TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 398

Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:40:13
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du chỉ xin phép nhà trường, vì con còn quá nhỏ nên bình thường cần ở ký túc xá.

Những thí sinh tham gia kỳ thi đại học đầu tiên khi khôi phục cả trung niên như Lâm Lam Phương, cũng nghiệp cấp ba như Trịnh Linh Linh, thậm chí ít còn bụng mang chửa học, vì thế Bạch Du giải thích xong, cũng nhanh chóng thông cảm.

Bạch Du mua nhà, vì thời buổi mua nổi nhà ở Quảng Thành đếm đầu ngón tay, nên Lâm Lam Phương mặc định cho rằng Bạch Du thuê phòng gần đây để tiện chăm con, trong lòng càng thêm ý nghĩ rằng cô thật ngốc.

Rời khỏi ký túc xá, Bạch Du vội vã chạy về nhà. Từ lúc nghỉ việc ở tòa soạn, cô từng xa bé con lâu đến thế, tuy mới nửa ngày gặp nhưng lòng cô nóng như lửa đốt vì nhớ con.

Có điều đến cổng trường, cô gọi văn phòng chủ nhiệm khoa. Chủ nhiệm trực tiếp giao cho cô một nhiệm vụ: "Ba ngày nữa trường sẽ tổ chức lễ khai giảng cho tân sinh viên, nhà trường em đại diện cho khóa lên sân khấu phát biểu, em sẵn lòng ?"

Bạch Du sững một chút, đó gật đầu nhận nhiệm vụ: "Em sẵn lòng ạ. Được đại diện sinh viên phát biểu là vinh dự của em, em nhất định sẽ chuẩn thật ."

Chủ nhiệm khoa hài lòng với thái độ của cô: "Vậy chúng mong chờ bài phát biểu xuất sắc của bạn Bạch."

Ra khỏi tòa nhà văn phòng, Bạch Du chạm mặt cô gái bước xuống từ xe Jeep hôm nọ, chỉ khác là bên cạnh cô thêm một nữ sinh gầy đen và thấp bé. Bạch Du chỉ lướt một cái dời tầm mắt . lúc một tốp tân sinh viên ngang qua giữa họ, hai lướt qua lời nào.

"Cảnh Phi, tớ cô tớ bảo trong lễ khai giảng, trường sẽ chọn một sinh viên đại diện. Thành tích của như thế, tiếng Anh đạt điểm tuyệt đối, quan trọng hơn là xinh như , tớ thấy trường chắc chắn sẽ chọn !" Chu Đông Ni Cảnh Phi với giọng điệu nịnh nọt.

Cảnh Phi trong lòng đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản: "Cậu đừng lung tung ngoài, nhỡ cuối cùng chọn tớ thì thành trò đấy."

Chu Đông Ni nịnh: "Cậu yên tâm, miệng tớ kín lắm, chắc chắn bừa . tớ thấy chính là ứng cử viên sáng giá nhất , ngoài thì còn ai gánh nổi cái danh đại diện sinh viên nữa chứ?"

Cảnh Phi khen mà mát lòng mát : "Tớ nhớ mua kem dưỡng da đúng , chỗ tớ dư một hũ, cho dùng đấy."

Chu Đông Ni sáng mắt lên, nhưng miệng vẫn khách sáo: "Thế tiện lắm nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-398.html.]

Cảnh Phi xua tay: "Sau chúng là bạn học cùng phòng, một hũ kem thôi mà, đừng khách sáo với tớ." Chu Đông Ni hở cả lợi, vắt óc thêm một tràng lời ý .

Rời trường, Bạch Du ghé trạm rau và trạm thịt mua đồ ăn. Hai ngày tới cô cần đến trường báo danh nên thể ở nhà chơi với bà nội và các con.

Về đến nhà, bé con đang cùng chị chơi ném túi cát. Đừng bé con nhỏ nhắn mà nhầm, sức của bé hề nhỏ . Bàn tay mũm mĩm cầm túi cát ném một phát trúng phóc Tạ Thừa, tất nhiên là do Tạ Thừa cố tình nhường. bé con hiểu, bé chỉ ném trúng nên khanh khách.

Bạch Du thấy con chơi vui vẻ cũng nhẹ lòng, ai ngờ giây tiếp theo, bé con thoáng thấy bóng dáng cô liền diễn ngay màn lật mặt như kịch biến diện: cái miệng nhỏ xị xuống, cái mũi nhỏ sụt sịt, dùng hành động để thông báo rằng "con sắp đây".

Bạch Du dở dở . Chẳng tính cách giống ai, cô và Giang Lâm từ nhỏ đến lớn đều khá trầm tính, mà cái đồ nhỏ như một diễn viên kịch chính hiệu, mới tí tuổi đầu tinh quái, diễn trò nào trò nấy. Bé con thấy chạy dỗ dành ngay, nước mắt lập tức nén ngược trong, lạch bạch chạy tới nũng nịu: "Mẹ ơi, bé nhớ lắm!"

Bạch Du bế bé lên, hôn một cái thật kêu má: "Mẹ cũng nhớ con." Tạ Thừa và Niệm Niệm bên cạnh cảnh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nói cho cùng, cả hai đứa trẻ đều tội nghiệp vì ruột bỏ rơi. Bạch Du thể cho chúng ăn ngon mặc , chăm sóc hết lòng, nhưng về tình mẫu t.ử thì cô cũng lực bất tòng tâm. Dù thì vai trò là điều ai thế .

Bà nội Bạch thấy cô về sớm thì ngạc nhiên: "Sao về sớm thế, lên lớp ?"

Bạch Du đáp: "Mấy ngày tới vẫn là thời gian tân sinh viên báo danh ạ, mấy hôm nữa mới lễ khai giảng mới chính thức học. , chủ nhiệm khoa bảo cháu đại diện sinh viên lên sân khấu phát biểu hôm đó ạ."

Bà nội Bạch hiểu nhiều về những việc , nhưng cháu gái chọn đại diện thì vui mừng khôn xiết. Bé con đảo mắt một vòng, ôm lấy mặt hôn lấy hôn để: "Mẹ giỏi quá !"

Bạch Du một nữa con gái chọc : "Cái áo bông nhỏ của nhà ai mà khéo thế ?" Bé con dõng dạc: "Nhà ạ!"

Ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp rải xuống sân, cả ngôi nhà ngập tràn tiếng .

Ba ngày tiếp theo, Bạch Du ở nhà chuẩn bản thảo cho bài phát biểu. Chuẩn xong cô cũng nghỉ ngơi mà tiếp tục học tiếng Anh. Lần cô đỗ thủ khoa là vì chiếm tiên cơ, thông tin khôi phục thi cử sớm hơn khác nên chuẩn ròng rã hai năm. Nếu cũng như đến tận năm ngoái mới thì chắc cô đạt kết quả như . Núi cao còn núi cao hơn, cô thể vì một thành tích mà lơ là.

Thời gian thấm thoát trôi , nhanh chóng tới ngày khai giảng. Bạch Du dậy sớm, tự tết cho một kiểu tóc đuôi ngựa cao. Bé con bên cạnh trang điểm, cái miệng dẻo quẹo: "Mẹ xinh lắm ạ!" Niệm Niệm cũng khen theo: "Cô xinh quá." Ngay cả bà nội Bạch cũng thấy Bạch Du buộc tóc kiểu trông khác, tinh thần.

Loading...