Bạch Du thầm nghĩ đứa trẻ nhỏ tuổi mà nhãn lực và định lực như thế, trưởng thành chắc chắn vật trong ao, dĩ nhiên là với điều kiện bé thoát khỏi sự tàn phá của gì .
Bé con Thư Thư cũng hào hứng gia nhập đội ngũ gói sủi cảo, nào ngờ cô bé vốn luôn bạn bè đồng trang lứa vấp thất bại đầu đời. Sủi cảo Niệm Niệm gói ít nhất còn hình dạng, còn của bé con thì... cái thì vo tròn như viên trôi nước, cái thì đa giác, còn những cái hình thù gì, chỉ vỏ mà chẳng thấy nhân .
Bạch Du đống "sủi cảo" của con gái mà trầm tư suy nghĩ. Hình như con gái hề thừa hưởng thiên phú nấu nướng của cô .
Tuy nhiên Giang Lâm chẳng hề chê bai sủi cảo của con gái, bé con đưa cái nào ăn cái đó, bố hiền con thảo, khung cảnh thật khiến "cảm động". Mấy đứa nhỏ ăn đến mức bụng tròn căng, còn vén áo lên thi xem bụng ai to hơn, lớn mà dở dở .
Tôn Thương Vi thấy cảm thán: "Vẫn là bà khéo chăm trẻ. Đừng con gái bà thông minh hơn hai thằng nhóc nhà bao nhiêu, cứ đứa nhỏ bà dắt về xem, lúc mặt mũi vàng vọt mà giờ mới mấy ngày hồng hào hẳn . Mà công nhận đứa trẻ lớn lên trông thật đấy."
Bạch Du cũng thấy Tạ Thừa trai, nếu đặt tiểu thuyết thì đúng chuẩn diện mạo của nam chính, chỉ là thế bi t.h.ả.m một chút. Cô đời một kiểu thiết lập nhân vật gọi là "mỹ cường thảm", nếu cô sẽ nhận Tạ Thừa lúc chính là kiểu như thế.
Tôn Thương Vi nỡ xa Bạch Du, cô nhân cơ hội khích lệ bạn tiếp tục ôn tập, hẹn ngày gặp ở Quảng Thành. Trước đây Thương Vi đối với việc thi đại học vẫn còn kiểu cũng cũng chẳng , nhưng từ lúc Bạch Du , cô thấy đảo Quỳnh Châu trở nên vô cùng tẻ nhạt, thế nên thật sự bắt đầu nghiêm túc ôn bài, lúc nào cũng treo câu sang Quảng Thành tìm Bạch Du môi.
Chuyện Tạ Húc Đông ăn cả hũ giấm chua, nghĩ đến việc và Giang Lâm chịu cảnh phòng chiếc bóng mà khỏi rơi nước mắt xót xa.
Tối đó, để dành gian riêng tư cho Bạch Du và Giang Lâm, bà nội dỗ bé con sang ngủ cùng, còn bảo đau lưng, thế là ông nội Giang tối đó thưởng thức một bài hát ru "Bé ngủ " phiên bản Minh Thư.
Giang Lâm xác định mấy đứa trẻ ngủ say mới trở về phòng, đôi mắt thâm trầm cô: "Con ngủ hết ."
Câu giống như một ám hiệu khiến Bạch Du đỏ mặt tim đập dạn dĩ theo bản năng. Giang Lâm xuống cạnh cô, cánh tay rắn rỏi ôm lấy vòng eo mảnh mai, giọng thấp xuống: "Cái , nữa nhé?"
Hơi thở nóng hổi của đàn ông phả bên tai, mặt Bạch Du càng thêm nóng bừng, trong đầu hiện lên bao nhiêu hình ảnh nên . Bên ngoài bất chợt đổ mưa, những hạt mưa rơi lách tách cửa kính tạo thành một bản nhạc du dương. Ngoài mưa xối xả, trong nhà nước sữa hòa . Bạch Du áp sát bức tường lành lạnh, chỉ thấy thật là điên rồ.
