TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 464

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:10:43
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính ủy bọn tội phạm vượt biên nhân lúc bão đổ bộ để lẻn lên đảo, trong lúc vật lộn Đại Xuyên thương. Bây giờ về bộ đồ sạch sẽ đón về.

Tạ Húc Đông thấy sống mũi cay sè như xát muối: ... cùng đón !

Bạch Du kéo lê những bước chân mệt mỏi từ nhà ăn trở về. Mấy ngày nay cô cùng chị Lôi đều ở đó giúp nấu cơm, chẳng trách lúc đầu chị Lôi tán thành cô , cơm tập thể đúng là mệt rã rời.

Sáng nào cô cũng từ lúc trời sáng để bắt đầu bữa sáng, xong xuôi nghỉ ngơi ăn vội cái gì đó chuẩn bữa trưa. Cơm canh họ chỉ cung cấp cho các chiến sĩ mà còn cho cả những dân mất nhà cửa trong bão, một ngày nấu đến hàng trăm nồi lớn nhỏ.

Hai cánh tay cô như đeo hai khối chì nặng trịch, cái lưng đau chịu nổi. May mà từ mai qua đó nữa, giờ cô chỉ tắm ngay ngủ một giấc trời đất cuồng.

Trong nhà yên tĩnh lạ thường, bà nội đưa nhóc và Niệm Niệm . Bạch Du lê đôi chân sưng phù bếp, rót cho ly nước thì Giang Lâm bước .

Hôm nay về sớm thế?

Giang Lâm đáp, thẳng đến bên cạnh bất ngờ ôm chặt lấy eo cô, ôm chặt. Bạch Du lập tức nhận gì đó bất thường: Có chuyện gì xảy ?

Giọng nghẹn ngào của Giang Lâm truyền đến bên tai cô: Đại Xuyên mất .

Bạch Du sững sờ, giọng tự chủ mà run rẩy: Anh gì cơ? Đại Xuyên ?

Không lẽ đúng như cô đang nghĩ? thể chứ? Cách đây lâu tin Cát Đại Xuyên lập công lớn, đột nhiên mất ?

Giang Lâm kể sự việc cho cô , đó : Bây giờ tắm rửa đồ, đảo Khai Vân đón Đại Xuyên.

Bạch Du lặng lâu vẫn thoát khỏi sự bàng hoàng, một lúc mới từ cổ họng khô khốc thốt một chữ: Vâng.

Sau đó hai thêm gì nữa. Giang Lâm tắm rửa đồ, còn Bạch Du chiếc ghế thấp trong bếp, nước mắt cứ thế từng giọt rơi xuống. Sao nông nỗi ? Cát Đại Xuyên còn trẻ như , đột nhiên ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-464.html.]

Bạch Du thẫn thờ trong bếp lâu, Giang Lâm lúc nào cô cũng . Bà cụ Bạch về thấy cháu gái như thì giật , cứ tưởng chuyện gì, đến khi chuyện của Cát Đại Xuyên, bà cũng rơi nước mắt, than thở thế sự vô thường.

Giang Lâm, Tạ Húc Đông cùng hai ngư dân thuyền đảo Khai Vân. Tuy bão yếu nhiều nhưng sóng biển vẫn lớn, nếu hai ngư dân dày dạn kinh nghiệm thì lẽ họ lật thuyền. Cả quá trình vô cùng nguy hiểm, khi đến đảo Khai Vân, quần áo ai nấy đều sóng đ.á.n.h ướt sũng.

Giang Lâm và Tạ Húc Đông cũng là đầu đặt chân lên hòn đảo cô độc . Nhìn khung cảnh xung quanh, cả hai một nữa rơi im lặng. Trên đảo cây cỏ mọc nổi, đá lởm chởm, con đường duy nhất dẫn đến doanh trại thì lồi lõm hố. Lúc hòn đảo chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, thấy bóng , điều đó nghĩa là tia hy vọng cuối cùng của họ tan vỡ.

