TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 468

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:15:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ cứ thế mà bình yên bên , chỉ cần đều cả, cho dù cả đời gặp nữa cũng chẳng .

Bạch Du mời Âu Dương Văn Kiên và một thanh niên khác phòng khách, thẳng thắn vấn đề: Bí thư Âu Dương, thể cho đôi bên một cơ hội nữa, nhưng chuyện lỡ hẹn như , hy vọng đó là cuối cùng. Nếu , dù hợp tác cũng khó mà đường dài với . chuyện trực tiếp, mong đừng chấp nhé.

Cho cơ hội thì , nhưng chuyện gì cần rõ thì rõ. Với cô, thất hứa là một việc nghiêm trọng. Lần nguyên nhân chính đáng nên cô thể thông cảm, nhưng cô cũng đối phương hiểu giới hạn của . Nếu , để đối phương tưởng rằng cô là nguyên tắc thì sẽ .

Âu Dương Văn Kiên vẻ mặt đầy áy náy: Đồng chí Bạch, cô đúng lắm. Lần thực sự là của , hứa nhất định sẽ để chuyện tương tự xảy nữa.

Ông vốn là luôn giữ chữ tín, chẳng ngờ chính trở thành kẻ uy tín, điều đó khiến ông vô cùng hổ. Tuy nhiên, hôm nay ông đến đây chuẩn sẵn tâm lý đồng chí Bạch sa sầm mặt mày, ngờ cô những tỏ thái độ mà còn sẵn lòng cho công xã thêm một cơ hội. Đồng chí Bạch thật là rộng lượng!

Bạch Du cũng lề mề, đối phương xin thì cô cũng chấp nhặt gì. Theo như hẹn từ , cô dẫn hai đến nhà bác thợ Ngũ.

Để Ngũ Hiểu Đường hoảng sợ, khi Âu Dương Văn Kiên và Hạ Hải Sinh bước , Triệu Ký Thu dỗ dành đưa cô bé phòng đóng cửa . Tình trạng tinh thần của Hiểu Đường hiện giờ tuy ngày một lên nhưng vẫn thể gặp lạ, đặc biệt là đàn ông lạ.

Theo giới thiệu của Âu Dương Văn Kiên, Hạ Hải Sinh là cháu họ của ông, con của một chị họ xa. Tuy trông thông minh lắm nhưng khả năng thực hành giỏi. Trước đây ở trong thôn đồ thủ công, đan giày, đan chiếu, đan giỏ đều thạo cả, còn sửa thùng gỗ và mộc.

Bạch Du cũng xem qua những sản phẩm mang tới, đúng là khéo tay, đặc biệt là mấy con châu chấu và chuồn chuồn bện bằng cỏ, trông sống động như thật.

Lần Âu Dương Văn Kiên đưa đến là thử món chạm khắc vỏ sò . Nếu ngay cả cũng học thì các xã viên khác trong công xã càng khả năng.

Bác thợ Ngũ khi ý định của họ thì đón tiếp nhiệt tình. Sau một hồi chào hỏi, bác dẫn họ xưởng việc. Vì khi cắt và mài vỏ sò sẽ tạo nhiều bụi bẩn nên nhà bác Ngũ dành riêng một căn phòng để việc .

Bạch Du đến đây một , xưởng lớn lắm, bên trong đặt hai chiếc bàn lớn, để hai chiếc máy mài điện, còn một công cụ chạm khắc và linh kiện. Ở góc phòng chất ít vỏ sò tự nhiên qua xử lý.

Âu Dương Văn Kiên quan sát xưởng việc đơn sơ, thật khó tưởng tượng những món đồ thủ công tinh xảo mà Bạch Du cho ông xem từ nơi , đúng là thần kỳ.

Còn Hạ Hải Sinh thì ngay khi bước xưởng như biến thành khác. Cậu chạm các công cụ mài, chỉ hai chiếc máy mài điện hỏi bác Ngũ đó là máy gì.

Đây là máy mài điện, bình thường chủ yếu dùng để cắt và mài vỏ sò.

Bác Ngũ cũng giấu nghề, nhặt vài mảnh vỏ sò đất lên, cắm điện máy mài đích diễn tập cho Hạ Hải Sinh xem cách thao tác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-468.html.]

Cùng với tiếng máy mài điện bắt đầu , một âm thanh mài sắc bén chói tai vang lên, vô bụi bặm cũng nhảy múa điên cuồng. Bạch Du vội vàng đeo chiếc khẩu trang chuẩn sẵn .

Hạ Hải Sinh xem đến mê mẩn, còn đề nghị tự thử. Bác thợ Ngũ sang Bạch Du, máy mài điện quý giá như , nếu sự đồng ý của cô, bác dám để khác đụng .

Bạch Du tự nhiên ý kiến gì, gật đầu đồng ý. Lúc bác Ngũ mới nhường chỗ.

Hạ Hải Sinh hổ là quen đồ thủ công, lúc ban đầu quen, nhanh chóng nắm bắt phương pháp. Tuy thạo bằng bác Ngũ nhưng thể cắt vỏ sò thành hình dạng .

Âu Dương Văn Kiên bên cạnh quan sát tỉ mỉ, đợi khi Hạ Hải Sinh cắt hình một cánh hoa, ông vội vàng hỏi: Thế nào? Cái khó học ?

Hạ Hải Sinh gãi đầu : Với cháu thì khó, nhưng với khác thì lẽ sẽ chút khó khăn.

Âu Dương Văn Kiên hỏi tiếp: Cậu cứ xem, nếu để xã viên học thì họ thể học trong vòng một hai tháng ?

Hạ Hải Sinh rõ ràng quen với việc ánh mắt đều đổ dồn , tai đỏ bừng như nhỏ máu, lông mi run rẩy như cánh bướm trong mưa: Cháu... cháu cũng ạ.

...

Âu Dương Văn Kiên câu mà suýt nữa nghẹn thở vì tức. Ông đưa đến là để đưa phán đoán, kết quả buông một câu , theo gì?

Bác thợ Ngũ thấy , suy nghĩ một chút lên tiếng: Nghề chạm khắc vỏ sò quan trọng nhất là công phu tỉ mỉ, khi chỉ cần khéo tay mà còn yên .

Âu Dương Văn Kiên hiểu: Ngồi yên ?

Bác Ngũ gật đầu: Nghĩa là tĩnh tâm , ăn cẩu thả, thể xuống xong thật nhanh để chơi. Như thế là , mà tâm ý, chậm , tĩnh . Như một món đồ thế , từ cắt mài đến đ.á.n.h bóng, xong bộ quy trình, nhanh thì vài tuần, chậm thì khi mất vài tháng. Như khi mài một linh kiện, máy mài điện cả bảy tám tiếng đồng hồ là chuyện thường, cho nên nghề , nào yên thì nổi .

Bác Ngũ giải thích như , Âu Dương Văn Kiên liền hiểu . Sau nếu dự án thực sự khởi động, ông cũng nên tuyển thế nào, tìm kiểu .

Để phiền gia đình bác Ngũ, khi Âu Dương Văn Kiên và Hạ Hải Sinh hỏi xong các vấn đề cần thiết, Bạch Du đưa hai về nhà .

Âu Dương Văn Kiên xuống hỏi: Đồng chí Bạch, hai chiếc máy mài ở nhà bác Ngũ đó... là ở ?

Loading...