TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 426

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:15:47
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thưởng thức xong biểu cảm vặn vẹo của Cảnh Phi, Bạch Du về phía hàng đợi lấy món cà tím kho tộ.

Cơm nước trong nhà ăn thể là ngon, nhưng cũng dễ hiểu, dù cũng là cơm nấu nồi lớn, tay nghề của đầu bếp bình thường, nấu chín mà ăn đau bụng là lắm .

Tuy nhiên một món là ngoại lệ, chính là món cà tím kho tộ. Cà tím cắt thành miếng dài, chiên vàng đều hai mặt, đó phi thơm nấm hương ngâm nở cùng tôm khô, thịt băm, cho tất cả nồi đất đun cùng cà tím. Cách khiến món ăn cực kỳ đưa cơm.

Nghe ngày đầu bếp dùng chính món cà tím kho tộ để chinh phục quản lý nhà ăn và nhận công việc , thế nên mỗi khi nhà ăn món , cửa ba luôn xếp hàng dài dằng dặc.

Những bạn cùng phòng của cô lập tức bám theo .

Cao Thắng Nam ăn vốn dĩ trực diện: Có những chẳng hiểu hai chữ khiêm tốn thế nào, còn cố tình chạy đến mặt khoe khoang, cái bộ mặt đó thật khiến phát ghét.

Trịnh Linh Linh cũng gật đầu: vẫn là Bạch Du lợi hại, một câu khiến cô câm nín luôn. Các thấy biểu cảm lúc nãy của cô , kiểu giận mà dám , thật buồn c.h.ế.t .

Những khác thì quan tâm hơn đến việc cô Vương định đưa Bạch Du gặp nhân vật quan trọng nào.

Bạch Du hạ thấp giọng: Cô Vương định đưa gặp ai , lời lúc nãy là lừa cô đấy. Mình dám chắc, xong câu đó xong cô ăn cơm cũng thấy ngon nữa cho xem.

Sau chuyện của Lâm Lam Phương, cô càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc kín tiếng. Nếu Cảnh Phi cố ý chạy đến mặt khoe khoang, cô vốn dĩ chẳng định gì về chuyện cô Vương đưa gặp .

giờ bạn bè hỏi đến, cô cũng định thật.

Quả nhiên, Bạch Du , nụ mặt chân thật hơn vài phần, còn cảm thấy ý tưởng của cô .

đúng là Bạch Du đoán trúng, Cảnh Phi vốn dĩ đang vui sướng tột độ, nhưng khi lời Bạch Du, cô nhịn mà suy đoán xem cô Vương định đưa Bạch Du gặp ai.

Khốn nỗi cái tên Bạch Du chuyện cứ một nửa, cố tình treo lửng khiến cô tò mò, thật là đáng ghét.

Vì trong lòng cứ canh cánh chuyện , sự hưng phấn khi chọn trợ lý của Cảnh Phi giống như nước gặp ánh mặt trời, tan biến nhanh chóng, đến cả ăn cơm cũng thấy mất ngon.

Chẳng mấy chốc đến ngày hôm .

Bạch Du dậy sớm nấu bữa sáng, bánh bông lan cho bé con và Niệm Niệm, đó mới giao hai đứa nhỏ cho bà nội để ngoài.

Cô đến cổng trường giờ hẹn mười mấy phút.

Mùa xuân ở Quảng Thành khác với phương Bắc. Phương Bắc bắt đầu rụng lá từ mùa thu, mỗi năm cứ đến mùa thu là lá rụng đầy đất, sắc vàng rực rỡ trở thành một khung cảnh mắt; nhưng cây cối ở Quảng Thành rụng lá từ tháng ba tháng tư, rụng kéo dài đến tận tháng năm tháng sáu, nên giờ quanh, phố cũng là lá vàng rơi.

Bạch Du thấy cảnh thú vị.

