Quần áo của Tạ Thừa nhiều, một bộ mặc , thêm hai bộ cô mới mua cho. Hôm đưa bé bách hóa, đòi đồ chơi mà chỉ xin mua một cuốn sách.
Tất cả đồ đạc gom còn đầy một chiếc túi du lịch, Bạch Du bỏ thêm đó những chiếc cầu mây và túi cát mà vẫn thường chơi cùng bé con và Niệm Niệm, nhét thêm thật nhiều bánh kẹo và trái cây. Tuy nhà họ Tập chẳng thiếu những thứ , nhưng họ là họ, còn cô là cô.
Dù nỡ, nhưng cuối cùng vẫn chia ly.
Bạch Du dắt bàn tay nhỏ của Tạ Thừa đến cửa, dặn dò hết đến khác: Đây là ngôi nhà thứ hai của cháu, cháu thể bất cứ lúc nào.
Lời chỉ cho Tạ Thừa , mà còn cho nhà họ Tập, và đặc biệt là cho Ngô Hiếu Nghi : Tạ Thừa đứa trẻ ai cần, xin hãy đối xử với bé.
Tạ Thừa ôm chặt lấy cổ Bạch Du chịu buông: Cô Bạch ơi, cháu sẽ nhớ cô lắm.
Bạch Du vỗ về: Cô cũng sẽ nhớ cháu. Cháu yên tâm, thời gian cô sẽ đưa Niệm Niệm và Minh Thư qua thăm cháu.
Nghe , mắt Tạ Thừa mới sáng lên, bé đưa ngón tay út : Chúng móc ngoéo ạ.
Được, móc ngoéo, trăm năm đổi.
Mãi đến khi cả gia đình năm nhà họ Tập khuất hẳn, Bạch Du mới đóng cửa .
Lên đến tầng hai, Bạch lão thái với đôi mắt đỏ hoe lau nước mắt hỏi: Đi ?
Bạch Du gật đầu: Dạ, bà.
Bạch lão thái thở dài: Thằng bé Tạ Thừa thật ngoan ngoãn, hy vọng ba ruột nó sẽ bù đắp thật cho nó.
Bạch Du kể cho bà chuyện của Ngô Hiếu Nghi để bà khỏi lo lắng cho Tạ Thừa.
Bé con và Niệm Niệm đang ngủ trưa, lúc tỉnh dậy mới phát hiện Tạ Thừa mất .
Niệm Niệm lớn hơn một chút nên khi kể , dù luyến tiếc Tạ Thừa nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn chấp nhận.
bé con thì nổi cáu: Anh Tạ Thừa !
Bạch Du dỗ dành: Tạ Thừa là theo ba về nhà , rảnh sẽ đưa con tìm chơi.
Bé con hừ một tiếng: Lúc nãy vợ con, giờ bỏ , !
Bạch Du mà mờ mịt cả , hỏi Niệm Niệm mới , hóa lúc nãy ba đứa trẻ chơi đồ hàng lầu. Bé con nhỏ nhất nhưng đòi chủ gia đình, Tạ Thừa đóng vai vợ của bé con, còn Niệm Niệm là con của hai .
Đang chơi thì bé con buồn ngủ, cả ba bàn đợi bé ngủ dậy mới chơi tiếp, ai ngờ tỉnh dậy thì vợ còn nữa.
Bạch Du hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện thì dứt.
Để an ủi tâm hồn tổn thương vì mất vợ của bé con, Bạch Du bánh tart trứng cho cô bé.
Mấy hôm bà nội nhờ thợ xây một chiếc lò nướng trong vườn, giờ dùng để nướng bánh tart trứng là hợp nhất.
Bé con và Niệm Niệm bao giờ ăn bánh tart trứng, ngay lập tức mê hoặc bởi lớp vỏ giòn rụm và phần nhân mềm mịn, ngọt thơm. Nếu Bạch Du ngăn , hai đứa nhỏ thể ăn ngừng nghỉ.
Thế nhưng, cả hai giữ cách với món đậu phụ thối.
Bé con còn bịt mũi, vẻ mặt chấn động Bạch Du: Mẹ ơi, ăn phân?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-423.html.]
