Cô thu hồi tầm mắt : Bà nội, tiếp theo đây con chuyện với bà, nhưng bà đừng kích động quá nhé.
Bà nội Bạch bộ dạng của cô cho lòng bồn chồn: Rốt cuộc chuyện gì, con đừng hù bà già chứ?
Bạch Du nắm lấy tay bà, kể vắn tắt chuyện ở trường cho bà : ... Chuyện là như đó bà. Việc tố cáo con quan trọng, vì con gì khuất tất cả, nhưng con lo là đang âm thầm theo dõi . Con sợ nhỡ một ngày họ hãm hại con tay với bà và lũ trẻ, thế thì chút nào!
Bà nội Bạch dọa sợ, nhưng tức đến nổ đom đóm mắt: Cái đứa thất đức, đáng tội ngàn đao nào cái trò ? Bản bản lĩnh nên đồn thổi bậy bạ, đó là việc con nên ? Đừng để bà già là đứa nào, thì bà sẽ vả cho nó mấy cái bạt tai cháy má! Đồ phá gia chi tử!
“...”
Bạch Du bà dùng vốn tiếng Quảng Đông bập bẹ để mắng, suýt chút nữa thì sặc. Sang đây lâu như , xem bà chẳng học câu tiếng Quảng nào hồn, học mấy câu mắng thôi ?
Bị cháu gái chằm chằm, bà nội Bạch mới ngại ngùng, vội chuyển chủ đề: Thế nên tối nay con mua nhiều đồ ăn thế là nhờ bạn của Giang Lâm giúp đỡ ?
Bạch Du gật đầu: Vâng ạ. Dù con với cô giáo là tạm thời báo công an, nhưng cũng thể yên gì. Nhỡ đối phương thực sự hại , ở ngoài sáng họ ở trong tối, bất lợi lắm. Hơn nữa cách đây lâu gần đây vụ cướp của g.i.ế.c , tên trộm vẫn bắt , cứ cẩn thận vẫn hơn.
Bà nội Bạch lúc cũng chẳng còn xót tiền mua thịt nữa: Được, để bà phụ con một tay.
Muốn nhờ vả thì đương nhiên chút thành ý, chứ chỉ suông thì ai mà nhiệt tình giúp ? Dù là bạn bè cũng , tình nghĩa dùng một là vơi một ít, tình qua mới bền lâu.
Bạch Du trời ngả màu, chần chừ nữa mà bắt đầu chuẩn bữa tối.
Vịt già rửa sạch, cô c.h.ặ.t đ.ầ.u đôi, chặt cánh và đùi phần cắt miếng to. Ớt xanh xẻ đôi, ớt đỏ cắt nhỏ, dùng bát giác, hoa tiêu, thảo quả, lá thơm, ớt khô và quế gia vị. Chuẩn xong, cô cho thịt nồi nước lạnh luộc sơ để vớt bọt, đó vớt để ráo. Cô bắc chảo nóng, phi gừng già cho thơm trút thịt vịt xào đến khi thịt săn , mỡ vàng ươm thì đổ gia vị xào tiếp. Cô cho thêm tương hột để dậy màu đỏ đổ nước ấm ngập thịt, thêm muối, nước tương đun lửa nhỏ rim trong một tiếng. Cuối cùng, cô cho ớt xanh và ớt đỏ đảo đều cho cạn nước. Một đĩa vịt om đậm đà thơm nức mũi thành. Thực món nếu thêm bia rim sẽ ngon hơn, nhưng nhà trẻ con nên cô dám cho .
Món sườn cừu hầm cũng tương tự, nhưng thịt cừu mùi hăng đặc trưng nên quan trọng nhất là khử mùi. Bạch Du dùng nước luộc cà rốt, cần tây và ớt để nước dùng. Sau khi sườn cừu và gia vị xào thơm, cô đổ nước rau củ ngập sườn, nêm nếm hầm lửa nhỏ trong một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-410.html.]
Đến khi Ngụy Hán Nghị và vợ là Lý Trân qua đến nơi, Bạch Du chuẩn xong bốn món mặn và một món canh vô cùng thịnh soạn.
Lý Trân thấy nhiều món quá liền ngay: Sớm hai bà cháu tốn kém thế chẳng nhận lời sang . Cứ xào qua một hai món là , mà lắm thế, nào vịt nào cừu, thế chúng ăn cho nổi?
Ngụy Hán Nghị cũng thấy lãng phí quá. Hai vợ chồng xách theo một túi táo qua, giờ tự nhiên thấy quà cáp ít quá, thế mua thêm đồ.
Bạch Du : Anh chị đừng thấy áp lực quá. Có câu việc gì thì đến cửa, em mời chị sang hôm nay đúng là chuyện nhờ vả đây ạ.
Lý Trân câu của Bạch Du cho phì : Nhờ vả gì thì em cứ mở lời là , khách sáo với bọn chị gì?
Bà nội Bạch đon đả mời : Thôi cả nhà xuống , nữa là cơm canh nguội hết bây giờ.
Vợ chồng Ngụy Hán Nghị lúc mới bàn. Lý Trân ba đứa nhỏ quanh bàn, dù sáu con mắt cứ chằm chằm đĩa thịt nhưng chẳng đứa nào động đũa , cũng quấy đòi ăn, bà khỏi cảm thán: là Bạch Du khéo nuôi dạy con thật, ba đứa nhỏ ngoan thế , chẳng bù cho hai thằng nghịch ngợm nhà chị.
Hai con trai của bà nghịch quá nên tối nay bà gửi chúng cho chồng trông chứ dám mang theo. Cũng may mang theo, chứ ba đứa nhỏ hai thằng nhà bà thì đúng là so . cũng tại chúng ông bà nội chiều hư quá, từ hôm nay bà nghiêm khắc hơn mới .
Ngụy Hán Nghị quá để ý chuyện con cái mà chỉ nghĩ đến việc Bạch Du : Cô Bạch , lúc nãy cô chuyện cần giúp là chuyện gì thế? Hay là gặp rắc rối gì ?
Bạch Du gật đầu: Vâng, em gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng thôi chúng cứ ăn cơm , ăn xong .
Thấy Bạch Du , Ngụy Hán Nghị đành im lặng.
Cơm canh Bạch Du nấu thực sự quá ngon. Sườn cừu hầm mềm nhừ, c.ắ.n một miếng là nước thịt ngọt lịm chảy , hương vị gia vị và vị cay nồng bùng nổ trong khoang miệng. Chỉ cần dùng lực nhẹ là thịt cừu rời khỏi xương, nhai kỹ thấy thơm ngon đến mức kìm mà xuýt xoa. Món vịt om thì dai giòn , hề mùi tanh, điểm xuyết ớt xanh ớt đỏ trông vô cùng bắt mắt. Lý Trân ăn đến mức miệng đầy mỡ, vẫn quên giơ ngón tay cái lên khen: Thịt vịt thịt cừu đều đủ vị muối tiêu mới ngon, thịt mà thiếu mỡ thiếu muối là kém hẳn. Chị phục tay nghề của em thật đấy!
Sau bữa cơm, ba đứa nhỏ bà nội Bạch dẫn lên phòng sách chơi. Khi bàn ăn dọn dẹp sạch sẽ, Bạch Du mới đem chuyện xảy hôm nay kể cho vợ chồng Ngụy Hán Nghị .