Hôm nay thời tiết , ánh nắng ấm áp chiếu lên khiến dễ sinh cảm giác buồn ngủ. Cách đó xa một chú mèo nhỏ đang ngáp dài nắng, nó lật một cái, để lộ cái bụng trắng phau, tan chảy cả lòng.

Bạch Du gốc cây một lát, quá giờ hẹn nhưng vẫn thấy bóng dáng cô Vương , cô khỏi ngước mắt xa về hai phía con đường.

Ai ngờ cô Vương thấy , thấy bên cạnh cột điện đối diện từ lúc nào xuất hiện một bóng lén lút, kỹ thì ai khác mà chính là Cảnh Phi.

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-426.html.]

Bạch Du chút câm nín, nhưng cũng đoán mục đích cô xuất hiện ở đây.

Tuy nhiên cô và Cảnh Phi chẳng chuyện gì để , nên cũng định qua chào hỏi. Đợi thêm mười mấy phút nữa, cô Vương vẫn xuất hiện, Cảnh Phi nấp cột điện cuối cùng nhịn nữa, sải bước tới.

Chẳng cô Vương đưa gặp nhân vật quan trọng ? Không lẽ cô Vương đổi ý ?

Giọng điệu thể hả hê hơn nữa.

Ánh mắt Bạch Du dừng mặt cô , im lặng hồi lâu gì.

Lỗ Tấn kỹ một xí là một sự tàn nhẫn, nhưng kỹ một gương mặt ưa cũng chẳng là một cảm giác gì cho cam.

Chẳng mấy chốc Cảnh Phi bại ánh của Bạch Du: Cậu cái gì?

Khóe miệng Bạch Du từ từ cong lên: Mình lỗ mũi , thì , mới thấy lỗ mũi to thật đấy.

Cảnh Phi: "..."

Bạch Du: Còn nữa, lông mũi của dài, dài thêm chút nữa là lộ hết khỏi cái lỗ mũi to đùng , khuyên mau về nhà tỉa tót .

Cảnh Phi: "........."

Bạch Du: Còn nữa...

Mặt Cảnh Phi đỏ bừng, cô ngắt lời khi Bạch Du kịp thêm lời nào chọc tức nữa: Cậu im miệng cho ! Lỗ mũi to liên quan gì đến ?

Bạch Du : Vậy cô Vương cho leo cây thì liên quan gì đến ? Nếu còn dám chạy đến mặt ba cái chuyện , sẽ gọi là "mũi to", , gọi là "quái vật lông mũi" chắc là hợp hơn đấy!

Cảnh Phi: ".................."

Bạch Du: Trừng cái gì mà trừng, còn , nữa là gọi đấy nhé, Mũi...

Cảnh Phi tức đến mức lỗ mũi như bốc khói, dậm chân một cái vội vàng xoay chuồn thẳng.

Tức c.h.ế.t mất thôi!

Cảnh Phi , cô Vương mồ hôi nhễ nhại chạy tới, tay xách một túi lớn trái cây và các loại đồ bổ khác: Xin em nhé Bạch Du, để em chờ lâu quá. Nhà cô chút chuyện đột xuất, thật ngại quá.

Bạch Du lắc đầu: Không ạ, em cũng mới đợi một lát thôi.

Cô Vương rút khăn tay lau mồ hôi trán, giải thích: Lúc sắp khỏi cửa thì cụ nhà cô tự nhiên thấy tim thoải mái, cô vội vàng đưa cụ bệnh viện gần đó, xong mới chạy sang đây ngay, nhưng vẫn muộn mất .

Bạch Du một nữa : Sức khỏe cụ giờ ạ? Nếu tiện thì thể hẹn hôm khác cũng ạ.

Cô Vương: Không , nhà cô đang ở viện chăm sóc, bác sĩ cũng cho ở quá đông, là đông sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi.

Để em xách đồ cho cô nhé?

Cô Vương xua tay: Thôi cần, cô bảy tám mươi tuổi , xách mà.

Loading...