TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 460

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:06:55
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tới nhà ăn, từ xa thấy đang việc hăng hái: di chuyển bàn ghế, khênh nồi cơm điện lớn, gánh nước chuẩn rửa rau thái rau. Sự xuất hiện của Bạch Du gây quá nhiều sự chú ý.

Nhà ăn vốn dĩ đầy ắp bàn ghế giờ đây trống hoác. Ngoài chuyển ngoài để đồ, còn thiếu khá nhiều bàn ghế, Bạch Du khỏi thấy lạ. Chị Lôi dường như hiểu thắc mắc của cô, lên tiếng giải thích: Các chiến sĩ nhiệm vụ bên ngoài 24 24 giờ, mệt thì tạm xuống đất một lát. giờ đang mưa, đất lạnh ẩm ướt, ngủ thế dễ đổ bệnh lắm. Thế nên khiêng bàn ghế bãi trống gần chỗ họ việc, lúc mệt họ thể bàn ghế chợp mắt, dù thoải mái gì nhưng ít dễ ốm.

Bạch Du vỡ lẽ: Đây đúng là một cách .

Chiến sĩ quân đội là những đáng yêu nhất, mỗi khi gặp nguy hiểm, họ luôn là xông pha tuyến đầu. Nghĩ đến việc Giang Lâm cũng ở trong đó, Bạch Du càng nôn nóng điều gì đó.

Chị Lôi cũng chần chừ, để rau mang tới sang một bên gia nhập đội ngũ việc. Vì thấy Bạch Du trông mỏng manh yếu đuối, nghĩ cô chịu khổ nên sắp xếp cho cô việc nhẹ nhất — rửa rau. Bạch Du phàn nàn, cũng chẳng tranh giành thể hiện, bảo gì cô nấy.

Việc rửa rau đúng là khó, nhưng rửa sạch , động tác nhanh nhẹn thì vẫn sự khác biệt. Ban đầu đều nhất trí tin tưởng Bạch Du, cho rằng cô là thành phố, chịu khổ bao giờ, dù nấu nướng cũng bằng các chị em đảo. Ai ngờ cô việc còn sạch sẽ gọn gàng hơn cả chị Lôi, phong thái cực kỳ dứt khoát.

Rau cải bẻ một cái, rửa một lượt, vẩy một phát, mỗi động tác đều mắt, rau rửa sạch bong. Đáng quý hơn là suốt mấy tiếng đồng hồ, cô cứ xổm đất, rửa đến mức hai bàn tay nhăn nheo hết cả mà chẳng thấy cô than vãn một lời, cũng chẳng dừng nghỉ ngơi. Mọi bắt đầu cô bằng con mắt khác. Đến cả chị Lôi cũng thấy nhầm .

lúc , từ phía đội thái rau đột nhiên vang lên một tiếng kêu đau, ngẩng đầu lên, thấy một chị thái rau lỡ tay cắt ngón tay, m.á.u chảy đầm đìa. Mọi vội bỏ việc đang , tìm thuốc, giúp cầm máu, nhưng vết thương quá sâu, nhất thời cầm máu, đưa đến trạm xá xử lý mới xong. Mọi dám chậm trễ, vội sắp xếp hai đưa chị .

Chị , đội thái rau thiếu mất một . Việc thái rau thì ai ở đây cơ bản cũng , nhưng ai cũng thái nhanh chuẩn. Thái chậm sẽ chậm tiến độ của đội xào nấu, thái to quá thì khó chín, hơn nữa thái rau cũng rủi ro, chị lúc nãy chính là ví dụ, sểnh một cái là đứt tay như chơi.

Mọi , đang bàn xem nên rút từ đội nào sang. lúc , Bạch Du : Hay là để cháu thái cho.

Lời thốt , hiện trường im lặng mất vài giây. Ánh mắt đồng loạt đổ dồn Bạch Du, mặt hiện rõ một câu hỏi — cô ? Những ở gần nhà Bạch Du thì cô nấu ăn ngon, nhưng phần lớn những khác thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-460.html.]

Bạch Du mỉm nhạt: Cứ thử là ạ.

Nói đoạn cô bước lên phía , cầm lấy con d.a.o đặt bên cạnh, rửa sạch bằng nước cầm một củ khoai tây lên thái. Mọi qua thì sững sờ luôn, kỹ năng dùng d.a.o ... Đừng là chị lúc nãy bằng, mà tất cả các chị ở đây cộng cũng giỏi bằng cô, lẽ chỉ sư phụ Diêu của nhà ăn mới so .

Chỉ thấy Bạch Du vung d.a.o xuống, thủ pháp gọn gàng dứt khoát, những sợi khoai tây thái nhỏ đều tăm tắp, còn đều hơn cả máy thái, đủ thấy công phu dùng d.a.o thâm hậu thế nào. Mọi mà trầm trồ khen ngợi, ngờ cô mỏng manh, tuổi nhỏ mà kỹ thuật giỏi đến .

Thấy Bạch Du thái rau nhanh , việc liền giao cho cô. Có điều Bạch Du bao lâu thì sư phụ Diêu gọi cô trong nấu ăn. Thấy Bạch Du bếp, một làn sóng tò mò mới đổ dồn về phía cô. sư phụ Diêu giải thích gì, chỉ Bạch Du : Đồng chí Bạch, món thịt ba chỉ hôm nay giao cho cô nhé.

Bạch Du gật đầu đồng ý: Vâng ạ.

Thịt ba chỉ rửa sạch, Bạch Du thái thịt cả bì thành những khối vuông vức. Thịt cho các chiến sĩ ăn, mấy ngày nay họ tiêu hao thể lực lớn, cũng sẽ mệt, vì thế Bạch Du cố tình thái miếng thịt khá to. Ăn như mới sướng, mới no.

Em gái , thịt em thái to quá, nấu thời gian ngắn thì khó ngấm vị, nấu lâu thì phần nạc bên ngoài dễ khô, thịt còn em mau thái nhỏ chút .

Một nam đầu bếp trung niên bên cạnh thấy cô thái thịt to vuông, nghĩ Bạch Du là lính mới nấu ăn nên nhịn lên tiếng nhắc nhở. Bạch Du đối phương ý nên tự tin đáp: Cảm ơn , nhưng em món thịt ba chỉ khéo, đảm bảo thấm vị khô, lát nữa xong nếm thử nhé.

Nam đầu bếp thì ngượng nghịu nhếch mép, thêm gì nữa. Người thời năng khiêm tốn, dù ai khen con thì cha cũng vội vàng phủ nhận lôi vài khuyết điểm để hạ thấp, gì đến chuyện tự khen . Hành động tự tin của Bạch Du trong mắt nam đầu bếp chính là kiểu nghé con sợ hổ, quá tự mãn.

Không là ai lẩm bẩm một câu: Khoác lác cho cố , cẩn thận lát nữa tự vả mặt đấy!

Nói là lẩm bẩm nhưng tiếng cũng nhỏ, Bạch Du cạnh đương nhiên thấy, nhưng cô thanh minh. Thanh minh là hành động vô nghĩa nhất, chỉ đưa thực lực tuyệt đối mới khiến đối phương tâm phục khẩu phục.

Vì lượng cơm canh cần quá lớn, nhà ăn mượn thêm ít bếp than từ các gia đình quân nhân. Bếp than lửa mạnh, món ăn ngon bằng bếp củi, may mà chỗ Bạch Du là bếp củi lớn.

Loading...