TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 446

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:43:32
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bao Nhã Anh thấy Bạch Du thì vô cùng ngạc nhiên: Đồng chí Bạch Du, cô về đấy ?

Bạch Du mỉm gật đầu: Vâng, trường đang nghỉ hè nên đưa con về đảo Quỳnh Châu để sum họp với nhà .

So với hồi mới ly hôn, Bao Nhã Anh cứ như biến thành một khác, cả rạng rỡ, trông trẻ tận năm sáu tuổi. Bạch Du còn nhận ngón áp út tay của bà đang đeo một chiếc nhẫn.

Bao Nhã Anh dường như để ý thấy ánh mắt của Bạch Du, bà ngượng ngùng : kết hôn .

Bạch Du: Thế thì chúc mừng bà nhé, để hôm nào tới tặng quà cưới bù .

Bao Nhã Anh thấy mặt cô hề vẻ khinh bỉ giễu cợt, nụ môi bà càng đậm hơn, bà xua tay : Không cần tặng quà . và ông Triệu, tức là nhà bây giờ, tổ chức tiệc cưới, cũng nhận quà của ai hết. Những khác tin tái giá đều bảo già đầu mà vẫn sống thiếu đàn ông , còn đồng chí Bạch đây hình như chẳng thấy lạ chút nào nhỉ?

Bạch Du: Tại thấy lạ ạ? Chuyện trai dựng vợ gái gả chồng chẳng bình thường ? Hơn nữa, ai cũng quyền mưu cầu hạnh phúc, dù bảy tám mươi tuổi mà tái hôn, chỉ cần lụy đến ai thì vẫn cứ thôi, huống hồ Chủ nhiệm Bao đây vẫn còn trẻ chán.

Bao Nhã Anh thì tự giễu: Giá mà ai cũng nghĩ như cô thì mấy.

Ông Triệu là bà thầm thương trộm nhớ từ thời trẻ, chỉ vì hai gia đình môn đăng hộ đối nên cuối cùng đến với . Sau đó, mỗi đều kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình. Bao nhiêu năm trôi qua, bà từng nghĩ còn thể nối tiền duyên với ông .

Khi bà định tái hôn, đám họ hàng bên chồng cũ là những đầu tiên chạy tới mắng bà xối xả, bảo bà đàn ông thì sống nổi, già hổ, còn chọc gậy bánh xe giữa bà và con trai. Ngay cả họ hàng bên nhà bà cũng ít kẻ lời mỉa mai.

May mà con trai lời bọn họ, ủng hộ bà bước nữa. Còn Bạch Du coi là ít những ủng hộ và dành cho bà sự t.ử tế.

Nghĩ đến đây, bà liền hỏi: Không đồng chí Bạch hôm nay tìm việc gì cần giúp đỡ ?

Bạch Du gật đầu: Không Chủ nhiệm Bao danh sách các công xã, cùng với tên và thông tin liên lạc của những phụ trách ạ?

Có chứ, để bảo tiểu Vương tổng hợp , cô đợi một lát.

Bao Nhã Anh tuy thấy lạ cô cần những thứ gì, nhưng vì tin tưởng và tôn trọng nên bà hỏi nhiều.

Cảm ơn Chủ nhiệm Bao.

Bạch Du ngờ chuyện suôn sẻ như , cô cứ ngỡ Bao Nhã Anh sẽ hỏi nguyên do, chẳng ngờ bà tin đến thế.

Bao Nhã Anh xua tay, dậy thông báo cho trợ lý của .

Trợ lý tiểu Vương việc hiệu quả, đầy nửa tiếng tổng hợp xong danh sách.

Bạch Du một nữa cảm ơn Bao Nhã Anh cầm danh sách rời khỏi Hội Phụ nữ.

Cùng lúc đó, tại thủ đô Bắc Kinh xa xôi, Lâm Hướng Tuyết đột ngột giật tỉnh giấc một cơn ác mộng. Sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy dán tường, quần áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-446.html.]

mơ thấy Cát Đại Xuyên giữa một vũng máu, cả b.ắ.n nát như tổ ong.

