Ăn cơm xong, Bạch Du suy nghĩ một hồi quyết định xin nghỉ học ở trường một ngày. Việc học tuy quan trọng nhưng sức khỏe của con và bà nội còn quan trọng hơn. Cái đuôi nhỏ nhất quyết chịu rời nửa bước, cô đành bế bé đến trường để xin nghỉ.
Mọi đều Bạch Du kết hôn và con, nhưng trăm bằng một thấy, vẫn vài bán tín bán nghi. Giờ thấy cô bế một đứa trẻ đến trường, ai nấy đều khỏi kinh ngạc. Thế nhưng nhanh đó, cả đám đều vẻ đáng yêu của bé con cho tan chảy. Trẻ con thì ai cũng thấy , nhưng một đứa bé xinh xắn như thế thì đúng là đầu họ gặp.
Bạch Du, đây là con gái ? Sao mà xinh xắn đáng yêu thế !
Bé ơi, em xinh quá, em tên là gì thế?
Cái đuôi nhỏ chẳng hề sợ lạ, ở nhà còn lừ đừ mà giờ thấy đông đ.â.m phấn khích. Đối diện với những nụ thiện của các chị, bé xòe hai ngón tay, lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu: Em là Thư Thư bảo bối, em một tuổi ạ.
Trời đất ơi, trái tim bà già của tan chảy mất .
Vốn dĩ lấy chồng sinh con sớm , nhưng con của Bạch Du, thấy sinh một đứa cũng đấy chứ.
Mình sinh con, chỉ đứa con gái như của Bạch Du thôi.
Làm thì tùy tiện đòi hỏi đồ của khác nhé!
Bạch Du quên mục đích chính của : Hôm nay bé nhà khó chịu trong , với cô Vương cũng đưa một nơi, nên nhờ các lát nữa xin nghỉ giúp một buổi.
Trịnh Linh Linh vội vàng đồng ý: Không vấn đề gì, sẽ thưa với thầy cô giúp .
những khác câu của cô thu hút sự chú ý.
Cô Vương định đưa thế?
Bạch Du đáp: Cô Vương bảo hôm nay cô thăm một vị tiền bối lão làng trong giới dịch thuật, nên tiện thể đưa theo để mở mang tầm mắt.
Lời thốt , đám đông một phen xôn xao và ngưỡng mộ.
Hu hu... vận may như thế chứ!
Mình cũng gặp tiền bối giới dịch thuật, ghen tị với Bạch Du quá mất!
Sớm cô Vương sẽ chọn trợ lý như thế thì hồi Tết liều mạng luyện khẩu ngữ . giờ gì cũng muộn, ngoài ngưỡng mộ thì chẳng gì nữa.
Trong tiếng trầm trồ của , Bạch Du một nữa đưa mắt lướt qua gương mặt từng . cô vẫn phát hiện điều gì bất thường. Dù cô vội, cô tin rằng kẻ chắc chắn sẽ sớm tay nữa thôi. Việc cô cần bây giờ là kiên nhẫn chờ đợi.
Có vẻ như kẻ đó còn thiếu kiên nhẫn hơn cô tưởng. Sau khi cô lâu, Chu Thúy Hoa một kéo góc khuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-413.html.]
Kẻ đó gắt gỏng hỏi: Chẳng bà bảo đặt thư tố cáo lên bàn việc của cô Vương ? Thế tại cô vẫn tiếp tục dùng con nhỏ Bạch Du đó?
Chu Thúy Hoa đáp: Làm , dù cũng đúng như lời cô dặn, đặt thư lên bàn cô Vương còn gì!
Cô chắc là cô Vương mở thư xem ?
Chu Thúy Hoa khẳng định: tận mắt thấy chứ sai ! Theo thấy, chắc chắn là cô Vương tin mấy lời trong thư .
sẽ thêm một lá thư nữa, lúc đó bà giúp đặt lên bàn việc.
Lần Chu Thúy Hoa lắc đầu nguầy nguậy: . Lần cô đưa bao nhiêu tiền cũng . Lỡ phát hiện thì mất việc như chơi.
Cô...!
Cuối cùng, hai đường ai nấy trong sự bực bội.
Bạch Du về đến nhà thì Ngô Hiếu Nghi dẫn chồng tìm đến tận cửa. Vừa thấy đàn ông đó, Bạch Du nhận ngay chính là gặp ở bến tàu . Anh vẫn phong thái cũ, mặc sơ mi trắng và quần tây, đôi mắt phượng dài xếch, sống mũi cao là chiếc kính gọng vàng, trông vô cùng lịch thiệp và nho nhã. Ánh nắng chiếu lên những đường nét tuấn tú gương mặt , Bạch Du bỗng thấy chút quen thuộc, hình như gặp ở đó .
Người đàn ông bắt gặp ánh mắt của cô, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc nhưng nhanh chóng dời tầm mắt chỗ khác: Xin hỏi cô là đồng chí Bạch Du ?
Bạch Du gật đầu: Vâng, là .
Anh tiếp lời: là bố của Nhã Nhã, tên là Tập Hiểu Đông. Trước tiên cảm ơn cô vì sáng nay cứu mạng con gái . Ơn cứu mạng như suối nguồn chảy mãi, đây là chút lòng thành chúng mang qua biếu gia đình.
Bạch Du đống đồ tay , hai túi trái cây to tròn mọng nước, là hàng thượng hạng, ngoài còn hai hộp sữa mạch nha, hai hộp và hai chai rượu. Đây chẳng giống "chút lòng thành" tí nào.
Bạch Du : Trái cây xin nhận, còn những thứ khác chị mang về ạ. Chuyện sáng nay dù là ai gặp cũng sẽ tay giúp đỡ thôi.
Tập Hiểu Đông mỉm : Đồng chí Bạch đúng là thẳng thắn. Thật chúng đến còn một việc khác...
lúc , Tạ Thừa từ trong nhà chạy tót : Đại di, di trượng!
Bạch Du Tạ Thừa, Tập Hiểu Đông mặt, cuối cùng cô cũng hiểu cảm giác quen thuộc lúc nãy đến từ .
Ngô Hiếu Nghi tiếng gọi lảnh lót, một hình nhỏ bé nhào lòng. Bà cúi xuống đứa trẻ đang ôm , mừng rỡ thốt lên: Con... con là Thừa Thừa hả?
Tạ Thừa ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên gật đầu: Đại di, con là Thừa Thừa đây, nhưng giờ con lớn , còn là trẻ con nữa , đại di đừng gọi con là Thừa Thừa, cứ gọi tên chính của con là Tạ Thừa ạ.
Một đứa nhỏ đầy năm tuổi dùng giọng non nớt khẳng định lớn, dáng vẻ đó thật sự buồn đáng yêu. Ngô Hiếu Nghi chẳng thèm coi nó là lớn, bế thốc nó lên: Hơn một năm gặp, con lớn thế , ngờ vẫn còn nhớ đại di và di trượng.
Dù đầu đuôi câu chuyện qua đồn công an, nhưng bà vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Thế nhưng cho đến lúc , tận mắt thấy Tạ Thừa bằng xương bằng thịt đây, bà mới buộc tin một sự thật nghiệt ngã: Em gái Ngô Hiếu Ngọc của bà thực sự bỏ rơi con trai ở ga tàu.