Bạch Du thấy cũng ép, hai chuyện tiến về phía trạm xe buýt.
Cô Vương là sẽ đưa cô . Họ lên chuyến xe buýt 5, đó chuyển thêm một chặng nữa mới dừng cổng một bệnh viện quân y.
Bạch Du ngơ ngác: Người chúng cần gặp ở đây ạ?
Cô Vương mỉm bất đắc dĩ: Người bạn của cô là một cực kỳ bận rộn, bình thường bận đến mức thời gian ăn cơm uống nước. Đấy, đêm qua nhập viện vì xuất huyết dày xong. Cô vốn định hẹn dịp khác, nhưng chị bảo cần, còn là bận lắm, nếu tranh thủ lúc đang nghỉ ngơi mà gặp thì chẳng đợi đến bao giờ. Gặp ở bệnh viện, em chắc phiền chứ?
Bạch Du lắc đầu: Dạ ạ.
Vậy thì , chúng thôi.
Sau khi hỏi y tá ở quầy lễ tân, họ dẫn lên một phòng bệnh đơn ở tầng ba: Đây là phòng của đồng chí Cảnh đang điều trị.
Lúc Bạch Du mới nhận thấy phận của hề đơn giản. Đây là phòng bệnh đơn tách biệt với các phòng khác, cách khác, nó tương đương với phòng VIP .
Cô Vương cảm ơn y tá mới gõ cửa. Cánh cửa nhanh chóng mở , một phụ nữ mặc bộ đồ bệnh nhân màu trắng xuất hiện ở lối .
Bạch Du ngước đối phương sững sờ tại chỗ.
Là Cảnh Anh!
Người đầu tương lai của Bộ Ngoại giao. Dưới sự lãnh đạo của bà, chính sách ngoại giao của nước nhà đạt những thành tựu rực rỡ, thúc đẩy quan hệ hữu nghị với nhiều quốc gia và khu vực. Đồng thời, bà nổi danh khắp trong và ngoài nước với thái độ cứng rắn, giới ngoại giao quốc tế gọi là Người đàn bà thép của phương Đông.
Bạch Du ngờ mà cô Vương đưa gặp là bà, trong lòng khỏi trào dâng một nỗi xúc động mãnh liệt.
So với hình ảnh Người đàn bà thép , Cảnh Anh lúc trông trẻ trung hơn nhiều. Bà vóc dáng cao ráo, ngũ quan đoan trang đại khí, và quan trọng nhất là lúc bà vẫn còn mái tóc đen nhánh mượt mà. Phải rằng Người đàn bà thép vốn nổi tiếng với mái tóc bạc trắng dù khi đó bà chỉ mới ngoài năm mươi tuổi.
Cảm giác thấy thật khác hẳn với việc thấy tivi. Nếu hỏi kiếp Bạch Du khâm phục ai nhất, thì chắc chắn đó là Cảnh Anh đang mặt . Cô thậm chí chút thấu hiểu cảm giác kích động hưng phấn của những hâm mộ khi thấy thần tượng. Lúc cô cũng đang phấn khích, hận thể rút giấy bút xin chữ ký ngay lập tức.
Cảnh Anh nhạy bén bắt ánh mắt của cô, khi kín đáo quan sát một lượt, bà sang cô Vương: Đây là cô học trò mà đưa đến cho xem ?
Cô Vương mỉm gật đầu: , em tên là Bạch Du, thủ khoa kỳ thi đại học tỉnh Mân năm nay, là một học sinh thông minh và hiếu học.
Lúc Cảnh Anh mới Bạch Du thêm nữa: Cậu thế thì cũng chút ấn tượng . Có em là đại diện cho tân sinh viên phát biểu tại lễ khai giảng ?
Bạch Du ngờ bà , cô gật đầu đầy hào hứng: Dạ đúng ạ. Tiền bối Cảnh xem bài phỏng vấn của em báo ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-427.html.]
