Vẻ mặt của bạn học đó đầy vẻ mê đắm, dùng cách thì chính là suýt nữa bẻ cong luôn .
Đám đông thấy là một phụ nữ đến tìm Bạch Du thì một phen xôn xao. Đương nhiên nếu chỉ là một phụ nữ bình thường thì chẳng gì đáng , điều khiến kinh ngạc là chỉ xe mà còn mặc bộ vest nữ. Dù là hiểu chăng nữa cũng thừa phận hề đơn giản.
Thế là dò hỏi: Bạn Bạch Du, ai đến tìm bạn thế? Người đó là của bạn ?
Người đó nghề gì ? Phụ nữ mà xe mặc vest thì chắc dạng nhỉ?
Trong đầu Bạch Du hiện lên một bóng hình, cô sớm câu trả lời nhưng miệng vẫn thản nhiên đáp: Mình cũng là ai, để xem thử .
Nói xong cô xỏ giày bước khỏi ký túc xá, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt .
Bạch Du tuy nhưng vẫn hết tò mò, bàn tán xôn xao.
Cậu xem ai thể đến tìm Bạch Du nhỉ, lẽ là từ kinh thành đến?
Rất khả năng là , dù khí chất của Bạch Du cũng thế , là sinh trong gia đình bình thường .
Nghe bàn tán, Cảnh Phi nhịn mà hừ lạnh một tiếng: Bạch Du mà xe thì đến cái xe đạp cũng ?
Khí chất cái gì, giống thường cái gì, nhảm! Bạch Du rõ ràng trông bình thường mà, vả cô chỉ xe đạp mà đến giờ vẫn còn thuê nhà ở ngoài kìa.
Nghe lời Cảnh Phi, một thấy cũng lý, nhưng cũng thấy giọng điệu cô sặc mùi ghen tị.
Bạch Du hề đang bàn tán về , cô nhanh chóng tới cổng trường. Từ xa cô thấy Cảnh Anh đang trong chiếc xe màu đen, đúng như lời bạn học , bà mặc một bộ vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng. Tuy đeo trang sức gì nhưng trông vô cùng sang trọng, đoan trang, mang theo một nét khí.
là ngầu.
Cảnh Anh cũng thấy Bạch Du, bà mở cửa xe bước xuống: Bạn Bạch Du, chúng gặp .
Bạch Du cúi : Tiền bối Cảnh, chào bà ạ. Đã lâu gặp.
Cảnh Anh đưa túi đồ trong tay qua: Đây là món quà hứa tặng em . Không quên , hai tháng qua chuyến công tác nước ngoài nên kịp mang qua cho em. mua cho em một lọ nước hoa ở bên đó, mùi hương hoa cỏ thanh khiết và trang nhã, em xem thích .
Bạch Du vô cùng bất ngờ: Cảm ơn tiền bối Cảnh, em thích lắm ạ, nhưng bà tốn kém .
Thời điểm trong nước mấy ai dùng nước hoa, mùi hương chủ yếu đến từ dầu gội, xà phòng, ai khá giả hơn thì bôi chút nước hoa hồng. Cửa hàng Hữu Nghị bán nước hoa ngoại nhưng mua nổi chỉ đếm đầu ngón tay, một lọ nước hoa giá tới mấy chục tệ, thậm chí cả trăm tệ, đừng là khác, ngay cả Bạch Du cũng nỡ mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-434.html.]
Cảnh Anh thích thái độ phóng khoáng của cô: Không gì tốn kém cả, tặng đồ cho em thực là mục đích đấy.
Bạch Du: ?
Cảnh Anh l.i.ế.m môi: Lần em món sữa đó, nhờ thử một cốc nhưng vị bình thường. Sau đó Nhược Di cũng bảo họ tự cũng ngon bằng em . Lần em chẳng bảo khi nào rảnh sẽ mời ăn cơm , cuối tuần nghỉ, thể đến nhà em dùng bữa.
Nghe đến đây, Bạch Du suýt nữa thì bật , cô thấy vị nữ thần mang tâm hồn ăn uống thật đáng yêu: Vậy em sẽ đợi tiền bối Cảnh ghé thăm nhà ạ.
Nói cô cho Cảnh Anh địa chỉ nhà . Nghe thấy địa chỉ, lông mày Cảnh Anh nhướng lên nhưng gì.
Lúc , các sinh viên trong ký túc xá nữ vẫn ngủ trưa mà vẫn đang bàn luận về chuyện của Bạch Du. Việc khiến Cảnh Phi phiền chịu nổi, cô bước khỏi phòng ném một câu: Mấy bàn tán thì ơn ngoài mà bàn, mấy ngủ trưa nhưng khác còn ngủ.
Cô hiểu nổi chút chuyện cỏn con đó thì gì mà bàn, chẳng qua chỉ là một chiếc xe thôi mà, gì ghê gớm , cô còn xe Jeep đến nhập học đấy thôi. Lời dứt, tiếng bàn tán im bặt.
Giây tiếp theo, bạn học lúc nãy báo tin cho Bạch Du chợt "A" lên một tiếng, Cảnh Phi với vẻ ngập ngừng. Cảnh Phi nhận biểu cảm đó, khó chịu hỏi: Cậu cái vẻ mặt gì thế, gì thì chứ.
Nữ sinh đó đáp: Mình nhớ , phụ nữ mặc vest đó trông vài phần giống bạn đấy Cảnh Phi.
?
Cảnh Phi sững , giống cô ? Ngay lập tức cô nhớ mấy tháng Bạch Du cô Vương định đưa cô gặp một quan trọng. Cô Vương và chị họ cô là bạn , mặc vest, xe ...
Cảnh Phi kêu lên một tiếng lao vút ngoài như pháo nổ.
Đáng ghét! Cô Vương giới thiệu chị họ cho Bạch Du, tại cô Vương thế? Còn chị họ nữa, tại chị đến trường tìm Bạch Du, đến trường tại đến tìm cô ?
Cảnh Phi như lửa đốt mông, dốc hết sức bình sinh chạy điên cuồng cổng trường, chạy đến mức để cả dư ảnh. cô vẫn chậm một bước, cô chỉ kịp thấy chị họ trong xe lướt qua mặt, chỉ để một làn khói xả phả đầy mặt.
Cảnh Phi: ...
Cảnh Phi tức đến dậm chân, Bạch Du với ánh mắt đầy đố kỵ: Chị họ tìm gì?
Bạch Du giơ giơ túi giấy trong tay, nhếch môi : Tiền bối Cảnh qua tặng đồ cho . Bà bảo nước ngoài về nên mua tặng một lọ nước hoa, ngoài còn tặng một cuốn từ điển tiếng Anh nữa.
Cảnh Phi: ....................
Nếu sự đố kỵ hình hài thì lúc đây, Cảnh Phi sự đố kỵ bao phủ kín mít, còn kẽ hở, sắp ngạt thở đến nơi . Cô ghen tị đến mức mắt đỏ lừ như mắt thỏ: Tại chị họ tặng nước hoa và từ điển cho ?
Bạch Du : Muốn ?