TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 472

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:27:52
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Niệm Niệm thấy cũng vội vàng buông đũa sáp gần: Cụ ngoại là nhất ạ!

Ha ha ha... mấy đứa , đứa nào đứa nấy cứ như khỉ con nhỉ.

Bà nội Bạch đến mức những nếp nhăn nơi khóe mắt xếp như hai đóa hoa, rõ ràng là bà hưởng thụ sự nũng nịu .

Cậu nhóc tuy chẳng hiểu cụ ngoại gì nhưng cũng khúc khích theo. Bên ngoài nắng vàng rực rỡ, trong nhà tiếng ấm áp tràn trề.

Ăn cơm xong, Bạch Du tìm Phùng Chiêu Đệ.

Gia đình Phùng Chiêu Đệ vốn dĩ sống trong căn cứ hải quân, từ khi cha cô đuổi khỏi quân đội, nhà họ cũng mất tư cách ở trong khu gia đình quân nhân. Hiện tại họ đang sống tại một đội sản xuất xa căn cứ hải quân, thuê một căn nhà với giá một tệ một tháng. Tiền thuê tuy đắt nhưng đối với Phùng Chiêu Đệ mất việc , đây là một khoản chi tiêu hề nhỏ.

Bạch Du đạp xe hỏi thăm đường mới tìm đến nhà họ Phùng. Dù lường cảnh nhà họ sẽ lắm, nhưng khi tận mắt chứng kiến, cô vẫn khỏi bàng hoàng.

Hai gian nhà tranh rách nát, trong đó một gian vì bão thổi sập nên mới tu sửa gần đây, nhưng vẫn lỏng lẻo, cảm giác thể đổ sập bất cứ lúc nào khiến xem khỏi thót tim.

Trước cửa một phụ nữ đang , mái tóc thưa thớt của bà dùng dây buộc thành một búi, để lộ vầng trán trơ trọi đầy nếp nhăn. Sắc mặt bà tái nhợt, hai gò má hóp , trải qua trận ốm nặng vẫn hồi phục hẳn. Dáng cao tầm một mét năm chiếc ghế thấp, từ xa thấy vô cùng nhỏ bé.

Đó là của Phùng Chiêu Đệ, Bạch Du từng gặp vài . Sau khi chuyện xảy , cô cũng đến thăm mấy bận, nhưng từ khi lên Quảng Thành học thì gặp bà nữa. Không ngờ lâu ngày gặp, sức khỏe bà vẫn hồi phục, nhưng tinh thần xem chừng khá , so với vẻ mặt xám xịt như tro tàn thì ít nhất lúc đôi mắt thần hơn nhiều.

Cô bé cạnh phụ nữ phát hiện Bạch Du tiên, vội dùng tay vỗ vỗ đùi : Mẹ ơi, kìa.

Mã Tú Lan ngẩng đầu lên, thấy Bạch Du thì sững một lát, đó nở nụ : Đồng chí Bạch, tới đây? Cô đến tìm Chiêu Đệ ?

Bạch Du xuống xe đạp, tiện tay gỡ túi bánh kẹo và trái cây treo ghi đông xuống đưa qua: Vâng, cháu đến tìm Chiêu Đệ, cô nhà ạ?

Mã Tú Lan thấy cô mang nhiều đồ đến cho nhà như thì hoảng hốt xua tay liên tục: Không , , đồ đắt tiền thế chúng nhận . Bình thường đồng chí Bạch giúp đỡ chúng nhiều lắm , đống đồ chúng tuyệt đối thể nhận!

Ba đứa em gái của Phùng Chiêu Đệ bên cạnh, mấy cặp mắt chằm chằm túi đồ trong tay Bạch Du đầy vẻ khát khao. Đứa nhỏ nhất còn che giấu sự thèm thuồng, cứ chốc chốc nuốt nước miếng. Thế nhưng dù , mấy đứa trẻ cũng hề quấy đòi ăn, rõ ràng là giáo d.ụ.c . Nghèo đáng sợ, đáng sợ là hèn chí, cứ để mặc bản mục nát trong vũng bùn.

Bạch Du lấy bánh , chia tay từng đứa nhỏ: Cầm lấy , đồ mua về là để ăn mà.