Sáng hôm mưa tạnh nhưng trời âm u. Giang Lâm dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà, thịt đầu lợn còn dư hôm qua cho chảo đảo , sủi cảo đông lạnh mang thả nước sôi, thêm nắm rau xanh thành món sủi cảo nước. Giang Lâm nấu xong mới lên lầu gọi Bạch Du dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-394.html.]
Bạch Du mỏi nhừ cả , nghĩ đến sự điên cuồng đêm qua liền lườm một cái cháy mặt. Cái lườm tim Giang Lâm ngứa ngáy thêm nữa. Nghĩ đến việc sắp xa , lòng cả hai đều vô cùng lưu luyến, chỉ ước thời gian trôi chậm đôi chút.
Đến khi lên tàu thủy, thấy bố vẫn còn bờ, bé con lo lắng đến phát : "Bố ơi, bố vẫn lên tàu!"
Bạch Du ôm lấy bé: "Mẹ Quảng Thành học, bố công việc ở đây , đợi lúc nào rảnh bố sẽ sang Quảng Thành thăm con ."
Bé con lúc mới nhận bố cùng, lập tức "oa" một tiếng nấc lên. Từ lúc sinh bé ít khi , dù là tiêm t.h.u.ố.c cũng chẳng thấy rơi giọt nước mắt nào, mà giờ đây bé vô cùng thương tâm, cái nhỏ cứ nhoài ngoài kéo Giang Lâm lên tàu.
Bạch Du tiếng con xé lòng mà trong lòng cũng đau nhói: "Bé ngoan, bố sẽ sớm sang thăm thôi."
Bình thường bé con chỉ cần dỗ là nín ngay, nhưng hiệu nghiệm nữa, bé mướt mải cả nước mắt nước mũi, đôi mắt mọng nước trông tội nghiệp cực kỳ. Giang Lâm bờ cảnh tượng , sống mũi cũng thấy cay cay.
Trước đây khi rời kinh thành, nhà họ Giang bao giờ tiễn biệt , ông cụ ý rèn luyện tính độc lập cho nên càng tiễn. Bao nhiêu năm qua về về một , từng mùi vị của sự biệt ly. , thấy sự lưu luyến trong mắt vợ và đứa con gái sướt mướt, đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác chia xa.
Mãi đến khi tàu xa còn thấy bóng dáng, Giang Lâm vẫn lặng ở đó, dõi mắt theo hình bóng khuất. Tạ Húc Đông tới vỗ vai : "Đi thôi, đừng nữa."
Trong quân đội còn việc xử lý, Giang Lâm đành thu hồi tầm mắt, dứt khoát rời . Tạ Húc Đông ngờ là ngay, vội đuổi theo trêu chọc: "Lúc nãy mắt đỏ hoe, lẽ định đấy chứ?"
Giang Lâm đầu, liếc một cái nhẹ tênh: "Tôn Thương Vi hôm qua cô cũng thi sang Quảng Thành, đến lúc đó sẽ dắt hai đứa nhỏ sang hội quân với Bạch Du."
Tạ Húc Đông: "..."
Suốt dọc đường đó, bé con cứ bám chặt lấy Bạch Du, dường như sợ cũng rời bỏ . Bạch Du cũng chiều con, cũng bế bé theo. Lần về Quảng Thành , Bạch Du mang theo cả Thổ Đậu và Tuyết Cao, dĩ nhiên mấy con gà đẻ trứng cũng bỏ .
Mấy con gà nhốt lồng, Tuyết Cao thì cưỡi lưng Thổ Đậu, Thổ Đậu còn giúp ngậm túi hành lý, khung cảnh khiến chung quanh khỏi trầm trồ kinh ngạc. Có thấy Thổ Đậu khôn ngoan quá còn bỏ tiền mua từ Bạch Du, dĩ nhiên cô đời nào đồng ý.
Về đến Quảng Thành, đồ đạc trong nhà phủ thêm một lớp bụi, may mà ai đột nhập, đồ đạc cũng mất mát gì.