Chương 115: Mực nhỏ sốt mỡ hành

Lâm Hướng Tuyết giường, lòng rối bời, hai tay kìm mà run rẩy.

Kể từ khi rời khỏi Quỳnh Châu, cô bao giờ mơ thấy Cát Đại Xuyên, dù chỉ một . Lần bỗng nhiên mơ thấy đối phương, còn là một giấc mơ điềm gở như thế, Lâm Hướng Tuyết càng nghĩ càng thấy .

Cô xoa bụng bước xuống giường, đến cạnh bàn tự rót cho một ly nước ấm uống cạn. Dòng nước ấm trôi xuống cổ họng cuối cùng cũng giúp cô bình tĩnh đôi chút.

nên tự hù dọa , chẳng thường bảo giấc mơ luôn trái ngược với hiện thực ? Cát Đại Xuyên chắc chắn sẽ , hơn nữa ở trong quân đội thì thể xảy chuyện gì chứ?

lỡ như thì ?

Trong đầu cô một bóng nhỏ nhảy phản đối: Không điềm , nhưng bao giờ mơ thấy mà tự dưng lúc mơ, đây hẳn là một lời cảnh báo. thấy nhất cô nên một bức thư hỏi Bạch Du xem .

một bóng nhỏ khác : Hỏi cái gì mà hỏi? Cô kết hôn , vả vài tháng nữa là con chào đời , cô quan tâm đến đàn ông khác như thì công bằng với chồng ?

Chỉ là hỏi thăm chút thôi mà, định . Giữa bạn bè với quan tâm một câu cũng chuyện gì khuất tất?

Cát Đại Xuyên mà là bạn ? Cô đừng tự lừa dối nữa!

lúc , ngoài sân vang lên tiếng bước chân, ngay đó Tăng Cảnh Lâm xuất hiện ở cửa. Nhìn thấy Lâm Hướng Tuyết, lập tức nở một nụ rạng rỡ: Em xem mua gì cho em ?

Lâm Hướng Tuyết thứ đang xách tay, đó là một túi xoài. Những quả xoài vàng óng, quả nào quả nấy to bằng lòng bàn tay, trông căng mọng và hấp dẫn.

lúc Lâm Hướng Tuyết nên biểu lộ cảm xúc gì, giọng cũng phần khô khốc: Anh lấy ở ?

Tăng Cảnh Lâm đáp: Chẳng mấy hôm em bảo thèm ăn xoài ? Anh bèn nhờ tìm giúp. Ở cơ quan đồng nghiệp ở cửa hàng cung ứng, hôm nay một lô xoài về nên họ chia cho mấy quả.

Lâm Hướng Tuyết gượng : Cảm ơn .

Tăng Cảnh Lâm bước , đưa tay nhéo nhẹ cái má phúng phính của cô, : Chúng là vợ chồng, ơn huệ gì chứ. Em cứ đó , để cắt xoài cho.

Nói về phía căn bếp bên cạnh.

Lâm Hướng Tuyết một tiếng.

Loại trái cây phẩm chất thế về cơ bản sẽ đem bán lẻ ngoài, thường là hàng về đặt hết . Thế nên để mua mấy quả xoài , chắc chắn tốn ít công sức nhờ vả.

Kể từ suýt sảy t.h.a.i đó, cô đề nghị dọn khỏi nhà họ Tăng để ở riêng. Lúc đó bố chồng đồng ý, nhưng Tăng Cảnh Lâm từ đầu đến cuối đều về phía cô. Vì chuyện còn bố tát cho hai cái.

Để căn nhà đang ở hiện tại, tiêu sạch tiền tích cóp, thậm chí còn gánh thêm một khoản nợ. Bình thường chỉ cần ở nhà là hết việc cho cô, từ giặt giũ đến nấu nướng, cáng đáng bộ việc nhà, ngay cả cốc nước rót cho cô cũng luôn là nước ấm đủ dùng.

Loading...