Mẹ chỉ ăn cái đó mà còn ăn trông vẻ ngon lành nữa.
Niệm Niệm thì đầy vẻ lo lắng, là cô hết tiền ?
Cô bé thầm nhủ sẵn sàng đưa hết tiền lì xì cho cô dùng, như cô sẽ ăn cái đó nữa.
Bạch Du xong dở dở : Đây là phân, đây là đậu phụ thối, hai đứa nếm thử ?
Cả hai lắc đầu như trống bỏi.
Bạch lão thái tuy ghét bỏ như hai đứa nhỏ nhưng cũng thích món , nên bao nhiêu đậu phụ thối mua về đều chui tợn bụng Bạch Du.
Đậu phụ thối chiên vàng giòn lớp vỏ, chấm với nước xốt linh hồn là tương ớt, c.ắ.n một miếng, lớp vỏ giòn tan vỡ , nước xốt bùng nổ trong khoang miệng, thực sự thơm cưỡng nổi.
Món đúng là ai thích thì càng ăn càng thấy thơm, ai thích thì ngay cả mùi cũng ngửi nổi.
Nửa đêm trời bất ngờ đổ mưa, sáng hôm tỉnh dậy, Bạch Du suýt nữa thì ngất xỉu.
Chỉ thấy tường, sàn nhà đều phủ một lớp nước, lau thế nào cũng sạch.
Cô và bà nội đều hiểu chuyện gì xảy , vội vàng mở cửa sổ thì trong nhà càng ẩm ướt hơn.
Đến lúc mua thức ăn hỏi , cô mới hóa đây là đặc sản của miền Nam – trời nồm.
Nghe kiểu thời tiết ít nhất kéo dài một tuần, Bạch Du xong mà lòng cũng cảm thấy ẩm ướt theo.
Mua thức ăn xong, cô gọi điện về nhà thì một tin:
Lâm Hướng Tuyết sảy thai.
Chương 107: Cà tím kho tộ
Lần Bạch Du gọi điện về nhà là để chúc mừng sinh nhật cha . Quà thì cô gửi bưu điện từ sớm, nhưng vì nhớ giọng ông cụ nên gọi một cuộc, ngờ thấy tin dữ như .
Chỉ là đợi cô hỏi kỹ, đầu dây bên đổi : Dụ Dụ, em đừng lo, thông tin của cha nhầm , Hướng Tuyết đúng là viện nhưng đứa bé giữ .
Bạch Du lúc mới thở phào: Hướng Tuyết viện chị?
Từ Ánh Chi đáp: Chị cũng rõ chi tiết, nhưng chị thấy chồng Hướng Tuyết mắng cho vuốt mặt kịp, hôm đến mặt mày sưng vù như đầu heo, chắc chắn là đ.á.n.h .
Sau đó Bạch Du hỏi thăm cái t.h.a.i trong bụng Từ Ánh Chi, chị bảo chuyện đều , còn cảm giác chắc là con trai. Hai vợ chồng chị cũng mong con trai nên vui mừng.
Bạch Du hiểu tâm lý của chị, chị con trai vì trọng nam khinh nữ, mà vì bản chị từng gặp chuyện nên cảm thấy phái nữ quá yếu thế, gặp chuyện dễ chịu thiệt thòi, vì thế mới nghĩ con trai sẽ hơn.
Cúp điện thoại, nụ mặt Bạch Du dần biến mất.
Lâm Hướng Tuyết đang yên đang lành viện, chồng cô đ.á.n.h thành đầu heo, cô lập tức nghĩ ngay đến ả xanh Đồng Dương Vi.
Hôm đó mặt Lâm Hướng Tuyết, ả cứ một điều trai, hai điều trai, khi đến nhà họ Tăng lập tức cướp mất vị hôn phu của , trực tiếp phá hỏng một cuộc hôn nhân. Nói trắng , đó là một kẻ gậy chọc bánh xe.
Nơi nào đàn bà đó thì thể nào yên , cô cảm thấy Lâm Hướng Tuyết viện mười phần thì đến tám chín phần là liên quan đến ả .
Chỉ là lúc Lâm Hướng Tuyết đang ở bệnh viện, cô liên lạc cũng tiện, đành về nhà một bức thư dài ba trang giấy gửi .