TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 483

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:46:24
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du gật đầu, xác nhận tên của chị: Chị tên là Khương Tuệ Quân đúng ?

Người phụ nữ ngẩn một lúc mới gật đầu: , lâu lắm ai gọi như thế, suýt chút nữa quên mất tên .

Bình thường gọi chị là vợ Cao cả, vợ gã Cao, hoặc là thằng Cẩu Đản. Từ khi lấy chồng, chị dường như đ.á.n.h mất luôn cả cái tên của chính . Thế nên khi Bạch Du gọi tên, chị mới sững sờ mất một lúc mới phản ứng kịp. chẳng hiểu , khi cái tên thốt , chị cảm thấy dường như điều gì đó khác . Khác ở chỗ nào thì chị , tóm còn như nữa.

Bạch Du gật đầu: Rất , từ mùng 1 tháng , tám giờ sáng chị hãy đến đây học nghề đúng giờ. Nếu , chị sẽ cơ hội trở thành tổ trưởng.

Từ giờ đến mùng 1 tháng còn bốn ngày nữa. Hiện tại tiền vay giải ngân, mặt bằng và dụng cụ mài cũng chuẩn xong, nên đành tranh thủ mấy ngày tới chuẩn đầy đủ thứ mới để .

Khương Tuệ Quân ngẩn thêm nữa, hai má đỏ bừng vì xúc động, chị liên tục gật đầu: Được, , nhất định sẽ đến đúng giờ, sẽ việc thật !

Những khác thấy , kẻ thì ngưỡng mộ, tỏ vẻ coi thường hoặc chẳng mấy bận tâm. Dù thì bây giờ cũng thấy tiền , nên họ cũng chẳng thiết tha gì cái chức tổ trưởng .

Sau đó Bạch Du hỏi thêm mấy nữa, cũng giống như Khương Tuệ Quân, những đều ít nhiều kinh nghiệm đồ thủ công, thuộc diện khéo tay. Bạch Du gạch hai đường đậm tên của họ để chuẩn đào tạo trọng điểm. Nếu nhóm học , họ sẽ trở thành nòng cốt đầu tiên để giúp vợ chồng bác Ngũ đào tạo những khác, giúp hai ông bà bớt vất vả.

Lâm Bảo Châu thấy Bạch Du khen ngợi nhiều như thì khỏi ưỡn ngực, vẻ mặt đầy mong chờ Bạch Du. Bạch Du lướt qua mặt cô mà hỏi câu nào, cũng chẳng tỏ vẻ chú ý đặc biệt, khiến cô khỏi thất vọng tràn trề. Cả cô như quả cà tím sương muối, héo rũ hẳn , đầu cũng cúi thấp xuống.

Bạch Du dĩ nhiên nhận sự đổi cảm xúc của Lâm Bảo Châu. Bông hoa mà Bảo Châu mài chỉ ở mức trung bình, quá nổi bật nhưng cũng tệ nhất. Tuy nhiên, cô để ý thấy mặt đất nơi Bảo Châu , cô dùng cành cây vẽ mấy bông hoa với hình dáng khác . Có bông còn đang chúm chím nụ, bông nở rộ rạng rỡ. Dù chỉ là vài nét vẽ nguệch ngoạc cát nhưng vô cùng sống động.

Kiếp cô từng xem tivi thấy vẽ tranh cát mà vô cùng kinh ngạc. Cô thấy Lâm Bảo Châu thiên phú về hội họa, nên định khi cơ hội sẽ dẫn dắt cô theo hướng thiết kế.

Trận mưa kéo dài lâu, đầy nửa tiếng tạnh. Mây đen tan , mặt trời nở nụ , những vũng nước đất phản chiếu bầu trời xanh ngắt như gột rửa.

"Nhìn kìa, cầu vồng!" Ai đó reo lên.

