TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 456

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:02:38
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du: Cô chắc là báo danh các trường ở kinh thành thôi.

Tôn Thường Vi thở dài một tiếng: Nghĩ cũng đúng, nhà, chồng con cô đều ở kinh thành, chắc chắn báo trường ở Quảng Châu . Hai đều là kinh thành, lúc em về đó vẫn thể gặp cô , còn chị với cô đời còn gặp .

Bạch Du gật đầu: Sẽ gặp mà, nhất định sẽ gặp thôi.

Giao thông tỏa muôn nơi, vô cùng thuận tiện, từ Quảng Châu kinh thành bằng máy bay chỉ mất hai ba tiếng, một ngày giữa hai thành phố là chuyện thể.

Để chúc mừng Tôn Thường Vi đỗ cao đẳng, Bạch Du thêm mấy món ăn nữa. Tối hôm đó, Tôn Thường Vi ăn no đến mức bụng lùm lùm như m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, cô chống eo xoa bụng thỏa mãn về. Không lâu , bên ngoài rộ lên tin đồn Tôn Thường Vi bầu. Tôn Thường Vi chuyện chạy giải thích khắp nơi, suýt nữa thì khô cả cổ họng.

Chỉ Tạ Húc Đông khi vợ t.h.a.i thì vẻ mặt đầy tiếc nuối: Anh cứ tưởng sinh một chiếc áo bông nhỏ cơ, là chúng nỗ lực thêm chút nữa, đẻ thêm đứa nữa nhé?

Tôn Thường Vi lườm : Muốn đẻ thì tự mà đẻ!

Tạ Húc Đông: "..."

Rất nhanh đến ngày hẹn gặp Âu Dương Văn Khiên. Chỉ là Bạch Du chờ mãi, chờ từ sáng đến tối mịt vẫn thấy bóng dáng Âu Dương Văn Khiên .

Bạch Du việc gì vướng chân là quên mất . Cái thời điện thoại đúng là bất tiện, nhưng cô cảm thấy dù việc gì trì hoãn thì cũng nên nhờ nhắn cho cô một tiếng, chứ trực tiếp cho cô leo cây như thế .

Bạch Du bực bội. Cứ tưởng gặp một hợp tác đáng tin, ngờ vẫn chẳng . Một Thư ký Lâm, một Bí thư Trương, giờ thêm một Âu Dương Văn Khiên, còn tệ hơn , đúng là quá đủ .

Đợi đến khi trời tối hẳn mà phía Âu Dương Văn Khiên vẫn tin tức gì, Bạch Du thầm gạch một dấu X tên trong lòng, quyết định tìm lối thoát khác. Ba công xã phù hợp nhất đều thất bại, Bạch Du cân nhắc xem nên nới lỏng điều kiện, xem xét những công xã ở xa hơn một chút .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-456.html.]

thái độ của ba công xã , dùng chạm khắc vỏ ốc để thuyết phục họ rõ ràng chuyện dễ dàng. Cô thực sự nghĩ còn cách nào để thuyết phục họ nữa, nghĩ mãi , cô thở dài, nếu thực sự thì đành đợi thêm hai năm, chờ nghiệp tự riêng.

Đợi nghiệp tự thì tự do hơn, nhưng đến lúc đó thì muộn, thời cơ nhất khác nẫng tay mất, mà cô thì chút kinh nghiệm nào. Nói cách khác, nếu đợi nghiệp mới thì cô sẽ mất ưu thế. nếu thật sự như thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Thế nhưng khi Bạch Du còn kịp xuất phát nữa thì bão kéo đến. Trường học cho nghỉ sớm, các đơn vị và công xưởng cũng ngừng hoạt động, thuyền đ.á.n.h cá vội vã về cảng tránh bão khi bão đổ bộ, các gia đình đều dám ngoài, còn tích trữ ít nước và lương thực trong nhà.

Đây là đầu tiên nhóc và Niệm Niệm trải qua bão. Trong đôi mắt to của Niệm Niệm đầy vẻ lo lắng và sợ hãi, con bé sợ bão sẽ cuốn mất, như con bé sẽ gặp bà cố, cô và em gái nữa, con bé xa . nhóc thì những sợ, mà trong đôi mắt đen láy như hạt nhãn còn vẻ phấn khích nên lời: Chị ơi, em bay! Bay giống như con diều !

Ý của nó là đợi bão đến, bảo Niệm Niệm thả nó bay như con diều, để nó thể bay cao xa. Bạch Du chuyện thì dở dở .

Bão đổ bộ lúc nửa đêm, đảo Quỳnh Châu đúng lúc ở tâm bão. Bên ngoài gió rít mưa xối, sấm sét ầm ầm, thỉnh thoảng thấy tiếng đồ đạc gió thổi va tường, tiếng sóng biển gào thét vỗ bờ. Thời tiết thì đừng ngoài, đến cây cối cũng nhổ tận gốc.

Một tiếng xẹt vang lên, điện tắt ngấm, trong nhà tối đen như mực, giơ tay thấy năm ngón. Cậu nhóc lúc mới sợ, nép lòng , gọi một tiếng run rẩy: Mẹ ơi~

Bạch Du vội ôm lấy nó, nhẹ nhàng vỗ về: Đừng sợ cục cưng, ở đây .

Bên ngoài bão bùng, tiếng gió hú như cuốn phăng thứ , khiến mà rùng . Lúc Giang Lâm ở nhà, cứ mỗi dịp thế , đơn vị quân đội lập đội tuần tra để giúp dân chống bão.

Bạch Du đóng chặt cửa sổ, còn dùng băng dính dán hình chữ mễ nhưng vẫn lo đủ chắc chắn, thế là bế nhóc xuống tầng một ngủ cùng bà nội.

Ngay lúc mưa gió điên cuồng nhất, Cát Đại Xuyên đang cô độc canh giữ đảo phát hiện điều bất thường. Một tia sét nổ vang mái nhà, âm thanh lớn như x.é to.ạc bầu trời đôi. Ngay đó là tiếng cửa kính vỡ nát vang lên từ mấy căn phòng trống bên cạnh.

Lúc Cát Đại Xuyên cũng dám chạy ngoài, gió bên ngoài quá lớn, cây nhỏ còn bật rễ, nếu ngoài lúc dễ đồ đạc rơi trúng. lúc , bên ngoài bỗng vang lên một tiếng đùng, ngay đó là một tiếng rên rỉ đau đớn.

!

Loading...