TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 432

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:22:35
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác Ngũ lắc đầu: Chẳng đợi lâu , bác cũng mới đến thôi.

Vào trong nhà, Bạch Du bảo Niệm Niệm và bé con sân chơi. Hai đứa nhỏ lời, tay dắt tay , mang theo đống đồ chơi mà Tập Lục Thừa tặng ngoài.

Bạch lão thái nhất quyết giữ bác Ngũ ở dùng cơm trưa. Mặc cho ông từ chối, bà vẫn xách giỏ chợ mua thức ăn.

Người ở đảo Quỳnh Châu ai Giang Lâm và Bạch Du mua nhà ở đây. Lúc bác Ngũ hỏi xin địa chỉ chỗ Giang Lâm, ông cứ ngỡ họ chỉ mua căn nhà cấp bốn nhỏ hẹp vài chục mét vuông, ngờ là một căn lầu ba tầng kiểu Tây, còn cả sân vườn rộng lớn thế .

Căn nhà chắc chắn rẻ, nhưng bác Ngũ nhà chỉ liếc mắt một cái thu hồi tầm mắt, hề ngó lung tung. Vừa xuống, bác Ngũ lập tức mở chiếc túi du lịch mang theo, cẩn thận lấy từng thành phẩm từ trong túi : Bác với nhà bác tất cả ba món, Tiểu Du cháu xem thử , chỗ nào ý cứ bảo bác, bác mang về sửa ngay.

Bạch Du rót nước cho bác Ngũ, bày đĩa mứt hoa quả nhà họ Tập tặng , xong xuôi việc mới sang.

Chỉ thấy mỗi tác phẩm nghệ thuật vỏ sò đều bọc kỹ bằng lớp áo bông dày. Gỡ lớp áo bông , ba tác phẩm lượt lộ diện.

Bạch Du kỹ, ngay lập tức choáng ngợp.

Tác phẩm thứ nhất bên là một chiếc ốc giác lớn, xung quanh khảm những vỏ sò nhỏ, còn một chiếc vỏ màu đỏ điêu khắc thành hình cá chép, tạo nên dáng vẻ hoa hòe rực rỡ. Đáng kinh ngạc nhất là miệng ốc một phụ nữ cổ đại theo lối trang điểm của các thiếu nữ cung đình, mặc váy đỏ tươi, tóc búi kiểu cánh bướm cực kỳ độc đáo. Biểu cảm khuôn mặt nàng sống động như thật, đến mức thể rời mắt.

Tác phẩm thứ hai là "Hoa lan", tác phẩm thứ ba là "Thuyền buồm vượt sóng".

Mỗi tác phẩm đều tinh xảo đến mức tưởng, khiến Bạch Du ngớt lời tán thưởng: Bác Ngũ, bác với dì Triệu đỉnh quá, hai đúng là biến những thứ bình thường thành huyền thoại .

Phải rằng điêu khắc vỏ sò hề dễ dàng, trải qua nhiều công đoạn như cắt, mài, khắc, dán. Mà công cụ trong tay họ hiện giờ thô sơ, ngay cả máy mài điện cũng , họ chỉ thể cắt và mài thủ công. Như chỉ tốn nhiều thời gian và sự kiên nhẫn mà còn mệt nhọc. Bạch Du ngờ họ thể đến thế, biến những vỏ sò, cành dương biển tầm thường thành những món đồ mỹ nghệ lung linh sắc màu.

Nghe lời Bạch Du, đôi bàn tay đang nắm chặt vì lo lắng của bác Ngũ mới thả lỏng : Tiểu Du cháu hài lòng là , hài lòng là . chỗ nào cháu nhất định nhé, đừng ngại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-432.html.]

Bác Ngũ sợ Bạch Du tính quá nên nể mặt mà chỉ những thiếu sót.

Bạch Du bảo: Bác Ngũ đừng lo, nếu thực sự chỗ nào cháu sẽ ngay. Sắp tới hai bác cứ theo tiêu chuẩn tiếp là ạ. Để lát nữa cháu nhờ tìm xem loại máy cắt và mài , nếu thì hai bác việc sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.

