TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 411

Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:57:21
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Hán Nghị rũ bỏ vẻ lười biếng bữa ăn ngon, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị: Kẻ thể theo dõi em ngay mắt bọn phát hiện, rõ ràng là một tay lão luyện.

Bạch Du cũng đồng ý với nhận định đó: Đây cũng là điều em lo lắng nhất. Nếu vụ tố cáo , đến tận bây giờ em vẫn chẳng theo dõi.

Từ văn phòng , cô càng nghĩ càng thấy . Lúc đầu cô cứ ngỡ là bạn học trong khoa bám đuôi , nhưng việc rình rập và theo dõi thế tốn thời gian, mà lịch học của họ thì khá dày đặc. Nếu ai thường xuyên nghỉ học, chỉ cần lên phòng giáo vụ tra một cái là ngay. Thứ hai, cô phát hiện kẻ bám đuôi vì cô quá chậm chạp, mà vì đối phương quá cẩn thận, hoặc đúng hơn là quá chuyên nghiệp, nên mới gây sự chú ý nào. Càng như , sự việc càng đáng sợ hơn.

Ngụy Hán Nghị : Sự lo lắng của em lý, nhưng cũng đừng quá lo. Lát nữa về cục sẽ sắp xếp ngay, những ngày tới bọn sẽ tăng cường tuần tra khu . Còn phía nhà trường, em thực sự định báo án ?

Bạch Du lắc đầu: Làm sẽ rút dây động rừng, khiến đối phương chùn bước mà rúc sâu bóng tối, lúc đó càng khó bắt hơn. Em dẫn dụ kẻ đó lộ diện.

Tiếp theo cô sẽ hành động cao điệu hơn nữa, chỉ cần kẻ đó vẫn còn đố kỵ với cô, hoặc ả nhất định sẽ tay.

Ngụy Hán Nghị dậy: Được , dạo em cũng cẩn thận một chút. Ngày mai dắt qua cho nhà em hai con ch.ó săn, còn hai con ch.ó nhà em, sẽ mang về nhờ chú huấn luyện giúp.

Chú của là một cựu chiến binh, cực kỳ kinh nghiệm trong việc huấn luyện chó, ít ch.ó nghiệp vụ trong cục đều do một tay ông đào tạo.

Bạch Du ngờ sự giúp đỡ tuyệt vời như , vội vàng cảm ơn thêm nữa. Thổ Đậu Bính và Kim Nguyên Bảo tuy trung thành và trông nhà, nhưng dù cũng qua huấn luyện đặc biệt, nhỡ gặp bọn cướp hung hãn, cô thực sự lo chúng đủ sức răn đe.

Mọi chuyện bàn bạc xong xuôi, vợ chồng Ngụy Hán Nghị và Lý Trân cũng nhanh chóng về. Xảy chuyện , Bạch Du cũng dám để lũ trẻ ngủ riêng nữa. Cô bế cái đuôi nhỏ và Niệm Niệm sang phòng , để Tạ Thừa ngủ cùng bà nội.

**

Ngày hôm , cái đuôi nhỏ phát sốt cao. Bạch Du quần áo, vội vàng cõng bé chạy đến bệnh viện gần đó. May mà một mũi tiêm, bé con nhanh chóng hạ sốt. Lúc ốm con bé càng quấn hơn, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì sốt, mắt rưng rưng mà xót xa.

Bạch Du cũng chẳng nỡ rời con, đang định cõng bé lên nữa thì thấy phía tiếng kêu thất thanh:

Bác sĩ ơi, y tá ơi! Có đứa trẻ gặp chuyện !

Bạch Du theo hướng tiếng kêu, thấy một bé gái đang trong lòng một phụ nữ. Mặt đứa bé tím tái vì nghẹt thở, đôi mắt ngấn lệ nhưng miệng phát tiếng nào, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, trong cuống họng phát những tiếng khò khè đau đớn.

lúc , phụ nữ đang ôm đứa trẻ ngẩng đầu lên, hốt hoảng gào : Bác sĩ, y tá ơi, mau cứu con gái với!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-411.html.]

Bạch Du cũng rõ mặt đó lúc . Ngô Hiếu Ngọc!

