TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 428

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:18:22
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thế đời cơ duyên quen đối phương, dù coi là lải nhải, cô vẫn nhất định .

Cô Vương cũng nhịn theo: Cậu đừng bắt nạt , bọn thế đều là vì cho thôi, mà thực sự thương xót thịt thì chẳng đây .

Cảnh Anh lẽ những xung quanh nhắc nhở quá nhiều nên thích chuyện nữa, bà lảng sang chuyện khác: Lần dẫn học trò qua đây gặp , là bồi dưỡng con bé ?

Cô Vương đáp: Muốn thì đúng là thế thật, nhưng lọt mắt xanh của thì còn tùy quyết định.

Bà chọn Cảnh Phi trợ lý cho vì thiên phú ngôn ngữ và sự tích lũy của Cảnh Phi cực kỳ xuất sắc, là một mầm non dịch thuật , nhưng điều đó nghĩa là Bạch Du ưu tú.

Ngược , bà cảm thấy Bạch Du hợp với Bộ Ngoại giao hơn. Tuy bây giờ những chuyện còn sớm, nhưng bà thích cô học trò nên sẵn lòng đẩy giúp một tay.

Tất nhiên, lọt mắt Cảnh Anh , chọn thì xem bản lĩnh của chính cô.

cũng là bạn lâu năm, Cảnh Anh lập tức hiểu ngay ý đồ của bạn . Bà về phía Bạch Du, hỏi thẳng vấn đề: Sau em Bộ Ngoại giao việc ?

Dù để chính thức Bộ Ngoại giao đợi đến khi nghiệp, và khi còn một quy trình thẩm tra cực kỳ nghiêm ngặt, ai cũng . nếu gặp mầm non thực sự , họ thể âm thầm bồi dưỡng .

Được bạn đích dẫn tới, bà tin rằng nhân phẩm và năng lực của Bạch Du đều vấn đề gì. Thế nhưng bồi dưỡng một t.ử một nhân tài từ sớm sẽ tốn nhiều thời gian và tâm huyết.

Trước đây, bà từng nghĩ đến việc nhận bất kỳ ai t.ử trợ lý, ngay cả cô em họ Cảnh Phi cũng bà thẳng thừng từ chối.

, điều Cảnh Phi nhất là trở thành nhà dịch thuật, mà là giống như bà, Bộ Ngoại giao khi nghiệp, chỉ là bà thấy tính cách của Cảnh Phi phù hợp.

Tuy tâm địa nhưng Cảnh Phi quá tiểu thư, hiếu thắng, cái gì cũng thích tranh, cái gì cũng giành, hơn nữa lòng đủ rộng lượng. Tính cách hợp công tác ngoại giao.

Thực cha Cảnh Phi tuy cưng chiều con nhưng từ nhỏ chú trọng giáo d.ụ.c lễ nghĩa, điều bản tính là thứ mà đôi khi giáo d.ụ.c cũng chẳng đổi bao nhiêu. Cảnh Phi càng lớn tính tình càng tệ, đến cả bà đôi khi cũng chịu nổi cái tính khí thất thường đó.

Ngay lúc Cảnh Anh và cô Vương đều đinh ninh rằng Bạch Du chắc chắn sẽ gật đầu, thì thấy cô lắc đầu : Bộ Ngoại giao , nhưng chí hướng của em ở đó.

Cô Vương: ?

Cảnh Anh: ??

Cảnh Anh hỏi tiếp: Vậy chí hướng của em ?

Bạch Du thẳng đôi mắt sắc sảo của bà, dõng dạc : Em quảng bá văn hóa truyền thống của Trung Quốc thế giới. Em còn tạo một thương hiệu ngọc trai, đưa thương hiệu đó tiến quân thị trường quốc tế. Em càng cho cả thế giới rằng, những viên ngọc trai nhất ở Mỹ, ở Nhật Bản, mà là ở đất nước chúng !

Lời dứt, phòng bệnh im lặng mất vài giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-428.html.]

