TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 401

Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:45:13
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ những tin tức mà Chu Đông Ni ngóng , Cảnh Phi phụ nữ tên Bạch Du chẳng hề an phận, thế nên cô nhất định thể để Bạch Du tiếp cận hai !

Còn về chút tâm tư riêng của hai, cô phát hiện từ mấy hôm khi về nhà dì hai. Cô thấy chỉ cất giữ tờ báo ảnh Bạch Du, mà còn mua thêm một tờ khác để cắt riêng tấm hình đó .

là đàn ông đều là sinh vật nông cạn.

tin rằng chỉ cần rõ bộ mặt thật của Bạch Du cho hai , chắc chắn sẽ chán ghét phụ nữ đó.

“...”

Lời lọt tai Cảnh Dương chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.

Cảnh Dương ngẩn hồi lâu mới hồn : Cảnh Phi, em gì cơ? Em bảo bạn học Bạch đó kết hôn ?

Cảnh Phi gật đầu: thế, chỉ kết hôn mà con cái cũng luôn .

“............”

Cảnh Dương em gái, tìm dấu vết dối mặt cô nhưng thất bại.

Anh cảm thấy ông trời như đang trêu đùa , suốt 25 năm cuộc đời mới khó khăn lắm mới rung động một con gái, kết quả đối phương chỉ kết hôn mà còn con !

Sao cô thể kết hôn với đàn ông khác chứ?

Trong lòng , Bạch Du vốn thanh khiết vô ngần như đóa sen trắng, mà cô để bản đàn ông khác vấy bẩn!

Trong lòng Cảnh Dương bỗng dâng lên một ngọn lửa giận vô cớ!

Cảnh Phi thấy sắc mặt hai đổi thất thường: Anh hai, đang nghĩ gì thế? Đừng bảo với em là vẫn từ bỏ ý định với phụ nữ đó đấy nhé?

Cảnh Dương sực tỉnh, liếc em gái một cái bỏ .

Anh hai! Anh hai!

cứ ngỡ hai đặc biệt đến đón về nhà dì hai, ngờ vì một phụ nữ mà bỏ mặc cô ở đây.

Cảnh Phi bóng lưng trai rời , tức đến giậm chân.

Bạch Du chẳng hề để tâm đến chuyện vặt vãnh .

Hôm nay tan học sớm, cô tiện đường ghé qua trạm thực phẩm để mua đồ ăn tối.

bàn với bà nội , nếu cô tan học bốn giờ chiều thì cô sẽ chợ, còn thì để bà .

Trạm thực phẩm dù xa nhưng trong nhà ba đứa nhỏ, mang theo thì tiện, mà để chúng ở nhà một thì yên tâm. Dù tụi nhỏ ngoan nhưng nào bà chợ cũng chạy chạy về thật nhanh, sợ lúc vắng nhà sẽ xảy chuyện gì ngoài ý .

Bạch Du thầm nhớ dịch vụ giao hàng ở hậu thế, cái gì cũng thể mang đến tận cửa.

Mua xong rau củ, cô rẽ sang trạm thịt đối diện.

Thịt lợn chẳng còn bao nhiêu, chỉ còn ít đại tràng mà mấy mặn mà. Tất nhiên vì nó ngon, mà là vì chế biến quá tốn công. Bạch Du lựa chọn nào khác nên mua nốt chỗ đại tràng còn .

lúc cô định rời thì thấy trạm thịt nhập về một mẻ cá vược tươi rói. Nhân viên đổ cá từ trong thùng một cái chậu lớn, bảy tám con. Cá vược con nào con nấy to đùng, quẫy đạp tưng bừng, dù là hấp chiên cũng đều ngọt thịt.

Phiền lấy cho con cá vược to nhất .

Cá vược ngon thế Bạch Du chắc chắn thể bỏ lỡ, cô nhanh chân chạy về phía chậu nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-401.html.]

Chỉ là lời còn dứt, cô một cái m.ô.n.g lớn huých mạnh một cái, suýt nữa thì ngã bệt xuống đất.

Bà thím cố tình huých cô chẳng thèm lấy một cái, chỉ con cá to nhất bảo nhân viên: lấy con to nhất , cân nhanh cho !

Chuyện thì nhịn nổi .

Bạch Du lạnh lùng : Thím , chuyện thím cố tình dùng cái m.ô.n.g lớn huých thì thể chấp, nhưng đạo lý đến đến thì hy vọng thím hiểu cho, con cá trúng .

Mọi xung quanh thấy lời Bạch Du đều nhịn mà bật thành tiếng.

Cười cái gì mà !

Bà thím thẹn quá hóa giận, mắng mỏ một câu lập tức đầu lườm Bạch Du, ngón tay suýt nữa chọc thẳng mặt cô: Đồ ranh con, mày ai đấy?

Bạch Du: Nói thím đấy, đồ mụ già tai quái!

“A ha ha ha...”

Đám đông vây xem nhịn rộ lên.

Mặt bà thím đỏ gay như gan lợn, lao tới định túm tóc Bạch Du. Bạch Du nghiêng một cái, bà thím vồ hụt, cả suýt ngã sấp xuống, điều càng điên tiết hơn.

Dáng béo , ở thời đại kiểu hình hiếm thấy lắm. Bà tận dụng ưu thế chiều cao dậy định tay với Bạch Du nữa, nhưng đợi Bạch Du động thủ, chân bà trượt một cái. Chỉ thấy một tiếng “bộp”, bà ngửa đất như một con lợn sề lật bụng.

“?”

Bạch Du thực sự bái phục chuỗi hành động của bà .

Ha ha ha, đời thấy ai xui xẻo như thế bao giờ.

Cũng may bà một đống thịt, nếu cú ngã mệt đấy.

Ha ha ha, các ông xem bà giống con lợn béo đang trói chờ đem thịt .

Cấm , tất cả cấm cho ! Đồ ranh con, tao xé xác mày !

Trong tiếng nhạo của , bà thím tức đến mức suýt nhồi m.á.u cơ tim, vùng vẫy dậy đ.á.n.h Bạch Du.

Có điều quản lý trạm thịt nhanh chóng tới, khi hỏi nhân viên bán cá đầu đuôi sự việc, ông bà thím : Bà mà còn dám gây chuyện nữa thì chỉ báo công an ngay lập tức mà còn cấm cửa bà đến trạm thịt mua đồ đấy!

Lời thốt , hiện trường lập tức im phăng phắc.

Mặt bà thím lúc tím tái như quả cà tím: “...”

Dù là báo công an cấm cửa mua thịt, bà đều gánh nổi.

Quảng Châu tất nhiên chỉ một trạm thịt, nhưng quanh đây thì trạm gần nhà nhất, mấy trạm khác đều bộ xa mới tới. Nghĩ , bà chỉ đành nuốt cục tức trong, lườm Bạch Du cháy mặt.

Bạch Du nhún vai, xách con cá vược to nhất mất.

Ra khỏi trạm thịt, Bạch Du sực nhớ bà nội bảo chỉ khâu đồ hết, nhờ cô mua giúp một ít, thế là cô rẽ cửa hàng bách hóa.

Khi từ cửa hàng , cô thế mà đụng bà thím ở trạm thịt lúc nãy.

Chỉ là lúc đang lưng về phía cô, đang buôn chuyện với khác đến mức nước miếng văng tung tóe.

Bạch Du định vòng qua thì thấy bà nhắc đến tên .

Loading...