TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 392

Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:32:30
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du xong, tiếc lời khen ngợi: "Niệm Niệm đúng là một đứa trẻ , lương thiện nghĩ cho khác. Cô tự hào vì sự dũng cảm lúc nãy của con lắm đấy."

Gương mặt nhỏ của Niệm Niệm đỏ bừng lên, đôi tay lúng túng nghịch tờ giấy gói kẹo. Tờ giấy kẹo xinh xắn ánh mặt trời phản chiếu đủ loại màu sắc lung linh, y hệt như ánh sáng trong mắt cô bé lúc .

Bé con Thư Thư chị lúc nãy dọa sợ đến phát , liền chạy ôm chầm lấy Niệm Niệm. Bé bắt chước lớn vỗ vỗ lưng Niệm Niệm, còn bộ tịch bảo: "Chị đừng sợ đừng sợ, em hát cho chị nhé."

Niệm Niệm đáp: "Cảm ơn em, nhưng giờ chị hết sợ ."

Bé con: "Không, chị bảo là chị sợ cơ."

Niệm Niệm: "..."

Niệm Niệm giải thích: " em ơi, chị thật sự thấy sợ nữa ." Sau khi cô giải thích, cô bé hề ý hại , hơn nữa dì còn mất con đang bệnh, đáng thương, nên cô bé thực sự bình tâm .

Bé con Thư Thư hình một lúc lâu, nhưng vẫn khăng khăng: "Chị sợ cơ!" Chị mà sợ thì bé cớ mà hát dỗ chị .

Niệm Niệm thấy em gái cuống quýt cả lên, đành vội vàng chiều ý: "Em đừng gấp, chị đang sợ đây."

Nghe thấy thế, bé con mới hài lòng, vỗ vỗ cái đùi trắng trẻo mũm mĩm như khúc ngó sen của : "Chị xuống đây ."

Niệm Niệm thương em nên ngoan ngoãn xuống, nhưng vì sợ đè trúng em nên chỉ dám sát mép. Bé con vươn bàn tay nhỏ mập mạp, vỗ nhẹ n.g.ự.c chị cất tiếng hát: "Bé con ngủ , mau mau ngủ ... Mẹ hát khúc hát ru, hát một tiếng, bảo bối ơi..."

Bạch Du chứng kiến cảnh , thấy buồn thấy ấm lòng. Trước đây bé con bóng đè, cô thường dỗ dành hát ru cho bé ngủ, ngờ bé chỉ ghi nhớ mà còn đem an ủi Niệm Niệm, còn hát nữa. Trước đây bé con bao giờ cất giọng hát, nên cô chất giọng đến . Mấy câu hát đơn giản qua giọng của bé bỗng trở nên ngây thơ, thuần khiết và trong trẻo, cực kỳ dễ chịu, chẳng khác nào âm thanh từ thiên đường.

Bạch Du vô cùng ngạc nhiên và vui mừng. Còn Niệm Niệm vốn dĩ hề buồn ngủ, xuống chỉ để dỗ em gái vui, nhưng chẳng ngờ trong tiếng hát của em, mí mắt cô bé cứ thế nặng dần cuối cùng ngủ thật.

Sau khi Giang Lâm về, Bạch Du kể cho chuyện bé con hát . Giang Lâm cũng lấy lạ, lập tức đòi bé con hát cho một bài. Ai dè bé con lý sự: "Không bố ơi, thương mới hát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-392.html.]

Ý tứ rõ rành rành là: nào thương thì tư cách bé hát.

Giang Lâm: "..." Chẳng lẽ con gái hát một bài còn tự thương mới ?

Bạch Du bộ dạng của hai bố con cho ngất.

Vợ chồng sư phụ Ngũ và Triệu Ký Thu khi về nhà vẫn thấy yên tâm, lát mang thêm ít hoa quả và kẹo sang cho Niệm Niệm. Để hai già yên lòng, Bạch Du nhận đồ.

Niệm Niệm tuy dọa một chút nhưng đó phát sốt, tối đến cũng gặp ác mộng. Cứ ngỡ chuyện thế là qua, ngờ Ngũ Hiểu Đường xảy một sự đổi chấn động.