Lần đầu tiên Cảnh Anh thực sự quan sát kỹ cô gái : Tham vọng của em hề nhỏ .

Bạch Du gật đầu: nhỏ ạ.

Cô cũng liệu thành công , chỉ là ông trời cho cô cơ hội sống một nữa, cô những việc thực sự theo ý nguyện của bản . Hơn nữa theo cô, quá trình quan trọng hơn kết quả.

Cảnh Anh đầu tiên bật thành tiếng: Nhược Di, cô học trò của đúng là một mầm non , tiếc là con bé mặn mà với Bộ Ngoại giao, chuyến công cốc .

Cô Vương sực tỉnh: Bạn Bạch Du, mục tiêu của em , chỉ là cô thấy em bây giờ còn trẻ, em thể suy nghĩ thêm, hoặc bàn bạc kỹ với gia đình mới đưa quyết định.

Đưa văn hóa truyền thống thế giới ? Đương nhiên là , nhưng môi trường trong nước và quốc tế hiện nay quá khó khăn. Còn chuyện xây dựng thương hiệu ngọc trai mà cô , điều đó nghĩa là mở nhà máy, kỹ thuật nuôi cấy ngọc trai vân vân, đó là việc một cá nhân thể quyết định mà là do Chính phủ.

Cô bé tâm huyết là , nhưng vẫn còn quá trẻ, hiểu nhiều chuyện cứ .

Bạch Du đáp: Em cô Vương cho em, nhưng em suy nghĩ kỹ . Em cũng cô đang lo lắng điều gì, nhưng đến cả kỳ thi đại học còn thể khôi phục, thì ai dám chắc nhà nước sẽ nới lỏng chính sách, khuyến khích phát triển kinh tế? Em tin rằng đất nước chúng sẽ ngày càng , ngày càng lớn mạnh!

Lời khiến phòng bệnh một nữa im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

Ngay giây , Cảnh Anh vỗ tay tán thưởng: Chẳng trách Nhược Di đích tiến cử em cho . Em đúng là một nhân tài ngoại giao bẩm sinh, thật tiếc là chí hướng của em ở đây.

Bạch Du tiếp lời: Không gì đáng tiếc ạ. Dù em ở lĩnh vực nào, chỉ cần việc em ích cho đất nước, ích cho nhân dân thì đều là điều cả.

Cảnh Anh : Ở tuổi của em mà những lời thì giác ngộ thực sự cao. Giờ chính mới là thấy tiếc, tiếc vì đ.á.n.h mất một học trò giỏi.

Bạch Du khen đến mức ngượng ngùng.

Cảnh Anh tuy trong lòng thấy chút tiếc nuối nhưng cũng định ép quá đáng, vả cô mới chỉ là sinh viên năm nhất, đổi ý định. Ngày tháng còn dài, cần vội vã nhất thời.

Cô Vương còn thấy tiếc hơn cả Cảnh Anh, nhưng tính cách bà vốn thích cưỡng ép khác nên cũng đành thôi.

lúc , y tá mang cơm trưa tới cho Cảnh Anh. Bà liếc một cái đẩy ngay.

Là bạn nhiều năm, cô Vương còn lạ gì nữa: Cái bệnh xuất huyết dày của , thấy ngoài việc ăn đúng bữa thì quan trọng nhất là do kén ăn!

Cảnh Anh nhún vai: Mình cũng thế, cũng như , ăn gì cũng thấy ngon, nuôi trắng trẻo béo .

Cô Vương mắng yêu: Cậu mới trắng trẻo béo , đừng lắt léo là heo. Hôm nay chiều , bữa trưa bắt buộc ăn hết sạch cho .

Bạch Du lên tiếng: Em nấu ăn cũng khá ngon ạ, dịp, em mời cô Vương và tiền bối Cảnh qua nhà em dùng cơm.

Dù cô Bộ Ngoại giao, nhưng một mối quan hệ như Cảnh Anh thì lúc nào cũng thể kết giao .

Loading...