Mấy cô bé , khi gật đầu đồng ý mới nhao nhao cảm ơn: Em cảm ơn chị Bạch!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-472.html.]

Rồi cả lũ bắt đầu ăn ngấu nghiến. Hai đứa lớn thì còn đỡ, lúc Phùng Chiêu Đệ còn ở nhà khách thường lén mua chút đồ ăn mang về, nhưng đứa nhỏ nhất thì từng ăn bánh bao giờ. Lúc nó ăn hết miếng đến miếng khác, ăn vội, ăn xong còn l.i.ế.m ngón tay với vẻ mặt vẫn còn thèm thuồng.

Mã Tú Lan cảm kích ngại ngùng: Thật ngại quá, để đồng chí Bạch tốn kém . Chiêu Đệ đang giúp bán cá ngoài bến, để bảo Phán Đệ tìm nó về.

Để kiếm thêm chút tiền, Phùng Chiêu Đệ ngoài việc biển đêm với đàn ông, ban ngày còn bến cá giúp cá và bán cá, vô cùng vất vả. Cả ngày cực nhọc chỉ kiếm vài hào, mệt đến đau lưng mỏi gối. Mã Tú Lan xót con gái nhưng bà sức khỏe yếu, việc nặng, chỉ thể ở nhà khâu đế giày mang hợp tác xã bán.

Phán Đệ lời , vắt chân lên cổ chạy tìm chị gái. Chưa đầy mười phút , Phùng Chiêu Đệ vội vã chạy về, thở hổn hển: Bạch Du, tìm tớ ?

Bạch Du gật đầu: Lần tớ thể một công việc cho , giờ công việc đó chút manh mối . Nếu đồng ý thì ngày cùng tớ đến công xã Phi Ngư một chuyến. Còn về tiền lương cụ thể, chúng sẽ bàn .

Đây chẳng khác nào niềm vui từ trời rơi xuống.

Cả nhà Phùng Chiêu Đệ đều sững sờ, hồi lâu phản ứng gì. Mã Tú Lan càng xúc động đến mức đôi bàn tay run rẩy: Đồng... đồng chí Bạch, cô là công việc gì cơ?

Bạch Du: Phía công xã Phi Ngư đang chuẩn xây dựng một nhà máy mới, cháu hợp tác với bên công xã. Cháu dự định để Chiêu Đệ trợ lý cho cháu, đồng ý ?

Đồng ý, tớ đồng ý, tớ cực kỳ đồng ý!

Phùng Chiêu Đệ bừng tỉnh, gọi liền ba tiếng đồng ý, dường như sợ chậm một giây thôi là Bạch Du sẽ đổi ý ngay lập tức.

Mắt Mã Tú Lan đỏ hoe vì xúc động: Cảm ơn cô, cảm ơn cô đồng chí Bạch, cô đúng là ân nhân đại đức của nhà chúng !

Nói đoạn bà định quỳ xuống mặt Bạch Du, dọa cô sợ hãi vội vàng đỡ bà dậy: Cô ơi cô đừng thế, cô đừng thế mà.

Mã Tú Lan cũng nhận hành động của lắm, nếu để khác thấy e là sẽ những lời tiếng , bà vội vàng xin Bạch Du hớt hải chạy bếp, nhất quyết đòi giữ cô ăn cơm.

Bạch Du vội ăn mới tới, xong liền chuẩn rời , cô lo nếu ngay thì nhà họ Phùng bày vẽ món gì đó cho ăn mất: Ngày buổi sáng qua tìm tớ, chúng cùng công xã Phi Ngư.

Mắt Phùng Chiêu Đệ sáng rực, gật đầu lia lịa: Được, , tớ nhất định sẽ qua đúng giờ.

Bạch Du: Còn nữa, vì chuyện nhà máy vẫn đang trong giai đoạn chuẩn nên nên tuyên truyền ngoài, cũng tạm thời đừng chuyện công việc với ngoài, rõ ?

Cả nhà họ Phùng đồng loạt gật đầu, mấy đứa nhỏ còn dùng tay bịt miệng , tỏ ý sẽ nửa lời.

Rời khỏi nhà họ Phùng một đoạn xa, vẫn còn thể thấy tiếng reo hò và tiếng ngớt truyền từ căn nhà tranh .

Loading...