Bác Ngũ vội vàng xua tay: Không cần phiền phức thế , bác chẳng thấy vất vả chút nào. Tiểu Du cháu đừng vì bọn bác mà tốn tiền.

Cắt và mài thủ công cực ? Đương nhiên là cực. Có những loại vỏ sò mỏng, chỉ cần dùng lực khéo là nứt ngay, mà loại diện tích nhỏ, mài hình thù lý tưởng mài từng chút từng chút một. Đôi khi chỉ để mài một cái hình mà mất tới vài ngày trời, nhức lòng nhất là lúc gần thành công thì vỏ sò đột ngột nứt vỡ, khiến bao công sức đổ sông đổ bể.

những nỗi khổ so với mười năm chẳng đáng là bao. Lúc đó họ giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần, con gái mất tích, ăn no ngủ yên, đó mới thực sự là khổ. Bây giờ con gái về bên cạnh, họ thu nhập, còn gì để phàn nàn ? Loại máy đó chắc chắn khó tìm, mà tìm giá chắc cũng đắt lắm, nên bác Ngũ cần suy nghĩ mà ngăn Bạch Du ngay.

Bạch Du : Bác Ngũ, như đây cháu thưa với hai bác, cháu dự định coi điêu khắc vỏ sò và nuôi cấy ngọc trai nước ngọt là sự nghiệp cả đời để phấn đấu. Nói cách khác, việc chuyện ngày một ngày hai. Đợi phát triển rộng thì vẫn cần dùng đến máy móc thôi. Đã sớm muộn gì cũng dùng, tại mua sớm hơn? Thế nên bác Ngũ đừng áp lực tâm lý quá ạ.

trang sức và vàng trong tay, giờ cô thực sự thiếu tiền. Bác Ngũ ngăn cản nữa, nhưng trong lòng thầm hạ quyết tâm sắp tới điêu khắc thật , tạo nhiều tác phẩm hơn nữa.

Bác Ngũ qua còn mang theo hai bức thư, một bức của Giang Lâm và một bức của Tôn Tường Vi.

Cô và Giang Lâm bình thường chủ yếu vẫn liên lạc qua thư từ. Bạch Du đang tính sang năm sẽ lắp điện thoại ở nhà và cả bên đảo Quỳnh Châu, như hai thể gọi điện chuyện trực tiếp. Trong thư, Giang Lâm kể về tình hình phát triển ở đơn vị gần đây, cũng như nỗi nhớ nhung dành cho cô và bé con. Ngoài , còn nhắc đến tin tức của Cát Đại Xuyên, rằng Cát Đại Xuyên lập công lớn, nhưng cụ thể là công gì thì rõ.

Thư của Tôn Tường Vi thì trực tiếp hơn nhiều, tóm gọn trong một câu: Cô thấy chán quá. Bạch Du xem xong nhịn mà mỉm . Dù ở đảo Quỳnh Châu lâu nhưng nơi đó cô yêu, biển cả và hải sản cô thích, cô thực sự nhớ nơi . Đợi đến kỳ nghỉ, cô nhất định đưa bé con và bà nội về Quỳnh Châu.

Một lát , Bạch lão thái chợ về, bà vui vẻ bảo: Cá diếc hôm nay tươi lắm, bà nhờ thanh niên bán cá chọn cho con to nhất đấy. Lát nữa con món cá diếc sốt đậu nhé.

Bác Ngũ càng thêm yên: Không cần nhiều món thế , cứ chút rau xanh là ạ.

Ông bắt đầu thấy hối hận vì đến đúng lúc, lẽ ông nên ăn trưa xong mới qua. Thực chuyện trách bác Ngũ , ông đến từ sớm, chỉ là chân Bạch Du thì chân ông tới. Nói cách khác, ông đợi cửa hơn hai tiếng đồng hồ.

Loading...