Giang Lâm phía , lao nhanh về phía doanh trại, Tạ Húc Đông bám sát theo . Khi leo lên bậc thang cuối cùng, một cái xác đập mắt, t.h.i t.h.ể sấp, dáng thấp bé, trông chỉ tầm mét sáu mươi lăm, rõ ràng Cát Đại Xuyên. Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

thở đó kịp thoát nghẹn nơi lồng n.g.ự.c khi họ bước trong phòng, cảm giác nghẹt thở như rắn độc c.ắ.n cổ. Cát Đại Xuyên gục đất, và sàn nhà đều nhuộm đỏ m.á.u tươi. Đôi mắt vẫn chăm chằm cái chậu sắt chỉ cách tầm tay một , thở dứt từ lâu.

Đại Xuyên! Đại Xuyên tỉnh !

Tạ Húc Đông gào lên đau đớn, lao đến ôm lấy cơ thể Cát Đại Xuyên mà lay mạnh, như thể sẽ khiến tỉnh . Giang Lâm nắm chặt hai tay thành nắm đấm, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

Đồ đạc trong phòng giản dị, một chiếc giường, một cái bàn, bàn là ngọn đèn dầu cháy hết. Trong phòng phảng phất mùi vị nôn nao, ở góc phòng một đàn ông cao lớn đang co rúm , tay chân trói chặt, miệng nhét tất. Gã rõ ràng vẫn còn sống, thấy Giang Lâm và Tạ Húc Đông liền phát tiếng ư ừ trong cổ họng.

Năm ngày qua, gã ăn một miếng, uống một giọt nước, ngoài cửa là một cái xác, trong phòng cũng là một cái xác. Gã ở cùng hai cái xác suốt năm ngày năm đêm, sắp phát điên đến nơi . Ai ngờ kêu lên một tiếng thấy đàn ông đang nắm c.h.ặ.t t.a.y bước tới, đá thẳng một nhát bụng gã. Nhát đá khiến gã cảm tưởng như lục phủ ngũ tạng đều vỡ nát.

Giang Lâm đá liên tiếp mấy nhát, chiêu nào cũng chí mạng, nếu Tạ Húc Đông lao cản , lẽ đ.á.n.h c.h.ế.t gã tại chỗ.

Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa! Phải giữ gã để về thẩm vấn! Cậu đ.á.n.h c.h.ế.t gã thì chúng báo thù cho Đại Xuyên !

Câu cuối cùng khiến Giang Lâm bình tĩnh . Anh chậm rãi đến bên cạnh Cát Đại Xuyên, xuống, đưa tay chỉnh quần áo cho , nhét phần ruột lòi ngoài , đó sang phòng bên bưng một chậu nước qua lau sạch mặt cho .

Tạ Húc Đông thì đỏ hoe mắt, dọn dẹp những di vật của Cát Đại Xuyên, đặc biệt là quyển nhật ký phòng thủ đảo vô cùng quan trọng, những thứ đều mang . Khi mở quyển nhật ký đặt bàn , hai lá thư lập tức rơi xuống. Tạ Húc Đông vội vàng nhặt lên, một phong gửi Chính ủy Tôn, một phong gửi Giang Lâm. Anh đưa phong thư của Giang Lâm cho .

Giang Lâm nhận lấy lá thư, khựng một lúc lâu mới mở , bên trong chỉ một dòng chữ nguệch ngoạc: Làm ơn chôn tro cốt của ở nghĩa trang Tây Sơn, kinh thành. Ân tình , kiếp xin báo đáp.

Chữ xiêu vẹo, thư còn dính vệt m.á.u khô, rõ ràng lá thư trong lúc vô cùng đau đớn. Tạ Húc Đông cũng ghé mắt xem, xem xong nhịn mà c.h.ử.i thề: Đại Xuyên đến c.h.ế.t vẫn còn luyến tiếc hai cái gia đình hút m.á.u chứ. Nếu họ ép đến mức đó, Đại Xuyên chẳng xin điều chuyển đến nơi xa xôi hẻo lánh , đến đây thì gặp chuyện!

Loading...