TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 485

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:48:37
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công việc ở quân đội vốn bận rộn, thường xuyên nhiệm vụ, nên nếu thể tan đúng giờ, Giang Lâm sẽ về nhà ngay để dùng bữa tối cùng cả nhà. Sau bữa ăn, thường đảm nhận việc dọn dẹp nhà cửa. Nếu đến giờ về, Bạch Du sẽ để riêng một phần cơm canh, đợi khi nào về thì hâm nóng .

hôm nay chút khác lạ.

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, hàng xóm xung quanh dần tắt đèn ngủ, Giang Lâm vẫn thấy tăm . Chuyện rõ ràng bình thường. Thường ngày nếu công tác đột xuất hoặc trực đêm ở đơn vị, đều sẽ về nhà báo một tiếng, hoặc nếu về thì cũng nhờ khác đến nhắn cho cô. Thế mà tối nay cô đợi mãi, đợi mãi vẫn ai tới cả.

"Mẹ ơi, bố , bố vẫn về ạ?"

Cậu nhóc trong lòng cô, buồn ngủ đến mức mắt mở lên, nhưng vì cả ngày gặp bố nên cứ cố nhịn để chờ.

Bạch Du xua mấy con muỗi đang vo ve bên cạnh, bế thốc con lên: "Bố việc bận , lát nữa bố mới về. Con cứ ngủ , lát nữa bố về sẽ gọi con dậy nhé?"

Cậu nhóc dặn dò: "Thế nhất định gọi con đấy nhé, con còn đưa kẹo sữa Thỏ Trắng cho bố ăn nữa."

Lúc nãy miệng thì bảo để dành kẹo cho bố, nhưng trong lòng nhóc vẫn thương bố lắm. Cuối cùng vẫn nhịn thèm, giấu viên kẹo sữa cuối cùng túi áo để đợi bố về.

"Được , nhất định sẽ gọi con."

Lời còn dứt, nhóc chìm giấc ngủ.

Bạch Du bế con sang phòng bà nội, đó cầm đèn pin : "Bà nội, con sang nhà Tạ Húc Đông hỏi xem , con về ngay ạ."

Bà nội Bạch dặn: "Thế con cẩn thận đấy."

Bạch Du ừ một tiếng, bật đèn pin bước khỏi nhà.

Chưa đến cổng nhà họ Tạ, Bạch Du suýt chút nữa đ.â.m sầm Tạ Húc Đông đang vội vã từ ngõ khác chạy về. Tóc tai rối bù, thấy Bạch Du thì giật nảy , lùi hai bước: "Bạch... Bạch Du, em ở đây?"

Bạch Du ngờ phản ứng mạnh thế: "Em qua hỏi tình hình của Giang Lâm, vẫn về nhà, nhiệm vụ ?"

Trên mặt Tạ Húc Đông thoáng qua vẻ hoảng loạn, nhưng đêm tối trở thành lớp ngụy trang nhất. Anh đưa tay vò mái tóc vốn rối tung lên: " đúng, Giang Lâm nhiệm vụ . Cậu nhờ báo với em, nhưng bận quá nên quên khuấy mất, thật ngại quá."

Nghe , Bạch Du thở phào nhẹ nhõm: "Hóa nhiệm vụ, thế bao giờ về ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-485.html.]

Tạ Húc Đông l.i.ế.m đôi môi khô nẻ: "Cái rõ, em đấy, quy định mà, cũng tiện ."

Bạch Du tỏ ý hiểu: "Thế gì nữa, em về đây ạ." Nói xong cô định .

Ngay lập tức, Tạ Húc Đông đuổi theo, khăng khăng đòi đưa cô về tận nhà.

Đưa Bạch Du về xong, Tạ Húc Đông mới nhà . Vừa cửa, Tôn Thược Dược túm chặt lấy tay: "Anh dối Bạch Du đúng ?"

Tạ Húc Đông cúi xuống vợ: "Em thế là ý gì? Em chuyện gì ?"

Tôn Thược Dược đảo mắt liên hồi, cuối cùng chịu nổi ánh mắt sắc lẹm của chồng, đành chột thú nhận: "Em cố ý lén , em vô tình thấy ở nhà bác cả thôi. Có Giang Lâm ... c.h.ế.t ?"

Nói câu , lòng cô cũng rối như tơ vò. Vạn nhất Giang Lâm c.h.ế.t thật thì , Bạch Du chẳng sẽ thành góa phụ ? Bé Minh Thư còn nhỏ thế mất bố, thật sự quá tội nghiệp.

Nghe đến chữ "c.h.ế.t", lồng n.g.ự.c Tạ Húc Đông như búa tạ nện mạnh , đau đến nghẹt thở. Anh vợ cảnh cáo: "Chuyện em đừng rêu rao khắp nơi, đặc biệt là để Bạch Du thấy, nếu thì..."

Chưa đợi hết, Tôn Thược Dược vội vàng ngắt lời: "Em , em sẽ , càng với Bạch Du. Nếu lúc nãy em xông , đợi đến bây giờ mới hỏi . phía Giang Lâm..."

Tạ Húc Đông nhắm mắt , giọng khàn đặc: "Giang Lâm chắc chắn sẽ !"

Tôn Thược Dược thấy như cũng dám chọc nữa. Chuyện của Cát Đại Xuyên đó đủ đau lòng , nếu Giang Lâm xảy chuyện nữa... cô thực sự dám nghĩ đến hậu quả.

Bạch Du về nhà kể chuyện Giang Lâm nhiệm vụ với bà nội, đó tắm bế con lên lầu ngủ. Chẳng ngủ bao lâu, bên ngoài một tiếng sấm nổ vang, Bạch Du giật tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng. Cô thẫn thờ một lúc lâu, cho đến khi nhóc bên cạnh cựa , cô mới sực tỉnh. Cô ôm con lòng vỗ về nhẹ nhàng, đợi đến khi con ngủ say , cô mới thời gian nhớ cơn ác mộng .

Cô mơ thấy Giang Lâm gặp chuyện. Cô thấy nhốt trong một gian đen kịt, ngột ngạt, tay chân trói chặt thể cử động. đợi cô kịp tới cứu thì tiếng sấm cô tỉnh giấc.

Một luồng gió lạnh lùa qua cửa sổ, Bạch Du rùng một cái, lúc mới phát hiện vã mồ hôi lạnh khắp . Cô dậy đóng cửa sổ, lấy khăn lau sạch mồ hôi. Làm xong việc, cô mới dần bình tĩnh .

Giang Lâm sẽ , đó chỉ là một giấc mơ thôi, tự dọa . Sau khi tự trấn an lâu, Bạch Du mới xuống , nhưng mãi ngủ . Thường ngày Giang Lâm ở nhà, mỗi cô gặp ác mộng, đều ôm chặt cô lòng vỗ về. Giờ , cô mới nhận từ bao giờ lệ thuộc đến thế. Cô thực sự nhớ .

Lúc , Giang Lâm đột ngột mở mắt.

Chương 126: Ớt hổ bì nhồi thịt

Giang Lâm mở mắt, một cơn đau xé tâm can truyền đến từ phía gáy, đau đến mức cảm thấy buồn nôn. Rất nhanh đó nhận tình hình , chân tay đều trói chặt, hai tay quặt lưng. Sợi dây trói dày và dai, cố gắng vùng vẫy mấy cái nhưng sợi dây vẫn im lìm chút lay động.

Loading...