Mọi ùa xem. Trên nền trời xanh biếc treo một dải cầu vồng bảy sắc như một dải lụa mềm mại, thực sự . Bạch Du cũng bước theo, cô chẳng nhớ nổi bao lâu mới thấy cầu vồng.

Chủ nhiệm Vương : Đây đúng là điềm lành, nghĩa là xưởng vỏ sò của chúng chắc chắn sẽ phất lên rực rỡ như cầu vồng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-483.html.]

Dù chẳng hiểu cầu vồng thì liên quan gì đến chuyện ăn rực rỡ, nhưng rõ ràng lời đó cổ vũ nhiều. Họ cùng lên cầu vồng, mơ tưởng về một tương lai tươi .

Mưa tạnh, Bạch Du bảo về nhà, đợi đến mùng 1 hãy . Còn việc thu gom vỏ sò, một là hiện tại cần dùng nhiều đến thế, hai là tiền vay về nên công xã tiền trả cho bà con, vì thế Bạch Du và Âu Dương Văn Khiên tạm thời nhắc tới chuyện .

Sau khi hết, Bạch Du bàn bạc với Âu Dương Văn Khiên rằng mấy ngày tới cô thể sang đây, việc gì cô sẽ bảo Mã Tế Nam qua xử lý. Mã Tế Nam tuy chút căng thẳng nhưng vẫn lấy hết can đảm nhận lời.

Về đến làng, Mã Tế Nam phát hiện ánh mắt dân làng khác . Dù cô dặn nhà đừng kể chuyện ở công xã Phi Ngư, nhưng việc cô đột ngột bỏ nghề biển và bán cá khiến khỏi tò mò. Họ kéo đến hỏi cô là Mã Tú Lan.

Mã Tú Lan mà đấu mấy bà hàng xóm, đầy hai hiệp khai chuyện "Phùng Chiêu Đệ" ở công xã. may mà bà vẫn nhớ lời Bạch Du dặn nên nhắc gì đến chuyện mở xưởng. Thế nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến cả làng chấn động. "Phùng Chiêu Đệ" tìm việc mới, còn là công xã nữa. Tiếc là Mã Tú Lan hỏi gì cũng bảo , nên đành đợi cô về để hỏi cho nhẽ.

Thấy cô về, lập tức vây quanh, xôn xao hỏi han:

Chiêu Đệ , cháu việc công xã thật ? Làm việc gì thế? Sao cháu tìm việc ?

Con bé lớn nhà bác cũng việc, cháu xem đưa nó cùng ?

Thằng Diệu Tổ nhà cũng thế...

Mã Tế Nam mặt , những sự coi thường lộ liễu đây biến mất, đó là sự nịnh bợ và ngưỡng mộ. Cảnh tượng là điều cô từng dám mơ tới. Cô cảm thấy sống mũi cay, hít một thật sâu : Mọi bình tĩnh , câu hỏi của thể trả lời, nhưng chuyện xin việc thì xin đừng khó . cũng chỉ là chạy vặt thôi, hiện tại đến một xu tiền lương cũng chẳng .

Cái gì? Một xu tiền lương cũng ?

Việc tiền cháu đ.â.m đầu ? Chẳng lẽ biển nhiều quá nên đầu óc nước ?

đấy, cứ tưởng công to việc lớn gì, hóa chẳng đồng nào. Giải tán thôi .

Thế là đám đông tản quá nửa. Những khi xác nhận chắc chắn "Phùng Chiêu Đệ" dối cũng lượt bỏ . Sự nịnh bợ lập tức biến thành khinh miệt, thậm chí là mỉa mai. Họ thấy cô đúng là đồ ngốc, biển tuy cực khổ và nguy hiểm nhưng ít còn nuôi nổi cả nhà, giờ chạy công, hâm thì là gì?

Mã Tế Nam theo bóng lưng họ, trong lòng thầm nhủ: "Cứ đợi đấy, sẽ Mã Tế Nam là ai."

Loading...