Cảnh Anh lắc đầu: Cũng hẳn. Mình tên em là vì cô em họ của dạo đó cứ nhắc về em ở nhà, còn bảo là em cướp mất suất đại diện tân sinh viên của nó.
?
Bạch Du đầu tiên là hiện một dấu hỏi chấm to đùng, đó trong lòng chợt thắt .
Cảnh Anh, Cảnh Phi, đều họ Cảnh, chẳng lẽ là...
Như để khẳng định suy đoán của cô, Cảnh Anh gật đầu: Có vẻ em đoán , Cảnh Phi là em họ của . Nghe hai đứa còn cạnh tranh trợ lý cho Vương Nhược Di, xem kết quả là em thua ?
Bạch Du: ...
Thế giới đúng là nhỏ thật, cô thật ngờ Cảnh Anh là chị họ của Cảnh Phi. Nhớ cảnh mới khiến Cảnh Phi tức đến dậm chân bỏ , khóe miệng cô khỏi giật giật. Không Cảnh Phi mách lẻo với nữ thần của cô nữa?
Nếu sớm Cảnh Phi là em họ của nữ thần, lúc nãy cô chẳng gọi cô là "quái vật lông mũi" với cả "mũi to" gì. Bạch Du càng nghĩ càng thấy chột .
Cô Vương thấy Bạch Du ngẩn ngơ, cứ ngỡ cô chạm nỗi đau loại, liền vội vàng lên tiếng giải vây: Thôi nào, đừng bắt nạt học trò của , là để yên . Với cả bọn đây nãy giờ , định để bọn ngoài cửa đến bao giờ?
Có thể chuyện bằng giọng điệu , xem quan hệ của hai thực sự .
Cảnh Anh lúc mới mở rộng cửa mời hai trong. Dù là phòng VIP thời bấy giờ nhưng bày biện giản dị: một chiếc giường bệnh, một tủ đầu giường. Điểm khác biệt với phòng thường là thêm một bộ ghế sofa và bàn nhỏ.
Lúc bàn đang bày đầy trái cây và các loại đồ bổ, rõ ràng đến thăm bà. Cảnh Anh đóng cửa , rót cho mỗi một ly nước : Nhiều trái cây với đồ bổ quá, lát nữa hai cầm bớt về .
Cô Vương bảo: Biết thế chẳng mang thêm đồ sang cho nữa.
Cảnh Anh gật đầu: Lần đừng mang nhé.
Cô Vương nhíu mày: Còn nữa cơ ?! Mình nhắc bao nhiêu , bảo ăn uống đúng giờ mà cứ . Trẻ măng xuất huyết dày, để xem về già tính !
Bạch Du nhớ kiếp Cảnh Anh mất vì ung thư dày, kìm mà lên tiếng: Cô Vương đúng đấy ạ. Chủ tịch cũng dạy, sức khỏe là vốn quý của cách mạng. Nếu tiền bối Cảnh thực hiện ước mơ, cống hiến cho sự phát triển của đất nước, thì việc đầu tiên cần là chăm sóc cơ thể, ăn uống đúng bữa, ngủ sớm dậy sớm, và thỉnh thoảng nên vận động nhiều hơn ạ.
Phụt ——
Cảnh Anh thì nhịn : Nhược Di , cô học trò của thú vị thật đấy. Tuổi còn nhỏ mà năng đạo lý bộn bề, cái vẻ lải nhải nhớ đến bà nội quá.
Bạch Du: .........
Bị nữ thần nghĩ là kẻ nhiều, cô cảm giác mà nước mắt. Kiếp khi Cảnh Anh vẫn đầy sáu mươi tuổi, đến tận giây phút cuối cùng bà vẫn miệt mài với công việc. Nuối tiếc lớn nhất của bà là quá ít thời gian, bà vẫn thêm thật nhiều việc cho đất nước, cho nhân dân.