Bạch Du tiếp tục hỏi: Mẹ chị sức khỏe , mấy đứa em thì còn nhỏ cần chị nuôi nấng, họ đều chỉ là gánh nặng của chị thôi, chị từng nghĩ đến việc bỏ mặc họ ?
Phùng Chiêu Đệ nhíu mày, lắc đầu : Đương nhiên là bỏ mặc họ ! Họ là duy nhất của , nếu ngay cả và em mà cũng lo thì chẳng còn thua cả cầm thú ?
Bạch Du gật đầu: Chị xem, chị , bằng cấp hai, chỉ riêng điểm thôi chị vượt qua tuyệt đại đa đàn ông , nhiều còn chẳng nổi cái tên nữa kìa. Thêm đó chị là trách nhiệm, dù nhà là gánh nặng nhưng chị từng nghĩ đến chuyện vứt bỏ họ. Một như chị ưu tú cho ?
Phùng Chiêu Đệ chỉ thấy nghẹn ở cổ họng mà lồng n.g.ự.c cũng thắt , mũi và mắt cay xè. Phải một lúc lâu , cô mới nghẹn ngào : Chưa từng ai khen như cả.
Bạch Du bảo: Không nhất thiết đợi khác khen mới , chị cũng thể tự khen mà. Mỗi ngày tìm lấy một thứ để khen bản , dù tự khen cũng tốn xu nào ?
Nghe câu cuối cùng, Phùng Chiêu Đệ nhịn mà bật : Chị đúng, tự khen tốn một xu, mỗi ngày đều sẽ tự khen .
Bạch Du thêm: Về công việc nhắc, hiện tại cũng chắc chắn, nên chị cũng đừng kỳ vọng quá lớn. đất nước sẽ ngày càng lên, cơ hội việc cũng sẽ ngày càng nhiều, thế nên dù công việc thành thì chị chắc chắn vẫn tìm việc khác. Có điều đó, nghĩ chị nên tranh thủ học thêm một chút gì đó.
Phùng Chiêu Đệ cảm thấy Bạch Du là sinh viên đại học, lời cô nhất định lý: Vậy chị thấy nên học cái gì thì hơn?
Bạch Du hỏi: Hồi ở trường chị học tiếng Anh ?
Vẻ mặt Phùng Chiêu Đệ lộ rõ sự khó xử, cô gãi đầu đáp: Học thì học qua, nhưng cái thứ tiếng chim chóc đó cứ như thiên thư , chẳng hiểu gì, chút kiến thức học cũng trả hết cho thầy cô .
Bạch Du bộ dạng của cô cho buồn : Kỳ nghỉ hè đều ở đây, nếu chị lòng học thì thể dạy chị.
Cô cảm thấy nhân phẩm của Phùng Chiêu Đệ , là đáng tin cậy, vì nếu cơ hội cô sẵn lòng giới thiệu việc cho cô . Còn việc tu bổ bản , nâng cao kiến thức và năng lực thì cô chỉ gợi ý đến đó thôi. Cũng giống như thể ấn đầu trâu xuống uống nước, cô thể ép khác học tập và tiến bộ .
Được, cứ thời gian là sẽ qua, cảm ơn chị, Bạch Du!
Phùng Chiêu Đệ cứ nghĩ đến cảnh học tiếng Anh ngày là thấy da đầu tê dại, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Học tiếng Anh tuy khổ và mệt, nhưng khổ bằng cuộc đời ? Có mệt bằng nửa đêm khơi đ.á.n.h cá ? Bạch Du đang kéo cô lên, cô gặp quý nhân , nếu cơ hội thế mà trân trọng thì cô đáng kiếp khổ cả đời!
Sau khi Phùng Chiêu Đệ về, Bạch Du đem thổ hà chế biến thành một đĩa món ngon theo cách cô chỉ. Phải là thổ hà khi hấp chín vị ngon, tươi ngọt, hình dáng cũng còn giống xi măng nữa. Tuy nhiên bà nội và Niệm Niệm đều ăn quen, cuối cùng cả đĩa thổ hà đều bụng gia đình ba nhà cô.
Từ khi về đảo Quỳnh Châu, nhóc vẫn luôn ngủ cùng hai . Bạch Du hai cha con thêm thời gian gần gũi nên tự nhiên bế nó chỗ khác. tối đó khi tắm xong bước lên tầng hai, cô thấy nhóc đang cầm một thứ gì đó định đưa lên miệng thổi. Thấy cô gần, nó hào hứng giơ thứ trong tay lên: Mẹ ơi, thổi bóng bay.
Bóng bay? Bóng bay ở ? Bạch Du nhớ trong nhà ai mua bóng bay cho nó. Mang theo nghi hoặc cô tới, một cái mà khỏi ngượng chín mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-454.html.]
Đó bóng bay gì, rõ ràng là một cái bao cao su!
"..."
Bạch Du vội vàng giật lấy cái b.a.o c.a.o s.u trong tay nó, dỗ dành: Bảo bối, chúng chơi bóng bay , dạy con hát nhé?
Giọng của nhóc nũng nịu ngọt ngào, còn đúng nhạc, hợp để hát. Có điều bình thường nó dễ dàng mở miệng hát , nó hát thì dùng đồ ngon để dỗ mới . việc học hát thì nó sẵn lòng, quả nhiên thấy thế, sự chú ý của nhóc lập tức dời .
Hai con giường, đầu sát bên đầu, dạy một câu con hát theo một câu: Kìa vì lấp lánh, lung linh bầu trời...
Giang Lâm tắm xong lên, đập mắt chính là khung cảnh ấm áp , khóe miệng tự chủ mà nhếch lên.
Đợi nhóc ngủ say, Bạch Du tựa lồng n.g.ự.c Giang Lâm, kể cho những việc cô mấy ngày qua và những dự định sắp tới. Khi những lời , trong lòng cô thực chút thấp thỏm, vì cô bàn bạc với . Hơn nữa một khi sự nghiệp thành công, đồng nghĩa với việc cô sẽ bận rộn hơn, thời gian dành cho gia đình theo đó cũng sẽ ít .
Giang Lâm dường như thấu sự bất an của cô, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô và : Em gì thì cứ , nếu thành công cũng , đây .
Bạch Du đổi tư thế : Lỡ như em tiêu tán hết tiền bạc trong nhà thì cũng chứ?
Giang Lâm đáp: Không , thể kiếm tiền, nhất định để hai con em nhịn đói.
Lòng Bạch Du mềm nhũn, ấm áp vô cùng, cô đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của : Anh thật .
Kiếp dù cô gì cũng đều Giang Khải và Lâu Tú Anh phản đối, đôi khi còn mỉa mai châm chọc. Cô thấy thật may mắn khi cuộc đời, và càng may mắn hơn khi kiếp chọn Giang Lâm.
Ai ngờ ngay khoảnh khắc , cô thấy đôi mắt sâu thẳm của Giang Lâm thẳng : Ngoài chuyện , em còn chuyện gì khác với ?
Bạch Du ngẩn , lắc đầu: Không .
Giang Lâm hỏi : Thật sự ?
Bạch Du lúc mới nhận gì đó , giọng lý nhí: Có Nguy Hán Nghị gì ?
Giang Lâm nhướng mày: Em thấy ? Tại em gì với cả?
Bạch Du giải thích: Em là vì lo lắng, vả chuyện cũng qua , giải quyết xong hết , em thấy càng cần thiết nữa.