TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 441

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:36:09
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe những lời , lòng Giang Khải dễ chịu vô cùng, năng cũng chẳng còn giữ kẽ gì nữa: Cái con tiện nhân đó cậy chút nhan sắc là quyến rũ đàn ông, thế sẽ cho bán nó thung lũng sâu vợ chung cho mấy em nhà !

Kiếp từng mạng, ở mấy vùng núi hẻo lánh nghèo lắm, nhiều cưới nổi vợ nên mấy em chung tiền mua một về dùng chung. Hắn nghĩ Bạch Du dám bỏ rơi thì sẽ tống cô đó cho đám đàn ông giày vò.

Hắn cho con tiện nhân Bạch Du cái giá của việc đắc tội với !

Còn cả đứa con gái của cô và Giang Lâm nữa, cũng sẽ tha. Hắn định bán đứa bé đó con dâu nuôi từ bé, cả nhà ba bọn họ sống bằng c.h.ế.t!

lên kế hoạch hết , chờ lấy tiền của mụ góa , sẽ liên lạc với bọn buôn để bán con Bạch Du . Như báo thù , kiếm thêm một khoản hời.

Mụ góa chớp chớp mắt: Như quá đáng ?

Có gì mà quá đáng, tục ngữ độc trượng phu, bọn họ bất nhân thì đừng trách bất nghĩa! Ánh mắt Giang Khải b.ắ.n tia âm hiểm như rắn độc, nhưng khi thấy mụ góa lộ vẻ sợ hãi, vội vàng vỗ về: mà Oánh Oánh em thì khác, em đối với như , chắc chắn sẽ đối xử với em như thế !

Oánh Oánh là tên của mụ góa.

Mụ góa vẻ an ủi: Anh thế em cũng yên tâm. Mà vẫn còn nhớ mãi quên cô vợ hôn cũ như , bộ cô lắm hả?

Giang Khải thấy mụ góa ghen thì trong lòng càng đắc ý: Em ghen đấy ? Con tiện nhân đó quả thực , còn thi đậu Đại học Trung Sơn, hạng phụ nữ đó mà đem bán chắc chắn giá cao. Không em cứ đòi đổi đồng hồ mới , đợi lúc tiền, mua cho em cái Longines, thấy thế nào?

Mụ góa khanh khách, nịnh nọt Giang Khải một trận khiến sướng đến phát điên, cuối cùng khai sạch cả tên lẫn địa chỉ nhà của Bạch Du .

Còn về việc tại Giang Khải địa chỉ của họ ở Quảng Châu, đó là do Lâu Tú Anh cho , còn bà thì cũng chẳng buồn hỏi.

Cứ thế trôi qua thêm hai ngày, mắt thấy con đường bên ngoài ngày càng hẻo lánh, xe chạy khỏi thành phố hướng về phía rừng sâu.

Giang Khải bắt đầu cảm thấy bất an, gào thét ầm ĩ: Dừng xe, mau dừng xe! Tên tài xế là kẻ lừa đảo, Oánh Oánh, chúng mau xuống xe thôi!

điều kỳ lạ là mụ góa chẳng hề nôn nóng, trái còn nở một nụ quái dị: Chả trách Bưu ngu thật, gì cũng tin. Anh nghĩ tới việc và tài xế thực chất là cùng một hội ?

Giang Khải ngẩn : Cô... cô là kẻ lừa đảo? Còn Bưu là ai?

Mụ góa nhếch môi: Anh Bưu chính là Thiết Phong, cuỗm sạch tiền của đấy.

Sắc mặt Giang Khải lập tức cắt còn giọt máu: Các hóa là một hội! Trả tiền cho ! Trả tiền đây!

Nghĩ đến tiền lừa, Giang Khải phát điên lao lên định bóp cổ mụ góa.

Chỉ là mới động đậy, gáy ăn ngay một gậy của tài xế, mùi m.á.u tanh xộc lên.

Hắn chớp mắt, cả lả ngã gục xuống ghế. Trước khi lịm , chỉ kịp thốt lên một câu tuyệt vọng: Các ... ?

đợi mụ góa trả lời, rơi hôn mê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-441.html.]

Lúc tỉnh nữa, thấy trói c.h.ặ.t t.a.y chân giường. Đứng mặt là một phụ nữ to cao lực lưỡng, cao chừng một mét tám.

Người phụ nữ sờ nắn khuôn mặt trắng trẻo của , vẻ mặt hài lòng: Qua đêm nay của , vui ?

Nhìn cái bản mặt to như cái mâm của đối phương, Giang Khải chẳng thấy vui nổi một chút nào.

Rất nhanh đó Giang Khải hiểu cảnh của . Hắn Thiết Phong (tức Bưu) và mụ góa cùng đồng bọn bán thung lũng sâu, bán cho phụ nữ tên Thúy Hoa chồng.

Thúy Hoa là con một, cao một mét tám, nặng gần hai trăm cân, đàn ông trong vùng ai dám lấy. Ngoại hình là một chuyện, quan trọng là cô m.á.u bạo lực, đây từng đ.á.n.h c.h.ế.t một đời chồng .

Vì Thúy Hoa sức dài vai rộng, việc còn giỏi hơn cả đàn ông nên tích góp một khoản tiền.

Đàn ông trong thung lũng thường bỏ tiền mua vợ, Thúy Hoa nghĩ kiếm nhiều tiền hơn đàn ông, bọn họ mua vợ thì thể mua chồng?

Thế là thông qua môi giới, cô mua Giang Khải.

Biết chuyện, Giang Khải suýt nữa thì hộc m.á.u mồm.

Hắn đem tổ tiên mười tám đời của mụ góa và Bưu c.h.ử.i rủa bao nhiêu , nhưng c.h.ử.i đến rát cả cổ họng cũng chẳng ai thèm đoái hoài.

Thúy Hoa , đám Bưu rời khỏi đây từ lâu .

Giang Khải chợt thấy một tia hy vọng: Thúy Hoa, ông nội, bố và các thích khác của đều quan to. Cô thế , một khi phát hiện cô sẽ kết cục gì ?

Thúy Hoa đáp: Có định sẽ xử b.ắ.n ?

Giang Khải vội : thế, đây là hành vi bắt cóc buôn bán . rộng lượng, chỉ cần cô thả , thể truy cứu trách nhiệm của cô.

Thúy Hoa khẩy: Cả đời đừng hòng bước chân khỏi cái thung lũng . khuyên nhất đừng ý định bỏ trốn, nếu để bắt , sẽ đ.á.n.h gãy chân !

Giang Khải cạn lời.

Hắn hết lời ngon ngọt đến đe dọa nhưng Thúy Hoa cứ như cục đá trong hầm phân, hôi cứng, chẳng lọt tai lời nào.

Hắn vốn định bán Bạch Du thung lũng , ngờ gậy ông đập lưng ông, chính bán đây!

Đã thế còn ép lấy một mụ đàn ông xí như !

Giang Khải uất ức đến mức c.h.ế.t cho xong!

Trong lòng giờ đây vô cùng hối hận. Lẽ nên đến Thâm Quyến sớm như , đáng lẽ đợi Thâm Quyến trở thành đặc khu mới tới, hoặc ít nhất cũng rủ Lương Thiên Vũ cùng.

Sáng hôm , Thúy Hoa bày tiệc rượu tại nhà.

Giang Khải ép buộc cùng Thúy Hoa bái đường thành . Đám trong thung lũng vây quanh xem Giang Khải như xem khỉ, thậm chí ít kẻ còn đưa tay nhéo mặt, nắn m.ô.n.g , buồn nôn đến mức suýt nôn sạch ngoài.

Loading...