TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 448
Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:49:54
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàn bà đúng là đàn bà, tóc dài kiến thức ngắn.
Vừa chú Thường qua thông báo, sáng tác bộ Anh hùng bình dân là Bạch Du gặp Bí thư. Hắn còn xem xem đối phương là thần thánh phương nào, dù thì năm ngoái bộ truyện tranh liên đó quá hot, đến cũng đặt mua mấy cuốn.
Thế nhưng bao giờ nghĩ đó là công lao của Bạch Du, một đàn bà thể thứ như . Hắn cảm thấy chắc chắn cô dùng thủ đoạn gì đó để chiếm công lao của khác của riêng. Quả nhiên, bây giờ xong cái gọi là dự án hợp tác của Bạch Du, càng khẳng định suy nghĩ của . Cầm thứ đồ như thế mà cũng gặp Bí thư, đúng là hão huyền.
Mặc dù thái độ của đối phương khiến khó chịu, nhưng Bạch Du là dễ dàng bỏ cuộc. Hơn nữa là phụ trách chính, cô gặp là Bí thư công xã, Bạch Du cảm thấy cần thiết chấp nhặt với .
Thế là cô chằm chằm đối phương, nghiêm túc trả lời: Ở trong nước, thời gian ngắn đúng là ít bỏ tiền mua vỏ ốc chạm khắc, nhưng nước ngoài thì khác. Cũng giống như thêu hai mặt , trong nước thấy nó đắt mà thực dụng, nhưng nước ngoài thấy đây là tác phẩm nghệ thuật, sẵn lòng bỏ tiền lớn để mua. Cho nên thấy vỏ ốc chạm khắc thể theo con đường xuất khẩu giống như thêu hai mặt.
Nghe Bạch Du xong, Lâm Vĩ ha ha thành tiếng, đến mức suýt đứt : Bạch đồng chí, cô đang gì ? Xuất khẩu... ha ha ha, cô là ngây thơ, mà là đang mơ giữa ban ngày!
Mấy cái vỏ ốc thành đồ vật mà cũng đòi xuất khẩu, lời sợ rụng răng ? Cô coi nước ngoài đều là kẻ ngốc chắc? Còn so sánh với thêu hai mặt, đúng là cô thế nào cho .
Bạch Du tự nhiên nhận ánh mắt của , chỉ là cô vẫn nỗ lực cuối, điều ngữ khí so với lúc lạnh lùng cứng rắn hơn ít: Thư ký Lâm, rõ đang gì. Còn việc , nghĩ đưa quyết định là . vẫn là câu , gặp Bí thư, phiền Thư ký Lâm báo cáo giúp một tiếng.
Lâm Vĩ , mặt lập tức sa sầm xuống. Một lúc , khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai: Vậy cô đây mà đợi.
Nói xong dậy rời khỏi văn phòng. Bạch Du ngoài, bèn xuống chiếc ghế bên cạnh chờ đợi.
Mười phút trôi qua, Thư ký Lâm vẫn .
Ba mươi phút trôi qua, Thư ký Lâm giống như bốc khỏi nhân gian.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, Thư ký Lâm im lặng tiếng như c.h.ế.t .
Mãi đến khi mặt trời ngả về tây, Lâm Vĩ mới thong thả tới. Sau khi thấy Bạch Du, cố ý tỏ vẻ mặt chấn kinh: Bạch đồng chí, cô vẫn còn ở đây?
Bạch Du đáp: đang đợi câu trả lời của Thư ký Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-448.html.]
Lâm Vĩ : bảo một cán bộ qua thông báo cho cô từ mấy tiếng , Bí thư của chúng hứng thú với dự án cô , bảo cô về . Chẳng lẽ cô gặp cán bộ đó ?
Lâm Vĩ cảm thấy lúc nãy đáng lẽ nên để chú Thường đưa cô , chuyện với cô thuần túy là lãng phí thời gian. Bây giờ chỉ nghi ngờ thành tích đây của cô ở tòa soạn là chiếm công của khác, thậm chí còn nghi ngờ cô sử dụng một thủ đoạn đắn, ví dụ như lợi dụng sức quyến rũ của phụ nữ. Dù cũng thừa nhận, Bạch Du là một đàn bà xinh .