Nhìn dáng vẻ lo lắng, đau xót của Ngô Hiếu Ngọc lúc , Bạch Du thật khó mà liên tưởng đến đàn bà chuyến tàu năm . Trên tàu, bà đối xử với Tạ Thừa như kẻ thù, chỉ đ.á.n.h bé đến chảy m.á.u đầu, mà cuối cùng còn bỏ mặc ngoài nhà vệ sinh để mặc cho bọn buôn bế . Trong mắt Bạch Du, Ngô Hiếu Ngọc căn bản xứng .

Thế nhưng lúc ôm bé gái , lo lắng đến mức nước mắt giàn giụa, dáng vẻ đó khiến cô thấy thật bất công cho Tạ Thừa.

Lúc vẫn còn sớm, nhiều bác sĩ và y tá đến giờ việc, y tá trực cũng đang bận rộn với bệnh nhân khác. Ngô Hiếu Ngọc gọi mấy tiếng mà chẳng ai tới giúp, sắc mặt đứa bé càng lúc càng tệ, Bạch Du buộc bế cái đuôi nhỏ tới. Cô đặt con xuống, dặn bé yên bên cạnh chạy lung tung, với Ngô Hiếu Ngọc đang bệt đất: Đưa đứa bé cho , thể cứu nó.

Ngô Hiếu Ngọc ngẩng đầu lên, nhận Bạch Du vì quá hoảng loạn mà bà chẳng những trả lời, trái còn ôm đứa trẻ chặt hơn.

Giọng Bạch Du đanh : Con chị dị vật mắc khí quản , nếu nó c.h.ế.t ngạt thì đưa đứa bé cho ngay!

Ngô Hiếu Ngọc mới bán tín bán nghi giao đứa trẻ tay Bạch Du. Bạch Du bế thốc đứa bé lên, một tay nắm thành nắm đấm, tay bao quanh nắm đ.ấ.m đó, đặt ngay xương ức của bé gái dùng lực ép mạnh.

Một y tá vội vàng chạy tới, thấy Bạch Du đang dùng tay ép n.g.ự.c đứa trẻ trong khi mặt nó trắng bệch đau đớn, liền hét lên: Đồng chí , mau dừng tay !

Bạch Du theo, tiếp tục dùng lực. Cô y tá thấy cô dừng thì sang mắng Ngô Hiếu Ngọc: Đây con gái chị ? Sao chị để đụng chạm lung tung đứa bé thế , nếu xảy chuyện gì thì đừng trách bệnh viện chúng !

Ngô Hiếu Ngọc thế thì cuống cuồng, lao lên định giằng lấy con. lúc , bé gái "oẹ" một tiếng, nôn một hạt ô mai, bắt đầu thở . Con bé "oa" một tiếng, nhào lòng Ngô Hiếu Ngọc nức nở.

Ngô Hiếu Ngọc xót xa ôm con, lúc mới hiểu lầm . Sau khi dỗ dành đứa bé, bà với Bạch Du: Xin đồng chí, lúc nãy hiểu lầm cô, cũng cảm ơn cô cứu con gái ! Nếu nó mệnh hệ gì chắc cũng sống nổi mất.

Bạch Du nhớ cảnh bà đập vỡ đầu Tạ Thừa, lạnh mỉa mai: Chị nhớ là ai ?

Ngô Hiếu Ngọc sững , đ.á.n.h mắt quan sát cô một lượt lắc đầu: Chúng quen ? nhớ là từng gặp cô bao giờ.

Bạch Du tiếp lời: Chị nhớ , chị còn nhớ đứa con trai chị bỏ rơi ở ga tàu ?

Ngô Hiếu Ngọc càng mờ mịt hơn: Đồng chí ơi, cô nhận nhầm ? con trai, chỉ mỗi mụn con gái thôi.

Nếu Bạch Du cùng ở chung một toa tàu với bà mấy ngày trời, chắc cô tin cái vẻ mặt ngây ngô đó : Ngô Hiếu Ngọc, chị còn định giả vờ đến bao giờ nữa? Hành vi bỏ rơi trẻ em là phạm pháp đấy, chị tin bây giờ báo công an ngay !

Loading...