Sau khi giới thiệu ngắn gọn, Âu Dương Văn Khiên thẳng chủ đề chính: Lần gọi đến đây là một việc quan trọng thông báo, công xã chúng quyết định mở xưởng điêu khắc vỏ sò!
Lời thốt , hiện trường im lặng mất vài giây. nhanh đó thắc mắc: Bí thư Âu Dương, điêu khắc vỏ sò là cái gì ?
Âu Dương Văn Khiên dường như chuẩn từ , ông bảo Hạ Hải Sinh lấy từ trong văn phòng một tác phẩm: Đây chính là điêu khắc vỏ sò, một loại đồ thủ công mỹ nghệ dùng vỏ sò nguyên liệu. Công xã Phi Ngư chúng gần biển, vỏ sò là tài nguyên thiên nhiên, nhặt về tốn một xu, đây là ưu thế lớn nhất của chúng . Dự án do đồng chí Bạch Du đề xuất, phía cô hai vị sư phụ tay nghề cao thể dạy . Hôm qua nhận giấy phép thành lập xưởng, nghĩa là chúng thể bắt đầu xây dựng bất cứ lúc nào!
Âu Dương Văn Khiên tâm huyết, nhưng những mặt đầy vẻ ái ngại, chẳng thấy ai vui vẻ nổi.
Người lên tiếng đầu tiên là đội trưởng Hà: Bí thư Âu Dương, tạt gáo nước lạnh ông , nhưng thứ trong tay ông thì đấy, mà đến mấy thì cũng chỉ là đồ từ vỏ ốc vỏ sò thôi. Cái ăn cũng chẳng dùng , chẳng tác dụng gì cả, mấy thứ thì ai thèm mua?
Đến lúc đó chẳng lỗ vốn ! Lời ông trắng , nhưng sự bất mãn hiện rõ mồn một mặt.
Không ông coi thường Bí thư Âu Dương, mà thực sự là ông chẳng điểm nào khiến nể trọng . Ngồi ở vị trí năm năm , lấy một thành tựu gì thì thôi , còn dẫn dắt càng sống càng nghèo!
Nhìn các công xã khác xem, nơi trồng cây ăn quả thì mở xưởng đồ hộp, nơi giỏi đ.á.n.h bắt thì mở xưởng hải sản, xưởng , đủ các loại mô hình, ngày sống sung túc khiến ai cũng phát thèm! Nhìn công xã Phi Ngư, nuôi cá thì cá c.h.ế.t sạch, nuôi trai lấy ngọc thì chẳng thấy ngọc , trồng cây thì trái. Mấy năm nay gì hỏng nấy, lỗ bao nhiêu tiền, ông còn mặt mũi nào đòi mở xưởng nữa?
Vả mấy dự án dù thất bại nhưng còn lý, giờ thì càng lúc càng nực , đòi mở xưởng vỏ sò. Là đầu óc ông vấn đề, là coi đều là kẻ ngốc như ông ? Thứ tặng ông cũng chẳng lấy, gì đến chuyện bỏ tiền mua!
Những khác tuy kích động như đội trưởng Hà nhưng rõ ràng cũng chẳng mấy lạc quan. Âu Dương Văn Khiên đành đem những lý lẽ mà Bạch Du dùng để thuyết phục với , nhưng hiệu quả mấy khả quan.
Đội trưởng Hà lên tiếng: Bí thư Âu Dương, hỏi một chút, ông bảo huyện phê duyệt cho chúng lập xưởng, tiền vốn ?
Theo ông , hai năm qua Âu Dương Văn Khiên nộp ít dự án nhưng đều bác bỏ, hoặc đồng ý thì cũng chẳng cấp vốn hỗ trợ. Đó là lý do tại đến giờ công xã vẫn chẳng ngành nghề gì. Ông tò mò, cái thứ rác rưởi huyện đột nhiên đồng ý cấp kinh phí?
Âu Dương Văn Khiên thì mặt lộ vẻ lúng túng: Tuy cấp phê duyệt cho chúng lập xưởng, nhưng sẽ cấp bất kỳ khoản hỗ trợ kinh phí nào cả...
Lời còn dứt đội trưởng Hà gắt gỏng ngắt ngang: Cái gì? Không vốn thì lấy gì mà mở xưởng? Đừng bảo là định bắt các đội sản xuất chúng bỏ tiền nhé?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-475.html.]
Ông ! Hai vị đội trưởng còn cũng cau mày theo.
Âu Dương Văn Khiên vội xua tay: Dĩ nhiên bắt các đội sản xuất bỏ tiền. dự định lấy danh nghĩa công xã để vay ngân hàng tám trăm tệ...
Ông ngắt lời nữa, vẫn là đội trưởng Hà: Tám trăm tệ! Bí thư Âu Dương, một khoản tiền khổng lồ như thế mà ông vay là vay , ông nghĩ đến cảm nhận của xã viên ? Nếu thất bại thì công xã lấy gì mà đền?
Âu Dương Văn Khiên: Đội trưởng Hà ông đừng nóng nảy, hết . Đây là bản kế hoạch do đồng chí Bạch , trong rõ ràng, ông xem .
Đội trưởng Hà cầm bản kế hoạch lên xem, đôi mày nhíu chặt suốt từ đầu đến cuối chẳng giãn chút nào.
Bạch Du mở lời giải thích khuyên nhủ gì. cô cũng vấn đề, một trong những lý do khiến công xã phát triển chính là sự thiếu đồng lòng, mà kẻ gây rối lớn nhất ở đây chính là đội trưởng Hà của thôn nhà họ Hà. Nếu xưởng điêu khắc vỏ sò hoạt động thuận lợi, một là đuổi , hai là thuyết phục ông , khiến ông dám gây sóng gió nữa.
Ngay khi Bạch Du đang tính toán cách đối phó với đội trưởng Hà thì ông trả bản kế hoạch cho Âu Dương Văn Khiên và : Bí thư Âu Dương, xem xong . Ý kiến của vẫn như cũ, thể lập xưởng , dự án khả thi, chắc chắn sẽ lỗ!
Chưa lỗ đủ ? Vớ vị bí thư thế , đội sản xuất của họ đúng là đen đủi tám đời!
Âu Dương Văn Khiên hít sâu một , ông : Đội trưởng Hà, chuyện quyết định , xưởng điêu khắc vỏ sò nhất định mở!
Bình thường Âu Dương Văn Khiên dễ tính, chẳng bao giờ lên mặt quan liêu, cũng chính vì ông thành tích gì nên đội trưởng Hà mới tâm lý coi thường ông. lúc , đối diện với ánh mắt kiên định và vẻ mặt nghiêm nghị của ông, lời phản đối của đội trưởng Hà bỗng kẹt nơi cổ họng.
Âu Dương Văn Khiên tiếp: mất niềm tin . Trước đây là , dẫn dắt bà con sống hơn, nhưng xin hãy tin thêm một nữa, dự án nhất định sẽ thành công!
Mọi , ai lên tiếng. Sự im lặng chính là câu trả lời của họ.
Âu Dương Văn Khiên nghiến răng : Nếu lo lắng công xã khả năng đền bù nếu thua lỗ, thì sẽ lấy danh nghĩa cá nhân để vay tiền . Nếu lỗ, một sẽ gánh chịu hậu quả, như yên tâm chứ?
Nghe đến đây, những khác khỏi động lòng. Bí thư Âu Dương là một , hách dịch, ăn ở cũng giản dị như xã viên, là vị bí thư chất phác nhất vùng .