Lâm Vĩ nghĩ thầm trong bụng như , biểu cảm hiện mặt càng thêm khinh miệt.
Sự việc đến nước , Bạch Du còn gì mà hiểu nữa. Người là cố ý chơi xỏ cô, hơn nữa còn để cô ghế lạnh mấy tiếng đồng hồ.
Bạch Du giận mà : thấy cán bộ nào cả, cũng ai đến thông báo cho . Nếu Bí thư hứng thú, cứ coi như từng đến đây.
Nói xong cô rời chút do dự.
Tục ngữ , mà đê tiện thì vô địch, cái tên Lâm Vĩ chính là một kẻ tiểu nhân hèn hạ. Cô và mới gặp đầu, giữa hai ân oán gì, mà chỉ vì một câu lọt tai mà trêu đùa cô như . Có thể thấy chỉ tính cách hèn hạ, mà lòng còn cực kỳ hẹp hòi, trong cuộc sống chắc chắn đắc tội ít .
tục ngữ , ch.ó c.ắ.n một cái, chẳng lẽ bạn còn c.ắ.n nó ? Bạch Du Lâm Vĩ dựa cái gì mà lên vị trí thư ký Bí thư , nhưng với tính cách của , cô cảm thấy cái ghế chắc chẳng bao lâu nữa. Con thể tự tin nhưng quá tự phụ, càng tùy tiện coi thường khác. Với loại khó chung đụng như Lâm Vĩ, hợp tác cũng chẳng gì hối tiếc, ngược còn là chuyện , giúp cô bớt ít phiền phức .
Ra quân bất lợi, Bạch Du hề tức giận. Bước khỏi công xã, cô đạp xe vội vã về nhà. Thời gian còn sớm nữa, bây giờ chạy sang công xã khác chắc chắn kịp, chỉ đành đợi ngày mai tiếp.
Về đến nhà, cô thấy hai cân mực ống tươi rói do Tôn Thường Vi gửi tới. Nhìn mấy con mực nhỏ, Bạch Du khỏi thèm thuồng, quyết định món mực ống cháy hành.
Cô dùng kéo lọc bỏ túi mực bên trong, đó khía vài đường phần lưng nhiều thịt. Xử lý xong thì rửa sạch bằng nước. Bắt một nồi nước lên bếp, nước sôi thì cho giá đỗ rửa sạch chần chín, đó vớt trải đáy đĩa.
Tiếp đó, cô cho thêm hành gừng, một ít rượu nấu ăn nồi nước, thả mực . Đợi nước sôi nữa thì lập tức vớt , để ráo nước đổ lên giá đỗ. Phía rắc thêm ít hành lá thái sợi, từ từ dội dầu nóng đun sôi lên.
Dầu nóng tiếp xúc với hành sợi phát tiếng xèo xèo, thức ăn trong đĩa lập tức nổi bọt khí, mùi thơm ngay lập tức kích hoạt, thơm đến mức khiến nuốt nước miếng liên tục. Cuối cùng, Bạch Du rưới nước sốt pha chế lên , một đĩa mực ống cháy hành thành.
Cái đuôi nhỏ cả buổi chiều thấy , trong lòng ấm ức, ngay cả lúc ăn cơm cũng sát cạnh . nhanh chóng, trái tim nhỏ bé đầy ấm ức của nhóc món ngon vỗ về.
Mực ống tươi độ dai, chấm một chút dầu ớt do tự tay Bạch Du , vị thơm đó đúng là khiến ngừng mà . Quá là đưa cơm.
Ăn cơm xong, Bạch Du và Giang Lâm định dẫn hai đứa nhỏ cùng bờ biển dạo. Bờ biển lúc chiều tà một phong vị riêng biệt, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả chân trời và mặt biển. Biển trời một màu, giống như hai tấm gương màu cam đối xứng. Gió đêm nhẹ nhàng thổi tới, sóng biển vỗ nhẹ bàn chân, dạo trong khung cảnh như là thư thái nhất.