Trước đó, Ngũ Hiểu Đường khi cả ngày chẳng lấy một câu, lúc nào cũng hết ngủ thẫn thờ, đầu óc mụ mẫm. Thỉnh thoảng lúc tỉnh táo thì nhận cha , còn lúc mơ hồ thì ngay cả là ai cũng chẳng nhớ. Sau khi gặp Niệm Niệm, vợ chồng sư phụ Ngũ vốn lo cô về nhà sẽ phát bệnh, nên cứ chằm chằm dám lơ là. Nào ngờ Ngũ Hiểu Đường về đến nhà những phát bệnh mà còn bảo với Triệu Ký Thu rằng may quần áo cho con gái mặc.

Triệu Ký Thu dám cho con chạm kéo những vật sắc nhọn, lỡ tự đ.â.m trúng hoặc lúc phát bệnh thì cái kéo sẽ thành vũ khí c.h.ế.t . Thế là dì dỗ dành bảo để dì may hộ, lấy quần áo may cho cô xem. Ngũ Hiểu Đường chắc vẫn nhớ giỏi may vá nên gật đầu đồng ý.

chuyện dừng ở đó, Ngũ Hiểu Đường bắt đầu lo con gái đói, xuống bếp món gì đó ngon ngon cho con. Lần Triệu Ký Thu ngăn cản mà chuẩn sẵn nguyên liệu, cho cô đụng d.a.o kéo, bên cạnh quan sát, nhỡ gì bất thường còn kịp thời ngăn chặn.

Cứ tưởng với trạng thái của Ngũ Hiểu Đường lúc thì chẳng gì, ngờ cô thành công một đĩa bánh bông lan trứng. Nhìn đĩa bánh thành, vợ chồng Triệu Ký Thu một nữa lệ nhòa. là vì quá đỗi vui mừng.

Ngũ Hiểu Đường khi mất tích vốn hiếu thảo, thường xuyên xuống bếp bánh cho cha ăn. Từ khi con gái mất tích, họ bao nhiêu năm dám món vì sợ cảnh còn mất. Họ ngờ ngày ăn chiếc bánh do chính tay con gái .

Bạch Du nhận bánh từ nhà họ Ngũ gửi sang cũng chấn động. Cô cũng giống như hai vợ chồng họ, ngờ Ngũ Hiểu Đường kích động một chút mà chuyển biến theo chiều hướng như . Niệm Niệm nhận bánh thì vui, còn lễ phép cảm ơn: "Cháu cảm ơn bà Triệu, cháu thích ăn bánh bông lan nhất ạ."

Triệu Ký Thu Niệm Niệm, càng càng thấy quý, trong lòng đột nhiên nảy một ý định nhưng Bạch Du với vẻ mặt ngập ngừng. Dì thấy Niệm Niệm duyên với nhà , lúc nhờ cô bé mà tìm con gái, giờ nhờ cô bé mà con gái bắt đầu chuyển biến , nên... nếu thể nhận Niệm Niệm con nuôi thì bệnh tình của con gái dì sẽ ngày khỏi hẳn.

khi đôi mắt trong veo sạch sẽ của Niệm Niệm, lời định nghẹn ở cổ. Gia cảnh nhà dì thế , lấy tư cách gì mà nhận con bé con nuôi. Dính dáng đến nhà dì chẳng chút lợi lộc gì, ngược còn ảnh hưởng đến danh tiếng của Niệm Niệm. Nghĩ , dì đành nén ý định đó xuống.

Thực Bạch Du hiểu rõ tâm ý thốt của Triệu Ký Thu. Sau thể sẽ cần nhờ vả nhà họ Ngũ, nhưng cô bao giờ lấy Niệm Niệm để ơn huệ. Tuy nhiên, thấy Ngũ Hiểu Đường chuyển biến cũng là điều cô mong . Vì , suy nghĩ một lát, cô phòng lấy hai tấm ảnh chụp riêng của Niệm Niệm tặng cho Triệu Ký Thu.

Loading...