Thấy bé con tủi giơ hai tay đòi bế, Bạch Du đành nhấc con bé lên: Thư Thư, con nhớ ba thật ?
Đứa nhỏ trả lời, chỉ tặng cho ba một cái gáy đầy bướng bỉnh.
Bạch Du cũng hết cách, cô Giang Lâm khẽ: Ở đây đông , về nhà , lát nữa dành thời gian mà dỗ dành con gái.
Giang Lâm ừ một tiếng, xoay xách hành lý đất lên đỡ bà nội Bạch cùng về nhà.
Mọi thấy Bạch Du trở về thì tấp nập chào hỏi.
Đồng chí Bạch Du, cô về đấy ?
Sinh viên đại học về ! Nửa năm gặp, hình như đồng chí Bạch Du càng xinh thì !
Chẳng lẽ thổ nhưỡng bên Quảng Châu nuôi hơn ?
thấy do thổ nhưỡng , mà là vì đồng chí Bạch Du giờ là sinh viên đại học , còn là thủ khoa đại học của tỉnh Mân nữa, khí chất chắc chắn khác chứ.
Bạch Du chào hỏi , đến lúc về tới nhà thì hai bên cơ mặt đến mức mỏi nhừ.
Trở về căn nhà thuộc bao ngày xa cách, Bạch Du cảm thấy vô cùng gần gũi. Chỉ là xuống lâu, chị Lôi sang chơi.
Chị Lôi vẫn nhiệt tình như thế, giọng oang oang. Chị mang sủi cảo sang cho Bạch Du, vì hôm nay cô về nên chị đặc biệt gói nhiều.
Chị Lôi khỏi thì Tôn Thương Vi và Tạ Húc Đông cũng bế con tìm đến tận cửa.
Tôn Thương Vi vốn luôn chê hai thằng con trai giống hệt Tạ Húc Đông, tụt t.h.ả.m hại mức độ nhan sắc của cả nhà, nhưng so với lúc mới sinh thì giờ hai em bắt đầu nét, bế ngoài cũng khen một câu xinh xẻo.
Gần đây lòng Tôn Thương Vi mới cân bằng một chút, thế mà sang đây thấy bé Thư Thư da dẻ trắng trẻo mịn màng, đầu búi hai chỏm tóc nhỏ buộc dây đỏ, mặc váy đỏ giày đỏ, trông xinh xắn chẳng khác gì búp bê tranh Tết.
Con gái đúng là mềm mại đáng yêu, còn thể ăn diện cho như diện búp bê . Cô cũng diện cho hai thằng nhóc thối nhà đấy chứ, nhưng cứ hễ diện xong là quá năm phút , hai đứa lăn lộn đất thành hai con khỉ bùn.
Đã hai thằng nhóc chẳng bao giờ gọi bằng cái giọng ngọt lịm như thế, nhất là lúc thì thôi , đúng là quỷ thần gào.
Tạ Húc Đông cũng thèm kém, đùa với Giang Lâm: Hay là hai nhà định hôn ước từ bé , xem trúng thằng nào trong hai đứa nhà thì cứ việc chọn.
Nào ngờ lời dứt, Trung đoàn trưởng Lôi sống đối diện cũng bế con trai sang tới nơi: Định kết thông gia ? Thế thì cho con trai đăng ký một suất với, cầu chọn, chỉ cầu kéo thấp tỉ lệ trúng thưởng của xuống thôi.
Tạ Húc Đông tức đến nghiến răng nghiến lợi.
là đồ mà!
Kể từ khi căn nhà đối diện xảy hai vụ rắc rối, nơi đó bỏ trống lâu ở, mãi đến tháng quân đội mới sửa sang thì gia đình Trung đoàn trưởng Lôi mới dọn .
Trung đoàn trưởng Lôi từ lâu vợ của Giang Lâm là xinh nhất đảo Quỳnh Châu, con gái của hai còn và đáng yêu hơn cả Kim Đồng Ngọc Nữ bên tòa sen của Quan Âm, nên sớm nhắm tới nhà họ Giang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-443.html.]
