiên, chẳng cần nêm nếm nhiều gia vị cũng đủ khiến mê mẩn. Cô cho thêm một chút muối, dùng một tấm vải dày lót tay, bưng cả nồi canh bàn ăn bên cạnh. Cô múc cho bà nội, nhóc và Niệm Niệm mỗi một bát, đợi nguội bớt mới gọi uống.
Cậu nhóc đợi nữa, cầm mấy quả ớt hổ bì khoe thành quả lao động với : "Mẹ xem, là con hái đấy ạ."
Bạch Du xoa xoa khuôn mặt nhỏ của con, tiếc lời khen ngợi: "Bé con giỏi quá!"
Nói xong, thấy Niệm Niệm cũng đang đầy mong chờ, cô liền vội vàng khen cả Niệm Niệm một tràng. Hai đứa nhỏ khen đến đỏ cả mặt, trông đáng yêu cực kỳ. Ớt hổ bì phát triển , quả nào quả nấy to tròn, xanh mướt, là thấy thèm. Bạch Du quyết định tối nay sẽ món ớt hổ bì nhồi thịt.
Hiếm khi ngoài, ngoài việc ở bên gia đình, Bạch Du cầm sách vở ôn tập. Sự nghiệp quan trọng nhưng học hành cũng quan trọng kém, cô vì mải mê công việc mà bỏ bê chuyện học hành.
Âu Dương Văn Khiên tuy là một lãnh đạo quá quyết đoán, nhưng hễ hứa chuyện gì ông đều cố gắng cho . Chỉ trong vòng một ngày, ông tìm nhà cho gia đình bác Ngũ và dì Triệu.
Căn nhà đó là của một xã viên họ Thành trong công xã. Gia đình bình thường chỉ một bà cụ ở nhà, con trai duy nhất lính. Gần đây con trai bà lập công thăng lên đại đội trưởng, sắp cưới vợ sinh con đơn vị nên đón già lên đó hưởng phúc. Vì ở quê còn ai, con trai bận rộn, chắc ít dịp về, nhưng bà cụ Thành thấy ngôi nhà là gốc rễ, vạn nhất về vẫn chỗ chui chui nên bán, chỉ chịu cho thuê.
Nhà họ Thành là kiểu nhà gạch ngói hiếm hoi trong công xã, bốn phòng kèm theo một cái sân lớn. Không ít trong công xã tăm tia căn nhà , từ khi nhà họ Thành đ.á.n.h tiếng cho thuê, nhiều đến đăng ký nhưng chẳng ai thành công. Nhà trống trong công xã nhiều, Âu Dương Văn Khiên hỏi hết các đội sản xuất nhưng ai cho thuê, cuối cùng ông nghĩ đến bà cụ Thành, đành đ.á.n.h liều đến hỏi thử xem .
Chẳng ngờ bà cụ Thành thuê là gia đình bác Ngũ thì đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn lấy giá thuê rẻ. Lúc đầu Âu Dương Văn Khiên cũng thấy lạ, nhưng nhanh chóng hiểu . Bà cụ Thành hồi trẻ một cô con gái, nhưng cô gái đó lấy chồng bao lâu thì chồng đ.á.n.h c.h.ế.t. Dù gã đàn ông đó xử b.ắ.n nhưng con gái bà cũng sống . Mỗi bận trong công xã đám hiếu hỉ là bà cụ một trận. Lần bà cụ đồng ý cho nhà bác Ngũ thuê, lẽ cũng vì cùng cảnh ngộ mà thương .
Dì Triệu chuyện đích mang quà đến thăm bà cụ Thành. Hai phụ nữ khốn khổ nắm c.h.ặ.t t.a.y , trong phòng trò chuyện lâu. Sau khi bà cụ Thành chuyển , bên phía bác Ngũ bắt đầu dọn nhà. Ngoài Âu Dương Văn Khiên và Hạ Hải Sinh còn Mã Tế Nam cùng cháu họ xa của dì Triệu đều qua giúp. Đông nên chỉ mất đầy nửa ngày dọn dẹp xong xuôi thứ.
Bạch Du cũng sang phụ giúp. Cô qua căn nhà mới thuê của bác Ngũ, nhà còn mới bảy tám phần, sân vườn rộng rãi, trồng ít rau hoa chắc chắn sẽ . Môi trường như cũng sẽ phù hợp hơn cho việc chữa bệnh của Ngũ Hiểu Đường.