Thế nên nhóm Giang Lâm cửa, bế con sang ngay. Vừa thấy lời của Tạ Húc Đông, vội vàng đăng ký cho con trai luôn.
Tuy nhiên khi thấy con gái Giang Lâm, cảm thấy con trai chắc là cửa , nhưng , thể giảm tỉ lệ trúng của những khác, hắc hắc.
Đối với hành vi tự ứng cử con trai của hai , Giang Lâm bày tỏ: Không chọn ai hết.
Một lũ nhóc thối mà cũng dám tơ tưởng đến con gái !
Giang Lâm khó chịu, đuổi thẳng cổ cả hai ngoài.
Sau khi hàn huyên xong, Bạch Du hỏi thăm tình hình thi đại học của Tôn Thương Vi.
Tôn Thương Vi nhún vai: Thi xong , bác trai và bác gái giúp tính điểm sơ bộ, đỗ Đại học Trung Sơn thì hy vọng , nhưng chắc là lết cao đẳng. Cụ thể thì vẫn đợi điểm mới .
Dù nữa, cô cần ôn tập nữa . Cái ngày thi xong , cô cảm thấy cả như giải phóng, về nhà ngủ liền tù tì hai mươi bốn tiếng đồng hồ, đến vệ sinh cũng buồn dậy, Tạ Húc Đông sợ hết hồn, cứ tưởng vợ ngủ quên luôn đường về.
Bạch Du : Đỗ cao đẳng là lắm .
Khác với thời đại thạc sĩ đầy đường, ở thời , dù chỉ bằng trung cấp thôi thì giá trị cũng cao, đủ để tìm một công việc .
Không Lâm Hướng Tuyết thi cử ? Mong là cả hai họ đều thuận lợi đỗ đạt.
Đại sư phụ Diêu Bạch Du về nên đích bếp một bàn thức ăn ngon.
Có thịt sợi hương cá, cá mè hoa kho tộ, thêm cả món gà kho khoai môn, cộng với đĩa sủi cảo chị Lôi mang sang, cả nhà Bạch Du ăn đến mức bụng căng tròn.
Ăn cơm xong, Bạch Du chia quà đặc sản mang từ Quảng Châu về đem tặng cho những nhà thiết.
Sau đó, trong nhà liên tục ghé thăm. Người thì nhờ Bạch Du tính điểm giúp, thì hỏi về cuộc sống đại học, xin cô truyền thụ kinh nghiệm thi cử.
Bạch Du từ chối ai, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của .
Đến khi tiễn cuối cùng về thì trời cũng tối mịt.
Ở Quảng Châu, bé con quen ngủ chung với Niệm Niệm, nhưng về đến đảo Quỳnh Châu, con bé giở quẻ chịu , bá đạo chen giữa ba và , bắt ôm bắt ba kể chuyện cổ tích.
Bạch Du và Giang Lâm dĩ nhiên là chiều theo ý con sót thứ gì.
Đứa nhỏ vui sướng vô cùng, như thể nhận món kẹo ngon nhất thế gian, đến tận lúc ngủ say khóe miệng vẫn còn vương nụ .
Giang Lâm trong lòng đầy áy náy. Sau khi bế bé con sang giường nhỏ ngủ, ôm lấy eo Bạch Du, giọng khàn đục trầm thấp: Vất vả cho em .
Hơi thở nóng hổi của phả cổ khiến Bạch Du kìm mà run rẩy cả . Cô ôm lấy cổ : Thế định bù đắp cho em thế nào đây?
Giang Lâm lật phủ lên cô, khẽ c.ắ.n cánh môi cô thầm tai một câu.
Mặt Bạch Du lập tức đỏ bừng như tôm luộc, cô bực đ.ấ.m một cái: Anh... học cái thói đắn từ bao giờ thế?